Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 480 164 Lượt

Archive for Tháng Mười Một, 2017

“RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA” Nhà thơ Thanh Thảo viết về tập thơ ” Hồn Quê” của nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

Tập thơ “HỒN QUÊ” của Nguyễn Tấn On

“ RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA”

Một câu lục bát thật hay, mà cũng thật chính xác. Cái nắng nơi phố phường ấy có phải cũng là cái nắng ở quê mình? Ngờ ngợ thôi, mà ngờ ngợ là phải. Nguyễn Tấn On trong những dòng thơ nghiêng rất nhiều về tâm cảm của mình đã không hề quên gốc gác một người nhà quê, một người Quảng Ngãi, một đứa con của sông Trà được nuôi lớn lên từ gánh don của Mẹ:
“ Gánh don mẹ gánh đất trời
Nuôi con ăn học một thời đó đây
Rung rung chạm gánh don gầy
Mẹ không còn nữa ui đầy nhớ thương” (MẸ VÀ GÁNH DON)
Vẫn còn nhớ đến cặp ui đựng don, là đã mang theo dù xa ngút ngát lên phương nào cái hồn cái vía của Quảng Ngãi quê mình. Một nhà thơ có thể vượt ra ngoài một quê hương, nhưng không nhà thơ nào không có một quê hương, hay từ chối một quê hương. Tôi từng nghe, có một số người Quảng Ngãi khi vào hay ra thành phố lớn, làm quan hoặc bán buôn thành đạt, thường ngại ngần khi phải nhận quê hương mình, thậm chí có người còn cố gắng “ đồng hóa” với giọng nói thành phố, cố xóa đi những vết bùn quê mùa trong cách cư xử hay trong văn phong của mình. Liệu đó có phải là những người thực sự thành công, thật sự thành đạt? Tôi không nghĩ như vậy. điều đó làm nên vẻ rung cảm riêng của nhà thơ những người Quảng xa xứ, cũng làm nên phong vị riêng của thơ Nguyễn Tấn On.
“ Oằn thân sương sớm em tát nước
Lúa đã ngậm dòng căng ngực xưa” (TIẾNG QUÊ)
Người đã viết được câu thơ ấy, hẳn không thể quên gốc gác của mình. Tôi cứ chìm dần, chìm dần qua từng bài thơ bình dị của On, với những câu thơ không dễ dãi mà lại thân gần:
“Mõ rừng gõ ngập ngừng
Mắt nai ngơ ngác cạ sừng vào sương”
Hay:
“ Núi ngồi cắt nửa vầng trăng lạnh
Như gã thiền sư giữa trần gian” (NÚI)
Không căng cứng, không lắm lời, không tỏ ra bảo thủ hay cách tân, thơ Nguyễn Tấn On là thơ tự nhiên của nữa muốn bày tỏ, lại nữa như ngại ngần. mỗi lúc thoát ra ngoài công việc, người làm thơ này lại như muốn trôi hun hút về quê nhà, hun hút trôi về tuổi thơ, nghĩa là trong chốc lát trôi về hiện tại của mình. Những dòng thơ khi đó chợt đến, những hình ảnh tưởng đã mờ khi ấy chợt hiện, và bài thơ cứ thế được hoàn thành:
“ Gánh chung một mớ rau vườn
Nghe thương tiếng gióng trên đường làng quê
Chợ quê bạc nhỏ không chê
Nấm rơm một rổ cá trê còn bùn
Chợ quê mái rạ đập đùn
Nắng soi nón vá mưa luồn áo tơi”
(CHỢ QUÊ)
Những hình ảnh cứ như quá xa xưa mà sao sống động, mà sao tha thiết trong hồn một người xa quê. Không phải chỉ cái khổ cái nghèo mới khiến ta xúc động, mới làm nên thơ. Nhưng quả tình, thơ Việt Nam mình không nên thoát, không thể thoát khỏi thân phận nhân dân mình, nhất là thoát khỏi cái nghèo ở quê nhà, ở nơi mình chôn nhau cắt rốn. dẫu bây giờ mình đã giàu có, đã sung túc, thì một khi chợt dào lên nỗi nhớ Cha Mẹ xưa nghèo khổ, nhớ quê xưa “Con cá bống vùi cát nhột bàn chân”, cái cảm giác ấy sẽ khiến ta như thiếu đi một chút gì, ngay cả lúc ta ngỡ đã đủ đầy. mà thơ lại luôn “ăn” vào cái phần thiếu ấy trong tâm hồn người, luôn cư trú trong cái phần không thỏa mãn, cái phần khắc khoải đến kỳ lạ, đến vô lý của con người.
“Ngơ ngác nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô
Gió thật lòng từ bãi mía nương ngô
Chim xáo nhảy thuyền xưa nằm úp mặt” (PHÍA SAU)
Có thể viết nhiều hình ảnh khác khi người lính trở về, nhưng chỉ cần một chi tiết “nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô”, ta tức khắc hình dung đúng cái bơ vơ. Cái ngơ ngác của người lính tay không trở về từ chiến trường, khi quê nhà thì vẫn thế nhưng chưa chắc còn chỗ cho mình. Nguyễn Tấn On có thể đã rời quê từ một một hoàn cảnh gần như thế, chính vì vậy, quê hương trở thành nỗi day dứt. Đã có những con người không thể sống được ở quê mình, nhưng không vì thế mà họ thanh thản khi bái biệt quê cha đất tổ. Bây giờ đây, thơ như một kiểu trung gian để người làm thơ đánh đường về quê mình. Nhưng quê nhà thơ ở đâu? Không dễ trả lời câu hỏi này. Khi một người đang ở quê như Quang Dũng mà cứ làm thơ đâu đáu nhớ “quê nhà”, thì quê của nhà thơ nhiều khi cũng là một cõi u minh khó định danh. Tôi mừng khi đọc thơ Nguyễn Tấn On, không hẳn anh là người đồng hương với tôi, tôi mừng vì tìm được trong nhiều câu thơ của anh một chút quê hương dường như thất lạc của chính mình. Ô hay, nhưng tôi đang ở ngay quê hương mình cơ mà? Vậy đó.
Quảng Ngãi tiết Thanh Minh, năm con Dê
Nhà thơ THANH THẢO

Advertisements

Posted in Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA Thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA

Cơn bão Kirogi đỗ bộ vào miền Trung
Đỗ vào Bình Thuận -nơi em đang sống
Cơn bão của đất trời
Hay bão từ phía em?
Quê anh bây giờ có mưa
Anh vẫn khát khao
Dáng em dịu hiền
Lắng đọng suy tư
Lăn tròn trên câu chữ
Lăn tròn trên vần thơ.
Không biết bây giờ cơn bão Kirogi đỗ bộ vào…
Hay cơn bão từ phía em?
Sao anh nhiều dông tố!
Để rồi con sóng lòng dâng lên ngàn nỗi nhớ
Anh chỉ biết đợi chờ.
Cơn bão Kirogi đi qua
Để lại đau thương cho gốc cây ngọn lá
Còn cơn bão từ phía em
Để lại cho anh…
HÀ QUẢNG

Posted in Hà Quảng | Leave a Comment »

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀThơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!
Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!
Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ “Trăng Sông Trà” một đêm xưa!
Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc lòng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!
Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hý Thủy
Nâng chén mừng “tương ngộ ngẫu nhiên”!
Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuý luý càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

Sông Trà Quảng Ngãi,chiều thứ 7 (5/11/2017)
Với : Lê Việt Anh, Hồ Vĩnh Đàm, Đinh Tấn Phước,
HS Phương Nam và Nguyễn Bảo Trì

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA Thơ Đặng Toản

Posted by admintnqn trên 30/11/2017

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA

Ơ kìa , mình đã lạ nhau
Mà sao góc biển còn đau chân trời
Ơ …cà ghém nhớ mùng tơi
Nuối trăng vườn cũ , tiếc lời môi xưa
Ơ …người , hay chửa hay chưa
Tình ta xuân muộn , thu vừa tàn ngâu
Ngày anh đi đẩu đi đâu
Em rưng rưng gạt dòng châu trang đài
Chừ anh …theo ải theo ai
Thềm xưa ngồi nhớ , nhạt phai má hường
Rầu lo vất vưởng , vất vương
Nhạc từ ly , quán ven đường tỉ tê
Anh còn đi mải , đi mê
Em còn mang nặng câu thề di căn…

Thôi vào kiếm chút gì ăn
Mặc con tim đói , còn lăn bên thềm !
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/11/2017

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Nhìn Theo

Nhìn theo hình dáng người đi
Mang bao kỷ niệm khắc ghi theo cùng
Kẻ đi, người ở buồn chung
Không gian cũng thế, như dường tái tê
Người đi “ Chẳng hẹn ngày về “
Thương thay bao cảnh bộn bề còn đây
Lao đao nào có ai hay
Chôn vùi phận nữ những ngày tuổi xuân
Nhìn theo xa khuất đường trần
Trời như giông bão đang ầm…bên tai
Mưa rơi, nước mắt chảy dài
Một màu tang trắng, đẩm hai má gầy.

30-10-2017

Ghen Với Gió

Tôi lén nhìn em qua nét môi
Nụ cười, ánh mắt, dậy gương soi
Lả lơi, tâm trí dường…chao động
Tim sắt giờ đây đã rã rời

Mến em tự hỏi ?. Lòng tự hỏi
Yêu rồi, có phải. Đúng không ta
Mà sao cứ mãi trông khác lạ
Chiều tím vừa lên, lại nhớ đầy

Ra đứng bờ sông nhìn bên ấy
Trên cầu gội tóc….tóc bay bay
Ngẩn ngơ nhìn gió….đang đùa gió
Ánh mắt hờn ghen khoắc khoải hoài.

Mấy Độ Yêu Người
Yêu em từ mấy độ
Xuân, hạ lẫn thu, đông
Mai, phượng, hồng, cúc nội
Tôi dường như thuộc lòng

Thế rồi, cũng như không
Em bỏ tôi, lấy chồng
Để một mình đứng ngóng
Nhìn một nửa sang sông

Mai vàng tôi hết thắm
Phượng hồng thôi hết xinh
Thu vàng thêm vàng lá
Tuyết trắng dầy mênh mông

Người về qua sông rộng
Vui thắm đượm tình nồng
Bên người tình mới lạ
Vai kề hẹn trăm năm

Còn tôi nơi bến vắng
Suốt cuộc đời thầm lặng
Buồn, ôm mối tình si
Hỡi ! Ai nào biết chăng !

02-11-2017

Làm thơ như đốt điếu
Ngồi ngơ ngẩn nhìn trời
Mồm nhả từng cuộn khói
Suy ngẫm những chuyện xa…

Viết lên hoa, lên lá
Họa bức tranh vô hình
Đầu tưởng tượng linh tinh
Mà thấy lòng vui lên

Viết văn như nâng chén
Trầm ngâm chuyện xa, gần
Góp gom rồi đo, phân
Viết tràn lên giấy trắng

Trải dài mặt nhân gian
Cho cuộc đời lừa lộc
Xấu quăng vào xó góc
Hay lấy học để đời.

03-11-2017

Giữa Chốn Nầy
(Hai Người Bạn)

Quê tôi sông nước bạc ngàn
Quê anh tuyết trắng, muôn vàn Bạch dương
Đôi ta chung một con đường
Vô tình hội nhập quê hương xứ người
Giờ anh cũng giống như tôi
Cùng là thân phận những người chạy quanh
Cùng mang chiếc áo màu xanh
Cùng bao công việc người dành cho ta
Cùng mang tâm sự xa nhà
Cùng chung điếu thuốc, cốc Trà mùa đông
Khác chăng anh trắng má hồng
Còn tôi năm tháng rã ròng da nâu
Giữa trời đất khách rừng sâu
Sương đêm còn đọng mái đầu cây xanh
Gối quì vứt vội cỏ lành
Vượn phiền, Khỉ trách, cạnh giành thiên nhiên
Chim rừng ủ rũ ưu phiền
Rừng hoang chốn nắng muốn yên một mình
Nai vàng ngơ ngát lặng thinh
Muốn xua đôi kẻ rập rình gần bên
Cọp, Beo hình dáng cồng kềnh
Nằm trong khung sắt mắt trờn nổi ghen.

04-11-2017
Thủy Điền

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lệ Hoa Trần

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/11/2017

CHÙM THƠ CỦA Lệ Hoa Trần

Màu Lá Úa

Kể từ đó, trời dường như hết nắng
Mưa lạnh nhiều ướt đẩm cả đời em
Và, hoa vườn chẳng còn dáng nụ xinh
Chỉ lác đác, xa xa màu lá úa
Em cũng thế, thôi khoe màu áo lụa
Sắc xanh, vàng dần nhạt tiếng thời gian
Hoa đang xinh, dưng bỗng vội héo tàn
Trời khắc nghiệt đổi thay không kịp trở
Anh anh ơi ! Chỉ còn là nỗi nhớ
Tình chúng mình như gió thoảng, mây bay
Ngày như đêm, đêm chạy đuỗi đêm dài
Vầng trăng khuyết cứ nhởn nhơ trước mắt
Trong bóng tối em ôm đầu bật khóc
Sao cuộc đời cứ mãi, vẫn trớ trêu
Thương người ta, thương thật, thật là nhiều
Thế lại nở đan tâm lòng chia cách
Trong khoảnh khắc hỏi lòng? Rồi tự trách
Nhưng làm gì. Thuyền đã nhẹ lướt xa……….!

05-11-2017

Tình Đã Xa Rồi

Lâu lắm, dường như là lâu lắm
Từ đêm gió bấc, lá xa cành
Âm u cả một vùng hoang lạnh
Anh bảo: Tình mình nay cách ngăn

Tim em đau nhói, dòng máu lạnh
Hồn người như tách khỏi châu thân
Tâm cang tan nát, lòng quặn thắt
Trí quẩn như cây sắp lìa cành

Anh đi để lại màu tang trắng
Nước mắt rơi…. chiều, lệ thở than
Không gian cũng thế, dường như khóc
Vạn vật ven đường cũng lặng câm

Nhớ anh, ngày nhớ, đêm nằm mộng
Kẻ ở đầu non, kẻ cuối sông
Cách xa ngàn dặm, trời biền biệt
Mà như đang gói trọn bên lòng

Thức giấc, đêm tàn, nhìn khoảng trống
Người ơi ! Người hỡi, nở bạc lòng
Mơ mơ, mộng mộng vì nhung nhớ
Tình đã xa rồi, thôi chớ mong.

03-11-2017

Đồng Cảm

Hàng thông thưa trải dài theo võng suối
Như nốt nhạc trầm trong bản tình ca
Gợi lên bao hình ảnh nhớ thương nhà
Chiều thu lạnh, áo dầy, đôi sánh bước

Tay trong tay ngước nhìn về phía trước
Anh kể về những ngày tháng tuổi thơ
Trong ký ức cuộc đời luôn thầm nhớ
Xưa là người hay thường mộng với mơ
Chiều một mình ra đứng giữa bơ vơ
Rồi tơ tưởng đếm từng cây, chiếc lá
Lắng nghe từng tiếng động gió xa xa……

Em cũng thế, ngày xưa em cũng thế
Nhìn mưa thu, lá đỗ lúc đêm về
Là mơ ước một tình yêu tuyệt đẹp
Và, từ đó gói lòng, em khép nép
Như tương tư một ảo mộng vô hình.

01-11-2017
Ngày Em Hai mươi Tuổi

Chiều nghiêng- bóng ngã- hoàng hôn
Đường thôn, áo trắng cô đơn một mình
Chiếc xe cũ kỹ bạn tình
Ngược, xuôi hai buổi bình minh, chiều tà

Tháng mười bát ngát đồng xa
Lúa non vờn ánh, ngân nga trên đồng
Mưa thu hoà lẫn cơn giông
Nhìn ai qua lối tơ lòng dậy thương

Ngày ngày cắp sách đến trường
Tiếng kêu kẻo kẹt, giữa đường bụi giăng
Chưa vào đến lớp áo nhăn
Chiều về đến ngõ tối tăm đất trời

Cái thời, cái tuổi hai mươi
Dẫu tuy vất vả, nhưng vui vô cùng
Giữa trưa trống đổ “Thùng, thùng “
Hè nhau đứng dưới hai hàng phượng xinh

Trao qua, gởi lại thư tình
Hờn, vui nước mắt. Lặng thinh, cười giòn
Những ngày tuổi trẻ, môi son
Những ngày đẹp nhất vẫn còn vẹn nguyên

31-10-2017

Rượu Tình Chưa Cạn

Đêm tàn, điếu thuốc chưa tàn
Sao người nhanh bước vội vàng ra đi
Đêm tàn, rượu vẫn còn ly
Sao chàng lại vội chia tay ra về
Bên nhau ta đã hẹn thề
Chàng- ta môi thắm, má kề thâu đêm
Chung vui trong cõi thần tiên
Tay nâng, rượu trút liên miên từng hồi
Bao giờ rượu cạn, mềm môi
Bao giờ thuốc đắng thôi vơi hương nồng
Thì ta trở lại phòng không
Cô đơn một bóng lạnh lùng chẳng sao
Tàn đêm, rượu vẫn ngọt ngào
Sao ai lại nở nhổ sào ra khơi
Tàn đêm, thuốc vẫn còn mồi
Sao chàng lại nở đứng ngồi không yên.

31-10-2017
Lệ Hoa Trần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by admintnqn trên 28/11/2017

CHIỀU LĂNG ÔNG

Sài Gòn phố – giữa khung trời tĩnh lặng.
Chiều Lăng Ông bóng đổ tháng năm xanh
Tôi lơ mơ, chìm sâu trên lối nhớ
Tìm bàn tay, run rẩy bước chân hoang.

Ngần ấy năm, thả trôi trong bụi phố
Bỗng giật mình nhìn lá đổ lao xao
Người hành hương, khói lăng mờ cay mắt
Chiều mỏng dần loang loãng nắng hanh hao.

Thương đến vậy – vẫn từ thành phố cũ
Khoác lên màu, bao thay đổi cao sang
Với hiện tại, tương lai tôi lạc lõng
Từng mảnh đời bê tông hóa lợi danh.

Hồi chuông buồn, tiếng ve sầu giữa phố
Hè muộn màng, bãng lãng bóng hoàng hôn
Mưa nghiêng nắng trải vàng trên lá úa
Cụm mây nhòa, nhè nhẹ giọt tàn hương.

VƯỜN XƯA

Vườn xưa vấp lá níu chân
Chiều đi để lại mây ngàn lang thang
Thẫn thờ nhơ nhớ loanh quanh
Hoa cau rụng trắng âm thầm gió đưa.

Úa tàn nhèm nhẹp trong mưa
Thoảng hương đọng lại cuối mùa tình say
Nao nao chiều tím vườn cây
Dặt dè, tôi bước lòng lay lắt buồn.

La Hà phố vắng hoàng hôn
Vừa quen, vừa lạ bồn chồn cỏ may
Mưa dầm rã cánh lá bay
Bạc dòng Bàu tá ngâm đầy nỗi đau.

Đâu rồi sim tím thuở nao ?
Đâu rồi rừng cấm phi lao nghẹn ngào ?
Đá xanh lịm buốt bên cầu
Góc trời tĩnh mịch, tôi sầu tiếc thương.

BẠN ĐẾN THĂM

Bạn đến thăm tôi trên đôi nạng gỗ
Quay quắt chiều, thương tích buổi tàn đông
Thành phố mới, nhưng lòng người rỉ sét
Nghe bùi ngùi, mặn chát giữa mênh mông.

Trong hồi ức, người thuyết trình mắt biếc
Dáng hiên ngang cao giọng nối vòng tay
Sân đại học những tâm hồn mới lớn
Hào khí lên đường, chung tiếng hát ra đi.

Bạn để lại một phần nào thân thể
Chiến trường Tây Nam, góp máu thu xưa
Hương cỏ úa, gậy khuya về rất khẽ
Nhát dao đời, nghiêng bóng rã rời đưa.

Ta đã cháy khi tuổi đời rất trẻ
Những rạng ngời, nóng bỏng ước mơ xanh
Chiều Văn Khoa hôm nay vàng lá đổ
Bạn và tôi héo lụm, nhịp đời nhanh.
LA HÀ THẠCH TRẬN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »