Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,755 Lượt

Archive for Tháng Tám 13th, 2017

KHÁT KHAO HƯỚNG TỚI CÁI ĐẸP DUNG DỊ TRONG TẬP THƠ”HỒN QUÊ” CỦA HÀ QUẢNG

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

Trang TNQN có nhận được bài của BÙI MINH VŨ viết về tập thơ ” HỒN QUÊ” của Hà Quảng. (Nhà giáo, nhà thơ miền Núi Ấn – Sông Trà). Cảm ơn tác giả và giới thiệu cùng bạn đọc.

KHÁT KHAO HƯỚNG TỚI CÁI ĐẸP DUNG DỊ TRONG TẬP THƠ”HỒN QUÊ” CỦA HÀ QUẢNG

Thơ Hà Quảng là sự khao khát hướng tới cái đẹp dung dị trong đời sống hàng ngày. Mọi sự thay đổi phải làm cho cuộc đời đẹp hơn, nhân văn hơn. Đây là dấu ấn xuyên suốt từ những bài thơ in trong các tập: “Con sóng tình yêu” (2010), “Thao thức” (2013), “Mưa hoang” (2015) và đến hôm nay với tập “Hồn quê”.

Thật cảm động khi tác giả tâm huyết hướng về quê hương, ca ngợi nơi đất ở với những địa danh quen thuộc: Mộ Đức, Minh Long, Lý Sơn…với dòng: sông Thoa, sông Vệ, sông Trà (Quảng Ngãi), sông Đà Rằng (Phú Yên)… ; rồi những đỉnh: núi Bạc, núi Điệp, núi Ấn… Tác giả đã đi nhiều nơi, nên dấu ấn trong thơ khá rõ về: Tuy Hòa, Pleiku, Sài Gòn… Chừng ấy địa danh cứ ám ảnh trong thơ Hà Quảng như những vùng yêu thương không bao giờ mờ nhạt.

Khi những con tàu ra đảo, là mùa xuân nơi Trường Sa lại về: “Mùa xuân nơi Trường Sa thân yêu/Đâu chỉ có sóng gió và mây trời lồng lộng/Mà có cả chiếc bánh chưng dáng hình của đất/Bầu trời xanh chắp cánh giấc mơ xanh.” Anh tự hào các thế hệ hôm nay đều có chung:“Lời thề thiêng liêng cao cả nhất/Quyết không để một tấc đất bị mất/Quyết không để kẻ thù chiếm lấy đảo nhà” (Mùa xuân nơi Trường Sa). Chính điều này đã cho chúng ta thấy rằng: phải yêu những gì chúng ta có và không bao giờ quên nơi ta sinh ra, lớn lên. Không gian nguồn cội day dứt không nguôi, cứ cháy lên như ngọn lửa trong lòng tác giả khi viết về quê hương có sự đổi thay nhiều nhưng “em có về không?” để nhìn những đồng lúa vàng, trải qua những chiều đẹp bên dòng Vệ giang, nghe những tâm tư của cha, của mẹ: “Em có về với đất Quảng quê ta?/Cánh đồng lúa mơn man đang thì con gái/Núi Thiên Ấn muôn người đi trẩy hội/Trời đất giao mùa mẹ mong đợi chờ em.”(Em có về Quảng Ngãi?). Câu hỏi cứ lặp lại ở nhiều bài thơ: “Em có về thăm Mộ Đức yêu thương?”; “Em có về Đức Nhuận quê anh?”; ‘Tháng tư này em có về thăm?/Thăm mẹ thăm cha, thăm những gì em nhớ/Người dân quê ta chân thành cởi mở/Đợi đứa con xa nay có hứa ngày về”…

Trong thơ Hà Quảng, hình ảnh người thầy khả kính được thể hiện: “Thầy giáo già đứng lặng hồi lâu/Nhìn hàng cây sân trường gió mát/Như lắng nghe mùa xuân về ca hát/Mái trường này thầy gắn bó từ lâu” (Thầy giáo già). Và mai này không còn đứng trên bục giảng, thầy sẽ về hưu, vẫn “Mong các em ngày càng thành đạt” (Khúc chậm trước khi về hưu). Càng trân trọng hơn khi ở tuổi đôi mươi, cô giáo đã tình nguyện cõng chữ lên non: “Cô giáo vùng cao lòng nao nao vui sướng/Cõng chữ lên non cho những học trò”(Cõng chữ lên non). Chính vậy, nên tình thầy cô với học trò ngày càng gắn bó, mỗi thế hệ học sinh ra trường đều không quên lớp cũ, trường xưa: “Bao năm cách trở sông sâu/Nay về trường cũ nặng câu ân tình” (Về lại trường xưa). Ghi lưu bút là dấu lặng không thể thiếu trong thế giới tinh thần của tuổi học trò: “Có những phút em thấy lòng êm ả/Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm” (Em ghi lưu bút).

Trong tình cảm thân thương ấy, tình yêu là dấu son sâu đậm, được tác giả cân nhắc, đong đo, thể hiện với niềm đam mê ngọt ngào và thánh thiện: “Trong cuộc đời có nhiều nỗi ước ao/ Ước ao nhất mong tình mình luôn gìn giữ/… Ngày Sài Gòn nếu anh không có em/Phố xá sẽ buồn và bao điều không nghĩa lý” (Ngày Sài Gòn). Hà Quảng là một thầy giáo nhưng khi làm thơ về tình yêu thì anh như trẻ lại, nhìn lại, chiêm nghiệm những gì đã qua: “Đám cưới nhà bên rộn ràng cười nói/Anh cảm lòng mình trẻ lại trước mùa xuân” (Quảng Ngãi vào xuân). Nhớ về ngày xưa, nhớ mùa thu đi qua, nhớ một hình bóng mơ hồ bàng bạc trong thơ anh: “Thu đã về và thu đi qua/Mùa thu lặng lẽ bước chân dài/Đêm sâu thầm ước trong khóe mắt/Không biết bây giờ ai nhớ ai.” (Mùa thu đi qua). Câu hỏi “ai nhớ ai?” rất khó trả lời nên tâm trạng day dứt này bàng bạc trong thơ, mênh mang buồn, bâng khuâng nhớ: “Ngày không em con đường xưa chốn cũ/Ngẩn ngơ buồn anh rẽ chốn hoang sơ’’. Dù bóng dáng em chỉ là ảo ảnh, nhưng anh vẫn không nguôi lòng hướng đến người yêu: “Ai hiểu được trái tim sao rạo rực/Khi tình yêu bùng cháy phía chân trời.” (Ảo ảnh).

Thời gian tình yêu trong thơ của Hà Quảng lâu dài từ tháng giêng cho đến tháng chạp, từ năm này đến năm sau, không dứt. Không gian tình yêu rộng lớn, mênh mang, không biết em ở đâu để tìm, nhưng anh không trách, dường như có chút đau đáu: “Trong sâu thẳm em có nghe tiếng vọng/Cõi lòng ai con sóng vỗ sông sâu” (Em ở đâu?).

Đối với Hà Quảng “Tình yêu luôn mới mẻ/ thắp sáng cả niềm tin/ Dẫu đá cũng hao mòn/Tình yêu luôn tồn tại/Tình yêu em mãi mãi…”(Giữa đôi bờ hư thực). Anh không bao giờ muốn người tình buồn, dù nàng không duyên nợ: “Nhiều lúc em buồn mong manh lá cỏ/Anh xác xơ lòng như cánh gió chiều rơi”(Anh không muốn em buồn).

Tình yêu trong thơ Hà Quảng là một sự tiếc nuối: “Hoa cải vàng sương bên kia lãng đãng/Em có chồng anh nhớ tháng ba xưa” (Tháng ba vàng nỗi nhớ); là một tình yêu đơn phương: “Lặng lẽ lòng ai thương nhớ ai” (Tình thơ); là khúc bi ca về tình yêu đã mất.

Đặc trưng trong thơ Hà Quảng là gần với đời sống hàng ngày, dễ hiểu, dễ cảm nhận. Nhiều câu thơ hay, ấn tượng. Cách dùng chữ táo bạo: “Tháng hai gầy sương khói mong manh” (Tháng hai mòn nỗi nhớ). Láy nguyên âm đôi làm câu thơ thi vị: “Chiều tháng tư quê em mưa lưa thưa” (Mưa tháng tư). Có câu thơ gần với lời ăn tiếng nói hàng ngày của cư dân bản địa: “Bà con láng giềng dường như cũng đợi/Vẫn nhớ em nên cứ hỏi thăm hoài” (Tháng tư rồi em có về không?). Thần thái thơ Hà Quảng thường ở câu mở đầu và câu kết thúc bài thơ, nhưng ám ảnh hơn khi anh cứ buông thả lời phóng túng lại là cá tính sáng tạo của thi sĩ.

Đọc thơ Hà Quảng, người đọc dễ thấy thơ anh dù viết về đề tài nào vẫn không bi lụy, không tuyệt vọng. Suy cho cùng, thơ như muốn níu con người đứng dậy, đi tới, và anh đã thể hiện hết mình qua tập thơ : “Hồn quê”.

Xin trân trọng giới thiệu cùng quý bạn đọc gần xa!

Buôn Ma Thuột, tháng 6-2017

BÙI MINH VŨ

Posted in 04. Bài viết, Hà Quảng | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Trần Phố

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

MƠ VỀ QUẢNG NGÃI

Trong giấc tha hương đêm đêm tôi mơ về Quảng Ngãi
Trông vời Thiên Ấn mây bay
Sóng sông Trà lao xao màu mắt biếc
Sân trường Trần Quốc Tuấn tuổi thơ ngây

Ôi! Thiên Bút phê vân, Long Đầu hí thủy
Cổ Lũy cô thôn, La Hà thạch trận
Ôi! Một thuở bầm đau, lận đận
Súng đạn mù bắn nát tuổi xuân ta!

Khói lửa tàn
Còi giục phía sân ga
Tôi bỏ nhà ra đi
Bỏ lại sau lưng Cẩm Thành – Phố Quảng
Bỏ bạn, bỏ trò… Bỏ Thạch Bích tà dương
Bỏ con đò ngơ ngác bến Tam Thương…

Trong giấc tha hương tôi mơ về Quảng Ngãi
Thương đóa hồng chớm nở vội rời xa
Mùi hoa thơm thơm suốt buổi trăng tà
Mùi hoa ấy cứ mãi còn ray rứt

Trong giấc mơ có câu hò thao thức
Ba lý tang tình tha thiết yêu thương
Có gió nồm xanh mát rượi cây vườn
Có trăng sáng và ngàn sao lấp lánh

Bầu trời ấy gọi ước mơ cất cánh
Gọi hồn trai rong ruổi bốn phương
Lập chí, lập thân dãi gió dầm sương
Lòng tự nhủ mình là người Quảng Ngãi!

Trong giấc mơ đêm đêm tôi về lại
Hôn ruộng vườn, ôm vầng cỏ cha ông
Nghe giọng quê nghèo mộc mạc thân thương
Yêu biết mấy quê mình Quảng Ngãi!

LỆ CHI VIÊN

Ngoài chưng mọi chốn đều thông hết
Bui một lòng người cực hiểm thay.
Nguyễn Trãi

Lỗi lạc
Cao vời
Nguyễn Trãi cô đơn đứng giữa đất trời.

Lỗi nhan sắc bỗng châm ngòi ma quỷ
Lũ bất tài tham ác ra tay
Nhật nguyệt mờ lặng lẽ vần xoay.

Tất cả vì đời
Mà sao khuê bỗng tắt
Héo mòn cây cỏ, buốt nghìn thu.

Thần thánh có hờn ghen
Hỡi núi cao biển rộng
Còn bao Lệ Chi Viên
Còn bao nhiêu ác mộng?

GỌI THẦM TÊN EM

Nhiều bận tôi về Quảng Ngãi
Gọi thầm tên em… Em của tôi ơi!
Trường Hùng Vương… không còn em ở đó
Hẻm Quang Trung xa vắng giọng em cười!

Tình một thuở trinh nguyên trang giấy trắng
Áo tiểu thư bay xao xuyến sân trường
Tôi một thuở làm thầy mà lận đận
Đường đời chênh lạc mất người thương

Năm tháng đầy lên quay quắt nhớ
Tôi tìm em chẳng biết phương nào
Đành hỏi vầng trăng bên trời sông Vệ
Dòng sông cười… Con sóng cũng nôn nao!

TRẦN PHỐ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

LỆ BUỒN TRONG ĐÊM

Sao cơn mưa không dứt
Cứ lách tách bên thềm
Sao không vươn ánh nắng
Cho ngày xinh dậy thêm

Sao em tôi mãi khóc
Thao thức suốt canh trường
Hãy cười lên đi nhé
Cho tình còn dễ thương

Anh đi xa ngàn dặm
Biền biệt chốn sơn khê
Phố buồn em cô lẻ
Hỏi? Lệ nào không rơi.

CHỚM THU

Chiều, đường về, lác đác …cợt gót chân
Những chiếc lá pha nửa vàng, nửa thẩm
Đang bay bay theo làn mưa se lạnh
Như nhắc chừng ai đó, chớm vào thu
Thương cành cây, chim nhỏ sáng sương mù
Không mái lá chở che trời rét, buốt
Thương cô gái ngày ngày xe xuôi, ngược
Chưa tới trường vai aó đã đẫm sương
Thương mẹ tôi trông ngóng suốt đoạn đường
Nhìn con trẻ tan trường. Chiều ngược gió

Trời chớm thu lá vàng rơi ngoài ngõ
Gợi nỗi buồn năm tháng cảnh cô đơn
Ngồi trước hiên gió lạnh, bỗng dỗi hờn
Bao quá khứ hiện về ngang trước mắt
Nghe gió thu là lòng dâng quặn thắt
Nhớ những ngày tháng ấy, thuở xa xưa
Ngày chia tay đau xót mấy cho vừa
Tình chia cắt như trời thu đang chớm.

KHÓC MẸ

Hôm qua nhìn trước nhà
Thấy mẹ đứng kêu la
Bây đâu bà cho thóc
Thế nay mẹ đi xa

Cả con lẫn đàn gà
Không thể nào tin nổi
Chuyện xãy ra trên đời
Chỉ trong vòng tích tắc

Hôm nay con đã mất
Vĩnh viễn người mẹ già
Đôi mắt đẫm lệ nhòa
Khóc thương người quá cố

Hôm nay sân lố nhố
Đàn gà đứng ngẫn ngơ
Bà tôi đâu rồi nhỉ ?
Dạ dầy đang đói co.

Thủy Điền

30-07-2017

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lệ Hoa Trần

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

GIỌT LỆ BUỒN

Ngày yêu nhau anh bảo
Sẽ bên em trăm năm
Giờ lấy rồi mới thắm
Chỉ được 1%

Anh đi xa thăm thẳm
Biền biệt với núi rừng
Em phố buồn lặng lẽ
Lệ u buồn rưng rưng.

NGƯỜI VỀ

Mai em về nhá anh
Nhớ ra sân….đón rước
Đừng để em cô bước
Sài gòn, lạ, phố đông

Mai em về thăm chồng
Chắc là vui mừng lắm
Sau tháng ngày xa xăm
Ta sẽ được đoàn viên

Hay nghe tiếng trách phiền
Em là người vong phụ
Tham danh vọng, cầu mưu
Xa chồng đi vô tận

Mai em về chấp nhận
Dù tiếng oán hờn, xưa
Dù mi anh lệ ứa
Là cũng đã vui rồi

Vì trở lại chốn nơi
Khoảng đời em trao gởi.

BÓNG MỜ

Giờ, tuổi cũng đã già
Ngồi, mặc áo bà ba
Tay cầm chiếc ảnh cũ
Mắt mờ nhìn không ra

Nhớ hồi mẹ hai ba
Cha con theo đeo đuỗi
Mẹ e thẹn, chỉ cười
Thế mà thành duyên nợ

Rồi bổng nhiên làm vợ
Rồi trở thành làm mẹ
Bốn mươi năm có lẽ
Cùng cha suốt đến nay

Giờ, già cầm trên tay
Bức ảnh xưa áo dài
Thời mẹ còn đi học
Mà cứ ngỡ là ai.

CHIẾC ẢNH CŨ

Nhìn cái hình cũ rích
Nhớ cái thời con nít
Áo trắng dài cặp da
Già rồi, nhưng vẫn thích

Ngày ấy đẹp vô chừng
Thời con gái trẻ trung
bốn mươi năm có lẽ
Sức sống dậy tưng bừng

Nào bạn bè cùng lứa
Nào lả lơi mấy khứa
Nào e thẹn bên chàng
Nào hò hẹn sớm, trưa

Nhìn cái ảnh cũ xưa
Nhớ một thời dĩ vãng
Tuổi thơ đầy lãng mạn
Yêu, yêu, cứ yêu yêu

Nhắm mắt cứ đấm liều
Hợp tình và hợp nhãn
Là ừ đại yêu chàng
Mà chẳng chịu đắn đo

Mùa nào cũng hẹn hò
Hè về trao phượng đỏ
Thu đi dưới lá vàng
Nắm tay cùng mơ mộng

Nhìn chiếc áo trắng trong
Nhớ thời hai mươi tuổi
Chiều hoàng hôn thui thủi
Mới hay mình đã già.

NHỚ TUỔI HỌC TRÒ
(Thân Tặng Cúc, Nga, Hoàng Oanh)

Nhớ ngày xưa còn trẻ
Nhớ những năm đi học
Đầu đuôi gà, kẹp tóc
Tuy, thấy mình nhà quê

Nhưng bốn đứa gần kề
Cứ miệng cười hả hê
Ôi ! Sao vui biết mấy
Suốt cả đoạn đường về

Xúm nhau, tha hồ kể
Trăm thứ chuyện trên đời
Con gái sao lôi thôi
Học trò ôi ! Luyên thuyên

Thế mà qua mấy chuyện
Vừa chấm dứt nụ cười
Là bỗng chợt đến nơi
Chia tay từng ngõ nhỏ

Nhớ thời hoa phương đỏ
Nhớ ngày ấy ngây thơ
Nhớ cái tuổi học trò
Nồi cơm chưa biết thổi

Chỉ biết học, vui chơi
Chưa biết buồn, biết giận.

Lệ Hoa Trần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »