Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 961 Lượt

Archive for Tháng Mười 1st, 2016

Hà Quảng Viết TÌNH YÊU CỦA TRẦN THUẬN THẢO ĐỐI VỚI PLEIKU

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/10/2016

nghieng-chieu-nguoc-gio-tt

Tình yêu của Trần Thuận Thảo đối với Pleiku

Hà Quảng

Trần Thuận Thảo tên thật là Trần Thị Thuận, sinh ra và lớn lên tại thành phố Pleiku (Gia Lai). Chính thành phố Pleiku đã nuôi dường tâm hồn chị để chị có những vần thơ yêu thương khi viết về thành phố này. Thơ của Trần Thuận Thảo bắt nguồn từ những gì thật gần gũi bình dị nhất. Chị viết nhiều về người thân trong gia đình về người chồng yêu thương của chị và những cảnh vật, con người tại thành phố sương mù này. Trần Thuận Thảo vừa ra mắt bạn đọc tập thơ: “Nghiêng chiều ngược gió” do Nhà xuất bản Hội Nhà văn Việt Nam ấn hành vào tháng 8. 2016.
Đọc tập thơ “Nghiêng chiều ngược gió” của Trần Thuận Thảo tôi cảm nhận được vẻ đẹp của thành phố Pleiku đầy thơ mộng. Ngòi bút của chị trữ tình, dịu dàng, ngọt ngào. Chị đã đưa chúng ta đến với thành phố Pleiku yêu thương gắn liền với tấm lòng tha thiết của chị đối với thành phố này.
Thành phố Pleiku trong ánh mắt của Trần Thuận Thảo gắn liền với hình ảnh hoa dã quỳ, với sương mù phủ nhẹ. Hai hình ảnh này xuyên suốt tập thơ khi chị viết về thành phố Pleiku. Và còn đâu đó nữa là mái nhà rông, là dòng Sê San, là Biển Hồ, là núi Rồng… cũng thể hiện nhiều trong tập thơ, khi Trần Thuận Thảo viết về quê hương chị đang sống và làm việc.
Ta thử nghe chị bộc bạch tấm lòng của mình đối với Pleiku:
“Tôi yêu Pleiku, dã quỳ vàng sắc thắm
Mái nhà rông, yêu nhịp múa cồng chiêng
Dòng Sê San năm tháng chảy qua miền
Tôi yêu lắm một thời thơ ngây dại.”
(Tôi yêu Pleiku)
Người con gái chưa chồng khi làm thơ thể hiện tình yêu trong thơ đã khó; người con gái có chồng, có con, gia đình đang sống hạnh phúc khi làm thơ thể hiện “một chút xao lòng” lại còn khó hơn. Đối với Trần Thuận Thảo trong tập thơ này, chị lại viết nhiều về tình yêu, có khi “xao lòng” một chút nhưng đối với Trần Thuận Thảo, chút “xao lòng” ấy cũng chỉ để thể hiện tình yêu của chị đối với thành phố Pleiku. Vì vậy ta bắt gặp trong tập thơ này những câu thơ tình thật hay:
“Anh có về thăm phố núi chiều nay?
Nhặt giùm em sợi sương mềm giăng lối”
(Anh có về)
Và ta lại nghe đằng sau câu hỏi, ướm lời mời mọc đó, chị đã thể hiện lòng mình với Pleiku:
“Dã quỳ ơi! Níu chân anh bước
Dạt dào hương hoa ngan ngát yêu thương”
(Khúc hát tháng 11)
Từ đó chị thể hiện vẻ đẹp của thành phố này:
“Phố núi yêu thương chiều xế bóng đổ dài
Những con đường bằng lăng nở đầy hoa tím
Nói gì đi anh đừng để nắng chiều tắt liệm
Phố đã lên đèn sao còn đứng lặng im?”
(Tìm nắng tháng ba)
Viết về tập thơ “Nghiêng chiều ngược gió” của Trần Thuận Thảo còn bao điều cảm nhận nữa nhưng tôi chỉ đi vào một khía cạnh trong tập thơ, đó là: Tình yêu của Trần Thuận Thảo đối với Pleiku. Mong bạn đọc tiếp nhận tập thơ với tấm lòng chia sẻ mà tác giả gửi gắm lòng mình đối với Pleiku trong tập thơ này.
Bờ Nam sông Vệ, giữa tháng chín 2016
Hà Quảng

Advertisements

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Vệ -Trà Huỳnh Kim Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/10/2016

NHẪN CỎ

Sợi nắng chiều nghiêng nghiêng
Trên đường quê dốc nhỏ
Ta trao nhau nhẫn cỏ
Rồi đôi mình nên duyên

Ta không làm lễ cưới
Nên chẳng có buồng cau.
Không trầu xanh, vôi trắng
Nhẫn cỏ trói đời nhau

Nhưng rồi tình cũng đau
Tình héo úa phai màu
Còn đây đôi nhẫn cỏ
Ân tình hoá bể dâu

Tình mình như mùa Đông
Từng giọt buồn lặng câm
Rớt rơi trên nhẫn cỏ
Tình chết trong âm thầm

Tình mình như sợi nắng
Cuối chiều Đông âm u
Nhẫn cỏ khô kỷ niệm
Tình chôn vào thiên thu…

BẾN SÔNG XƯA

Đã lâu lắm, chưa về thăm bến cũ
Thăm lại dòng Trà Khúc, núi Long Đầu
Tình có bao giờ, tình nhỏ nhoi đâu
Hoàng hôn tím, trải buồn chiều biêng biếc

Lời thương lắm em vẫn còn nhớ miết
Ghi dấu trong tim đến cuối cuộc đời
Giọt lệ buồn ươn ướt mặn bờ môi
Và rơi rớt bên bến đời thầm lặng

Trái tim nhỏ, cỏng thêm niềm cay đắng
Xót xa buồn hạnh phúc mãi chông chênh
Và cuộc tình cuối nẽo, bỗng mông mênh
Lời thương lắm nghe xót xa quá đổi

Chưa kịp hẹn hò, chưa lần hờn dỗi
Chưa nắm bàn tay, nóng bỏng Người ơi
Tình vỡ mau như bọt nước sông trôi
Rồi lạc lối, bên bến bờ tịch lặng

Chắc tại vì Người, lạnh lùng xa vắng ?
Hay vì em, sợ giọt đắng…so đo ?
Tình chưa yên trôi dạt cỏi buồn xo
Rồi tan tác, như bọt bèo bến cũ ?

Dòng Trà Giang, qua bao mùa mưa lũ
Bên lỡ bên bồi, sớm nắng chiều mưa
Em sẽ về, thăm lại bến sông xưa
Quê hương đó, suốt đời em nhớ miết…

EM BUỒN THEO BÓNG MÂY

Hôm qua mùa Đông, mai mùa Đông
Tiếng lá xôn xao cũng nặng lòng
Vẫn nghe khắc khoải khi chiều xuống
Vẫn cứ lặng thầm nỗi nhớ mong

Em vẫn là em, vẫn thế thôi
Lời thương thương lắm, gió bay rồi
Đan tâm bóp chết tình mới nở
Chưa kịp hẹn hò đã chia phôi

Em dấu tình sầu, sâu đáy tim
Nên anh không biết, chổ đâu tìm
Đêm về rưng rứt từng sợi nhớ
Dấu giọt tình buồn rớt lặng im

Nổi niềm u uẩn sớt chia ai
Sâu lắng trong tim tiếng thở dài
Đường xa bóng nắng chiều hun hút
Tình vừa chớm nở bỗng chia hai

Lòng em âm ấm mấy ngày thương
Nắng trải lời thơ rộn góc vườn
Bài thơ em thả nương chiều gió
Nửa chết lặng thầm, nửa khói sương

Từ đó em buồn, theo bóng mây
Nhìn hoa tim vỡ xót xa đầy
Còn đâu mái tóc màu nhung lụa
Lối rẽ đường chiều thả gió bay…

Vệ-Trà Huỳnh Kim Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »