Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 459,329 Lượt

Archive for Tháng Năm, 2017

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

TÔI VỀ TÔI HIỆN MỘNG DU

Tôi về đứng ngó trời mây
Biển xanh núi thẳm hồn ngây ngất hồn
Giữa nghìn thu sóng đẹp buồn
Trăng sao bất tuyệt ru hồn thế nhân
Tạ ơn khoảnh khắc vô ngần
Tôi về tôi hiện giữa trần gian vui
Biết bao kỷ niệm chôn vùi
Mùa Xuân Tinh Thể ngậm ngùi bay đi!
Tuổi xanh xưa biết nói gì
Trời Em mộng cũ vĩnh ly biệt nguồn.
Tôi về tôi hiện tôi buông
Nụ cười hoa pháp trong hồn cỏ cây
Tôi về lặng ngó trời mây
Biết đâu vô tận lòng ai vãy lòng?!
Biết đâu lòng biển lòng sông
Người ơi! Xương máu giọt hồng lệ rơi!
Lạnh hồn con sóng trùng khơi
Hoang liêu chiếc bóng mây trời hoàng hôn.
Tóc xanh thôi nhé đừng buồn
Lời yêu thương cũng tiếng buồn thiên thu!
Tôi về tôi hiện mộng du
Cùng mây tiền kiếp cõi bờ hư không!

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Advertisements

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÙA HÈ VÔ Ý Thơ Viên Chính

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

MÙA HÈ…VÔ Ý

Tiếng ve ấp úng
Như ai nghẹn lời
Mùa hè vô ý
Xúi hoa phượng cười
Ta về ngang ngõ
Lòng hừng nắng trưa,
Khát trông ánh mắt
Nhìn mây sang mùa
Đường quen… xa ngút
Thêm vàng lá me,
Vì ta bước chậm
Hay dài lối mơ?
Nhớ nhung, ai biết?
Về buồn, ai hay?
Mình ta tự hỏi
Đã hao ngàn ngày
Bao nhiêu yêu dấu
Bấy nhiêu dại khờ
Phải chăng người nghĩ
Rằng ta hững hờ?!
Bây giờ thư trễ
Tình thầm chưa trao
Mai sau mấy ngả,
Chờ người chiêm bao?
Ve ngân khản giọng
Phượng lay trở màu,
Sao dòng lưu bút:
“Xin đừng quên nhau!”?
Viên Chính

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NÓI VỚI BẠN BÈ Thơ Nguyễn Thị Thu Ba

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/05/2017

NÓI VỚI BẠN BÈ

Giữa Sài Gòn ! Tôi nhớ quá quê hương
Từng ngọn cỏ hàng cây chiều xế bóng
Nhớ những trưa Mẹ ru hời cánh võng
Nhớ dòng sông khát vọng tuổi đôi mươi
Con diều bay vẫy gọi tiếng vui cười
Bàn chân nhỏ nô đùa trên cát trắng
Căn nhà cũ mảnh vườn đầy hoa nắng
Hiển hiện về trong nỗi nhớ tôi luôn
Dẫu ngày xưa vẫn có những u buồn
Có kỷ niệm trong niềm vui thơ bé
Có hạnh phúc bên vòng tay Cha Mẹ
Có bạn bè da diết những thương yêu
Dù nơi đâu tôi vẫn nhớ nhung nhiều
Nhớ ánh mắt của những chiều … quá khứ
Trang lưu bút hồn nhiên từng con chữ
Xao xuyến lòng tha thiết một tình quê
Bạn bè ơi ! Ngày mai tôi sẽ về
Dẫu sương gió tàn phai nhiều hương sắc
Tôi vẫn tin những vòng tay bền chặt
Dắt tôi đi giữa nắng ấm quê mình
13 / 5 / 2017

Nguyễn Thị Thu Ba

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2017

HƯƠNG DON KỶ NIỆM

Ai mua don ! Don đây !
Âm thanh buồn vời vợi
Tiếng rao giữa ban ngày
Nghe như lời mời gọi
Cô bé tuổi mười ba
Giữa phố phường buổi sáng
Vai nặng gánh từ xa
Bán don thời ly loạn
Cậu học trò bỡ ngỡ
Lần đầu biết đến don
Tháng ngày mang nỗi nhớ
Dáng gầy anh đợi trông
Em quê xứ Võ hồi
Vùng xôi đậu đạn bom
Anh bên dòng Bến Lỡ
Trên nguồn đập Tân Quang
Ta trở thành đôi bạn
Tình yêu tuổi học trò
Khờ dại mùa ly tán
Đành xa mối tình đầu.
Cuộc chiến đã tàn lâu
Em đi đâu ? Về đâu ?
Kỷ niệm xưa có nhớ ?
Về Gò Hóng tìm nhau.
Em trưởng trạm y tế
Tình yêu vẫn đậm sâu
Anh đời trai thời loạn
Nghịch cảnh lắm thương đau
Thôi xem như tình bạn
Cùng khóc thầm trong mơ
Ngậm ngùi bao nuối tiếc
Tình yêu tuổi học trò.

HOÀI HẠ

Hè thuở xa xưa nhớ vạn lời
Năm mươi năm ấy, nàng thơ ơi !
Em đi biền biệt, đau trời mộng
Anh ở mùa khơi khổ kiếp người
Hạ đến phượng cười vui rắc thắm
Hạ đi hoa rũ buồn khoe tươi
Làm sao nhắn hỏi người năm cũ
“Chẳng lẽ xa nhau đến trọn đời ?”

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2017

THIÊN ẤN TRONG TÔI

Xửa xưa về chợ Châu Sa
Ngang qua Thiên Ấn – mượt mà mọng sương
Long lanh hạt trắng điệp trùng
Tầng cao, tầng thấp chập chùng tranh reo
Bình minh chạm ngọn núi cao
Sóng tranh óng ánh xanh màu cánh mây
Thả trôi ký ức hương phai
Nơi đây ngày ấy, gió lay tranh cười.
Xửa xưa Thiên Ấn “dấu trời”
Bước lên nhẹ bước cuộc đời trần gian
Hồn nghe ấm tiếng chuông ngân
Tịch liêu, thanh thảng hương trầm – Nam mô
Khúc chiều như dải lụa tơ
Hoàng hôn lắng xuống, sẫm mờ tranh giăng
Bồng bềnh dưới ánh vàng trăng
Ấn thiên, lũng nhớ thăng trầm trăm năm.
Xốn xang đau đáu tâm cang
Còn đâu núi Ấn cỏ tranh ngọt ngào
Bạch đàn lõm chõm nháo nhào
Vì ham chút lợi đổi màu núi non
Tận thu tận diệt quê hương
Tả tơi thắng cảnh thân thương một thời
Tôi xin người, tôi van người
Hãy yêu gìn giữ tinh khôi ngày nào
Hãy yêu câu hát ca dao
Lả lơi ngọn gió lao xao thắm tình
“Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh
Liều mình lén mẹ theo anh phen này”.

VỀ THU XÀ THĂM NHÀ THƠ

Nắng tan, nhẹ bước tôi về
Vàng mai xao xác, se se gió lùa
Thu Xà – hong phố hương đưa
Tìm trong cõi nhớ, chiều mưa ngô vàng
“Nghê Thường” vũ khúc cung trăng
Bổng trầm xiêm áo trăm năm xanh mờ
Hôn thi sĩ Bích Khuê mơ
“Dặm mòn” khói biếc dật dờ vu vơ
Chân đi say mộng đường tơ
Ngậm ngùi – lưu niệm – nhà thơ đa tình
“Tì bà” vang tiếng tình tang
Tà dương qua cửa, phong cầm châu ngân
Phố phường hiu quạnh rêu xanh
Cỏ thơm hương khói vần quanh mộ phần
Thiên nhiên hòa diệu “Duy tân”
Người xưa du mộng sông Ngân lụa là
Tình say “Một cõi trời” xa
Khách thơ chìm đắm, hồn hoa lối về
Hoàng hôn sẫm bóng bên hè
Gió xuân se lạnh, lòng tê tái buồn.
LA HÀ THẠCH TRẬN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ Của Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/05/2017

HẠ ƠI !!!

Ngồi nhớ chuyện ngày xưa .
Bạn bè dặm bảy đứa .
Gió sân trường một thuở .
Cùng tám chuyện mây mưa !
Xa rồi còn đâu nữa .
Hạ ơi! Hạ vàng ơi !
Cánh phượng nào trong tôi ,
Đã đi vào nổi nhớ ,
Buồn nhẹ nhẹ xa xôi .
Mình ta ngồi lặng lặng lẽ!
Nhìn những cánh phượng rơi .
Lòng chảy vào xa vắng ,
Những giấy thuyền đơn côi !
Ta mở hoài kỷ niệm .
Thương một bóng trăng xa .
Dấu tình vào ngực áo.
Thẹn thùng chẳng nói ra .
Ta mơ hoài ngày ấy .
Cùng dáng ai năm nào.
Cầm trên tay cánh phượng.
Mà lòng buồn xa xôi.
Cầm trên tay cánh phượng.
Là biết xa em rồi !
Qua mấy mùa xa lắc.
Đã nhạt nhòa sắc hoa.
Lá buồn không lay động.
Ta buồn nhìn mây xa .
Đã bao mùa hạ ơi.
Cầm cánh phượng trên tay.
Mà lòng như rõ máu!
Ai lòng nào có hay!
Hạ ơi! Hạ vàng ơi!
Năm tháng mãi dần trôi.
Hồn ta là quả biếc.
Cho tình em ngọt ngào!

CHIA TAY

Mùa vui nào cũng cận cận kề nỗi nhớ .
Hạnh phúc nào không có những đớn đau !
Giọt sương đêm sẽ chia niềm cỏ úa.
Con dế buồn tê tỉ suốt đêm thâu

“Đã mấy hôm rồi buồn tiền biệt ” !
Vắng lặng sân ga quá cảnh một linh hồn .
Ai hiểu hết nổi lòng kẻ ở .
Toa xe nào chở hết nổi cô đơn !
Có phải đất trời ăn ở bạt.
Để sông biển hiền hòa còn tiềm ẩn gió dông .
Để bây giờ trên mỗi toa tàu khuất .
Có trăm nghìn nỗi nhớ bâng khuâng !
Em đi rồi buồn ray rứt tháng tư.
Lời muốn nói vội vàng nhạt nhoà cánh phượng.
Xa lắc rồi em người mỗi hướng .
Mình anh ngồi nhấm nháp nỗi buồn rơi!
Vấp phải nỗi đau ta vỡ lỡ một đời .
Căng sợi nhớ ta nuốt từng miếng đắng.
Nhặt hoài mong giấu trong từng sâu thẳm.
Để bây giờ tôi lại tiển đưa tôi .
Về phía tan hoang bờ xa nguyệt tận !
Đếm lá thu phong rụng cuối trời .
10/5/17
HH .

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »