Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 486 140 Lượt

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by admintnqn trên 28/11/2017

CHIỀU LĂNG ÔNG

Sài Gòn phố – giữa khung trời tĩnh lặng.
Chiều Lăng Ông bóng đổ tháng năm xanh
Tôi lơ mơ, chìm sâu trên lối nhớ
Tìm bàn tay, run rẩy bước chân hoang.

Ngần ấy năm, thả trôi trong bụi phố
Bỗng giật mình nhìn lá đổ lao xao
Người hành hương, khói lăng mờ cay mắt
Chiều mỏng dần loang loãng nắng hanh hao.

Thương đến vậy – vẫn từ thành phố cũ
Khoác lên màu, bao thay đổi cao sang
Với hiện tại, tương lai tôi lạc lõng
Từng mảnh đời bê tông hóa lợi danh.

Hồi chuông buồn, tiếng ve sầu giữa phố
Hè muộn màng, bãng lãng bóng hoàng hôn
Mưa nghiêng nắng trải vàng trên lá úa
Cụm mây nhòa, nhè nhẹ giọt tàn hương.

VƯỜN XƯA

Vườn xưa vấp lá níu chân
Chiều đi để lại mây ngàn lang thang
Thẫn thờ nhơ nhớ loanh quanh
Hoa cau rụng trắng âm thầm gió đưa.

Úa tàn nhèm nhẹp trong mưa
Thoảng hương đọng lại cuối mùa tình say
Nao nao chiều tím vườn cây
Dặt dè, tôi bước lòng lay lắt buồn.

La Hà phố vắng hoàng hôn
Vừa quen, vừa lạ bồn chồn cỏ may
Mưa dầm rã cánh lá bay
Bạc dòng Bàu tá ngâm đầy nỗi đau.

Đâu rồi sim tím thuở nao ?
Đâu rồi rừng cấm phi lao nghẹn ngào ?
Đá xanh lịm buốt bên cầu
Góc trời tĩnh mịch, tôi sầu tiếc thương.

BẠN ĐẾN THĂM

Bạn đến thăm tôi trên đôi nạng gỗ
Quay quắt chiều, thương tích buổi tàn đông
Thành phố mới, nhưng lòng người rỉ sét
Nghe bùi ngùi, mặn chát giữa mênh mông.

Trong hồi ức, người thuyết trình mắt biếc
Dáng hiên ngang cao giọng nối vòng tay
Sân đại học những tâm hồn mới lớn
Hào khí lên đường, chung tiếng hát ra đi.

Bạn để lại một phần nào thân thể
Chiến trường Tây Nam, góp máu thu xưa
Hương cỏ úa, gậy khuya về rất khẽ
Nhát dao đời, nghiêng bóng rã rời đưa.

Ta đã cháy khi tuổi đời rất trẻ
Những rạng ngời, nóng bỏng ước mơ xanh
Chiều Văn Khoa hôm nay vàng lá đổ
Bạn và tôi héo lụm, nhịp đời nhanh.
LA HÀ THẠCH TRẬN

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: