Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 459,334 Lượt

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/06/2017

RỘNG DÀI ĐƯỜNG BAY
Cảm xúc bài thơ Dáng Đứng Việt Nam của nhà thơ Lê Anh Xuân
và những bài viết phân tích của báo Tuổi Trẻ
ngày 08-09-11-13/06/2017.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Anh từng ngã xuống, súng tì trực thăng
Bây giờ thành phố giàu sang
Những con đường mới, muôn ngàn tầng cao
Khắp nơi lớp lớp nhà lầu
Nối đuôi xe cộ, nỗi đau nghẽn đường
Cái thời trong đục, đục trong
Đồng tiền nhảy múa mênh mông cõi đời

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Dáng anh đứng thẳng một thời uy nghi
Tân Sơn Nhất người đến đi
Sân bay Quốc tế, kinh kỳ văn minh
Người chiến sĩ đã hy sinh
Thuở nao đứng bắn, lặng im thành đồng
“Một màu bình dị sáng trong”
Anh là ký ức quê hương anh hùng.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Phi trường quá tải người người bon chen
Sân gôn rộng lớn kề bên
Nơi thừa, nơi thiếu là quyền lực ai?
Chiều nay gió lộng đường bay
Bao điều sai trái thời nay ngẫm buồn
Máu anh lửa đạn cầu vồng
Tấm lòng dũng cảm, tiến công diệt thù
Nắng vàng trải nhẹ mùa thu
Tên anh – Đất nước – Lời ru mẹ hiền
Bốn mươi năm lẻ bình yên
Từ anh “Dáng đứng Việt Nam” sáng ngời.

Vẫn nguyên ngày ấy bầu trời
Sân gôn hoành tráng, kiểu chơi nhà giàu
Ngẫm nhìn mà thấy nhói đau
Phi trường Quốc tế, phải đâu tầm thường
Lợi ích nhóm vẫn ung dung
Mà quên quá khứ máu xương thuở nào
Mà quên bao nỗi thương đau
Chiến tranh khốc liệt, ước ao hòa bình
Mong rằng lợi ích nhân dân
Đặt trên tất cả vì “tâm” vì “tài”
Mong rằng hội nhập tương lai
Kinh tế đất nước, rộng dài đường bay.

QUA CẦU MỐNG XƯA

Đường chiều chút nắng còn vương
Gió vừa gom lá, Sài Gòn chợt mưa
Qua cầu Mống đến chợ xưa
Xôn xao Xóm Chiếu sớm trưa nhọc nhằn
Cầu cao riu ríu dùng dằng
Em theo mẹ bước ngỡ ngàng gót chân
Sông dài uốn lượn miên man
Tuổi thơ mê mải lục bình tím mơ
Phố đêm loang úa trăng mờ
Còn đây lối nhớ dại khờ ngày xưa
Mưa buồn thả hạt lưa thưa
Lặng thinh nghe gió thổi đùa lá lay
Gánh đời chìm nổi thương vay
Tìm về ký ức lấp đầy cơn đau
Nén lòng nhặt lại cho nhau
Hương tình vụn vỡ, thay màu tóc xanh
Khẽ khàng sóng nước đêm thanh
Thủy triều lên xuống yên lành bến xưa
Bãi xa vọng tiếng đò đưa
Bồi hồi cánh lá nghiêng mưa dập dềnh
Bây giờ Cầu Mống rực đèn
Trăm năm di tích ánh lên sắc màu
Lang thang lạc bước trên cầu
Nhớ xưa dáng mẹ dãi dầu long đong.

La Hà Thạch Trận

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: