Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Above Monument Basin

    Summer's Light

    ..per idee a colori..

    Nyctophilia

    Trawling for a Sunset

    On the Brink

    Pelican

    Colours Are Brighter .... When The Mind Is Open ....

    Torres del Paine National Park Chile.

    The Hazards

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 444,195 Lượt

Archive for Tháng Tư 4th, 2017

HAI BÀI THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 04/04/2017

NẾU CÓ THỂ..
(Ngăn thêm đập trên Sông Trà)

Cũng là dòng nước ngày xưa
Bây giờ trơ đáy – trồng dưa hoa màu
Cũng là Trà Khúc thuở nao
Xa sông – thuyền gác mái chèo ngủ quên
Cũng là những cánh diều mềm
Chao bay trong gió làm duyên với trời
Cũng là lãng đãng sương rơi
Còn đâu bến cũ – tình ơi xa rồi
Sông Trà ngày ấy trong tôi
Loanh quanh dòng chảy, một thời nắng bay
Chuông ngân Thiên Ấn buồn lay
Long đầu hý thủy, áo ai dập dìu
Từ khi ngăn đập tưới tiêu
Thạnh nham sơn thủy tịch liêu vơi đầy
Mờ sương bọt trắng đá gầy
Sóng reo, tình nhớ vàng phai nồng nàn
Thượng nguồn nước đổ đồng xanh
Cuối nguồn thêm đập Thạch nham rộn ràng
Trà Giang trẻ mãi ngàn năm
Nếu như có thể ngăn dòng dựng xây
Nếu như có thể chung tay
Để dòng sông đẹp, xanh hoài thế gian
Qua cầu sóng biếc mênh mang
Đôi bờ đánh thức, nắng vàng thơ bay.

CHẠNH LÒNG
(Cảm xúc từ bài viết “Khép lại bằng cái kết nhân văn”
Báo Tuổi Trẻ ngày 28/3/2017)

Anh là người lính Vị Xuyên
Về hưu sống giữa bình yên – cơ hàn
Miếng cơm manh áo nhọc nhằn
Chở thuê, bốc vác, xa làng xa quê
Trĩu lòng thui thủi lối về
Tưởng đâu an phận ai dè rủi ro
Họa sao ập đến kiếp nghèo
Ngẩn ngơ chua sót, nỗi lo không lời
Đồng chí ơi! Đồng chí ơi!
Thời trai chinh chiến theo lời núi sông
Hòa bình di chứng chiến trường
Đạn bom, mảnh pháo còng lưng cuối đời
Ốm đau bịnh hoạn mãi thôi
Gánh mưa, đội nắng giữa trời sinh nhai
Không than vãn, không so bì
Bao năm gắng gượng, tháng ngày gian nan
Bây giờ về lại quê làng
Thương sao người cựu chiến binh hào hùng
Thôi thì đã trọn con đường
Chạnh lòng tôi lắm, đoạn trường anh qua

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 04/04/2017

SUỐI TÓC MƠ HUYỀN

Biết em chưa tới mười hai
Nét duyên chưa thắm ngang vai tóc thề
Tranh nhau cùng bắt dã tràng
Dã tràng chạy trốn hai hàng lệ rơi
Tóc ngang vai gió lả lơi
Cát hôn má nõn bồi hồi anh lau
Xa Cổ Lũy còn nhớ nhau ?
Núi Thiên Ấn ấy, lao xao sông Trà
Gặp nhau hè muộn ve ca
Em tôi e thẹn dáng hoa đợi chờ
Để anh ngơ ngẩn bâng quơ
Đóa hoa hàm tiếu vương tơ sóng tình
Nhẹ tay vuốt tóc hương trinh
Anh lên tỉnh học chúng mình xa nhau
Sáu mùa phượng thắm qua mau
Đạn bom cày xéo phủ màu tang thương
Đuôi gà nhí nhảnh xa trường
Làm cô du kích chiến trường xông pha
Em rời xa chốn quê ta
Buồn đau thương nhớ bi ca lặng lờ
Năm mươi năm suối tóc mơ
Ai người ve vuốt bên bờ mến yêu
Giờ đây suối tóc ngả chiều
Phai màu năm tháng vẫn yêu nồng nàn
Tóc em vờn gió nhẹ lan
Ngắn dài trộn lẫn, trễ tràng vẫn say.

GHEN CHIỀU

Chiều nay nắng ngã sớm trên đồi
Em còn thơ thẩn với chiều trôi
Nắng hôn lên má em hồng thắm
Lăn nhẹ hồn anh – nỗi đơn côi.

Chiều nay gió lang thang khắp lối
Em lặng lẽ nhìn mây nhẹ trôi
Gió đùa trên tóc em lơi lả
Anh lại tủi buồn – một chút thôi.

Chiều nay mây vẫn bềnh bồng bay
Xa xôi chỉ biết tỏ tình thôi
Vẫn buồn tê tái – vì ghen đấy !
Vẫn cười nhè nhẹ với ngàn mây.

Chiều nay mưa về ướt áo em
Mưa hôn trên tóc – anh chả thèm
Lại hôn cả trên bờ môi mọng
Thôi thế là thôi ! Anh nhói tim.

Anh chỉ muốn em “Có anh thôi”!
Để lòng thanh thản cảnh đơn côi
Anh vẫn yêu em từ thưở ấy
Ngàn năm cho mãi đến ngàn sau.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »