Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Akaroa Aurora

    Wooden Lighthouse

    Milton Keynes 7

    Swimming pool

    Lirio Silvestre.

    M-6 Carnifex

    Departure to the future

    Up to the top

    turtles on a log - Airlie Gardens - Wilmington, DE - 3-26-17  01

    dark_selfie

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 443,842 Lượt

Archive for Tháng Ba 7th, 2017

Hai bài thơ của Trần Công thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 07/03/2017

THUYỀN BÈ CHUỐI

Thuyền chuối ngày xưa bọn trẻ chơi
Nước dâng ngập ruộng khỏa nơi nơi
Chèo chèo, chống chống đua ra trận
Đánh Bắc, dẹp Nam khoái quá trời
Giờ đã xa rồi vùng kỷ niệm
Đâu còn trông lụt để rong chơi
Lom khom gậy trúc đi chầm chậm
Sắp lái thuyền rồng về biển khơi
Vàng bạc thuyền xuôi về địa phủ
Kiếp người ngắn ngủi lắm ai ơi !
Sống còn tranh giành còn lấn lướt
Chết rồi để tiếng xấu cho đời.

MƯA XUÂN

Mưa xuân ray ráy mái nhà
Giọt thương giọt nhớ lòng ta đong đầy
Xin đừng cho gió rung cây
Đừng cho thiên hạ trông ngày hóa đêm
Giờ đây đời hết ngọt mềm
Chỉ còn sỏi đá âm thầm riêng mang !
Kiếp phù sinh lắm đa đoan
Hai đầu nỗi nhớ – mỏi mòn chờ trông
Thương em phận bạc má hồng
Thương mình độc thoại, độc hành ngàn năm
Lời yêu ngày cũ xa xăm
Làm sao xóa được tình câm hở trời !!
Đoá hồng nhung vuột tầm tay
Còn chùm “chùm gởi” tháng ngày ký sinh
Âu trời đã định nín thinh
Lặng câm, câm lặng một mình quặn đau.

TRẦN CÔNG THẠCH

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Hai bài thơ của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 07/03/2017

SÀI GÒN MƯA XUÂN

Sài Gòn mưa phố đầu xuân
Me xanh, xanh ngát ngọn buồn xô xa
Đường Nguyễn Du cuộn trăng tà
Rụng đầy giọt vỡ mình ta thở dài
Gió rơi trong lá đùa cây
Trăm mong, nghìn nhớ thương hoài vương tơ
Thôi thì xin chớ làm thơ
Xin đừng thắt thẻo đợi chờ cố nhân
Qua cầu Phú Mỹ miên man
Trời xanh mây khoác áo vàng nắng xuân
Mờ mờ sương trắng lang thang
Thuyền trôi hờn bóng phù trầm chim chao
Sài Gòn thương lắm mưa rào
Tình như trái đắng, giấu vào giấc mơ
Mưa bay vờn tóc vu vơ
Hương hoa sứ trắng bây giờ còn chăng ?

XIN NHỜ
(Cảm xúc bài thơ GA NÚI của nhà thơ Nguyễn Tấn On
và bài viết thí điểm cải tạo đường sắt
Đà Lạt – Trại mát báo Tuổi Trẻ ngày 20/01/2017)

Một thời xa lắc xa lơ
Đèn dầu leo lét đợi chờ sân ga
Bóng trăng mờ nhạt tình xa
Người đi – kẻ ở, biết là nhớ thương
“Đoàn tàu lầm lũi dụi sương”
Tàn canh còi hụ cung đường núi cao
Mang theo góc nhớ hồng, đào
Ly ly thay áo rực màu thơm xanh
Mang theo tình khúc mây ngàn
Ríu lòng se lạnh trải tràn hương say
Mang về vạt phố mệt nhoài
Sài Gòn xiêm áo môi cay cuộc tình
Đêm choàng vai ướt mong manh
Sườn đồi rưng rức lung linh ánh đèn
Sương sa mười ngón tay mềm
Dã quỳ kết hạt – vàng thềm gió day
Ừ nhỉ ! Từ đó đến nay
Bốn mươi năm lẻ tháng ngày ngủ yên
Sân ga hoa dại bên triền
Chao bay chiếc lá, buồn tênh thông rừng
Đường ray lạnh buốt rưng rưng
Cỏ may ngập lối nghẹn lòng tao nhân
Xình xịch, xình xịch tàu sang
Dừng bên dốc núi mây ngàn gió đêm
Xin nờ quan lớn cấp trên
Phục hồi nâng cấp nối liền đường ray
Xin đừng thấy khó chờ hoài
Vực lên du lịch đổi thay đời người.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM TRẮNG Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 on 07/03/2017

ĐÊM TRẮNG

Tàn khuya gió gọi ngoài hiên vắng
Tôi thức mình tôi. Gió cứ vào!
Cửa khép hờ,bàn trang giấy trắng
Gió cùng tôi vẽ mộng chiêm bao!
Trên bầu trời lấp lánh trăng sao
Dưới mặt đất hoa cỏ nhiệm màu
Tôi thở luồng hơi sương khói trắng
Chập chờn bóng ảnh gió lao xao!
Đêm tĩnh lặng dòng hương tinh khiết
Tôi thức mình tôi. Đêm trắng tinh.
Xương máu gọi thơ reo gió biếc
Hồn tôi đêm trắng một trang kinh!

Sài Gòn,3 giờ 39 phút khuya 24/2/2017
TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »