Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 508 351 Lượt

Archive for Tháng Mười Một 30th, 2017

“RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA” Nhà thơ Thanh Thảo viết về tập thơ ” Hồn Quê” của nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

Tập thơ “HỒN QUÊ” của Nguyễn Tấn On

“ RỜI QUÊ RA PHỐ NẮNG NGỜ NGỢ QUA”

Một câu lục bát thật hay, mà cũng thật chính xác. Cái nắng nơi phố phường ấy có phải cũng là cái nắng ở quê mình? Ngờ ngợ thôi, mà ngờ ngợ là phải. Nguyễn Tấn On trong những dòng thơ nghiêng rất nhiều về tâm cảm của mình đã không hề quên gốc gác một người nhà quê, một người Quảng Ngãi, một đứa con của sông Trà được nuôi lớn lên từ gánh don của Mẹ:
“ Gánh don mẹ gánh đất trời
Nuôi con ăn học một thời đó đây
Rung rung chạm gánh don gầy
Mẹ không còn nữa ui đầy nhớ thương” (MẸ VÀ GÁNH DON)
Vẫn còn nhớ đến cặp ui đựng don, là đã mang theo dù xa ngút ngát lên phương nào cái hồn cái vía của Quảng Ngãi quê mình. Một nhà thơ có thể vượt ra ngoài một quê hương, nhưng không nhà thơ nào không có một quê hương, hay từ chối một quê hương. Tôi từng nghe, có một số người Quảng Ngãi khi vào hay ra thành phố lớn, làm quan hoặc bán buôn thành đạt, thường ngại ngần khi phải nhận quê hương mình, thậm chí có người còn cố gắng “ đồng hóa” với giọng nói thành phố, cố xóa đi những vết bùn quê mùa trong cách cư xử hay trong văn phong của mình. Liệu đó có phải là những người thực sự thành công, thật sự thành đạt? Tôi không nghĩ như vậy. điều đó làm nên vẻ rung cảm riêng của nhà thơ những người Quảng xa xứ, cũng làm nên phong vị riêng của thơ Nguyễn Tấn On.
“ Oằn thân sương sớm em tát nước
Lúa đã ngậm dòng căng ngực xưa” (TIẾNG QUÊ)
Người đã viết được câu thơ ấy, hẳn không thể quên gốc gác của mình. Tôi cứ chìm dần, chìm dần qua từng bài thơ bình dị của On, với những câu thơ không dễ dãi mà lại thân gần:
“Mõ rừng gõ ngập ngừng
Mắt nai ngơ ngác cạ sừng vào sương”
Hay:
“ Núi ngồi cắt nửa vầng trăng lạnh
Như gã thiền sư giữa trần gian” (NÚI)
Không căng cứng, không lắm lời, không tỏ ra bảo thủ hay cách tân, thơ Nguyễn Tấn On là thơ tự nhiên của nữa muốn bày tỏ, lại nữa như ngại ngần. mỗi lúc thoát ra ngoài công việc, người làm thơ này lại như muốn trôi hun hút về quê nhà, hun hút trôi về tuổi thơ, nghĩa là trong chốc lát trôi về hiện tại của mình. Những dòng thơ khi đó chợt đến, những hình ảnh tưởng đã mờ khi ấy chợt hiện, và bài thơ cứ thế được hoàn thành:
“ Gánh chung một mớ rau vườn
Nghe thương tiếng gióng trên đường làng quê
Chợ quê bạc nhỏ không chê
Nấm rơm một rổ cá trê còn bùn
Chợ quê mái rạ đập đùn
Nắng soi nón vá mưa luồn áo tơi”
(CHỢ QUÊ)
Những hình ảnh cứ như quá xa xưa mà sao sống động, mà sao tha thiết trong hồn một người xa quê. Không phải chỉ cái khổ cái nghèo mới khiến ta xúc động, mới làm nên thơ. Nhưng quả tình, thơ Việt Nam mình không nên thoát, không thể thoát khỏi thân phận nhân dân mình, nhất là thoát khỏi cái nghèo ở quê nhà, ở nơi mình chôn nhau cắt rốn. dẫu bây giờ mình đã giàu có, đã sung túc, thì một khi chợt dào lên nỗi nhớ Cha Mẹ xưa nghèo khổ, nhớ quê xưa “Con cá bống vùi cát nhột bàn chân”, cái cảm giác ấy sẽ khiến ta như thiếu đi một chút gì, ngay cả lúc ta ngỡ đã đủ đầy. mà thơ lại luôn “ăn” vào cái phần thiếu ấy trong tâm hồn người, luôn cư trú trong cái phần không thỏa mãn, cái phần khắc khoải đến kỳ lạ, đến vô lý của con người.
“Ngơ ngác nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô
Gió thật lòng từ bãi mía nương ngô
Chim xáo nhảy thuyền xưa nằm úp mặt” (PHÍA SAU)
Có thể viết nhiều hình ảnh khác khi người lính trở về, nhưng chỉ cần một chi tiết “nhìn lẩn thẩn chiếc ba lô”, ta tức khắc hình dung đúng cái bơ vơ. Cái ngơ ngác của người lính tay không trở về từ chiến trường, khi quê nhà thì vẫn thế nhưng chưa chắc còn chỗ cho mình. Nguyễn Tấn On có thể đã rời quê từ một một hoàn cảnh gần như thế, chính vì vậy, quê hương trở thành nỗi day dứt. Đã có những con người không thể sống được ở quê mình, nhưng không vì thế mà họ thanh thản khi bái biệt quê cha đất tổ. Bây giờ đây, thơ như một kiểu trung gian để người làm thơ đánh đường về quê mình. Nhưng quê nhà thơ ở đâu? Không dễ trả lời câu hỏi này. Khi một người đang ở quê như Quang Dũng mà cứ làm thơ đâu đáu nhớ “quê nhà”, thì quê của nhà thơ nhiều khi cũng là một cõi u minh khó định danh. Tôi mừng khi đọc thơ Nguyễn Tấn On, không hẳn anh là người đồng hương với tôi, tôi mừng vì tìm được trong nhiều câu thơ của anh một chút quê hương dường như thất lạc của chính mình. Ô hay, nhưng tôi đang ở ngay quê hương mình cơ mà? Vậy đó.
Quảng Ngãi tiết Thanh Minh, năm con Dê
Nhà thơ THANH THẢO

Advertisements

Posted in Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA Thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CƠN BÃO KIROGI ĐI QUA

Cơn bão Kirogi đỗ bộ vào miền Trung
Đỗ vào Bình Thuận -nơi em đang sống
Cơn bão của đất trời
Hay bão từ phía em?
Quê anh bây giờ có mưa
Anh vẫn khát khao
Dáng em dịu hiền
Lắng đọng suy tư
Lăn tròn trên câu chữ
Lăn tròn trên vần thơ.
Không biết bây giờ cơn bão Kirogi đỗ bộ vào…
Hay cơn bão từ phía em?
Sao anh nhiều dông tố!
Để rồi con sóng lòng dâng lên ngàn nỗi nhớ
Anh chỉ biết đợi chờ.
Cơn bão Kirogi đi qua
Để lại đau thương cho gốc cây ngọn lá
Còn cơn bão từ phía em
Để lại cho anh…
HÀ QUẢNG

Posted in Hà Quảng | Leave a Comment »

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀThơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!
Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!
Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ “Trăng Sông Trà” một đêm xưa!
Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc lòng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!
Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hý Thủy
Nâng chén mừng “tương ngộ ngẫu nhiên”!
Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuý luý càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

Sông Trà Quảng Ngãi,chiều thứ 7 (5/11/2017)
Với : Lê Việt Anh, Hồ Vĩnh Đàm, Đinh Tấn Phước,
HS Phương Nam và Nguyễn Bảo Trì

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA Thơ Đặng Toản

Posted by admintnqn trên 30/11/2017

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA

Ơ kìa , mình đã lạ nhau
Mà sao góc biển còn đau chân trời
Ơ …cà ghém nhớ mùng tơi
Nuối trăng vườn cũ , tiếc lời môi xưa
Ơ …người , hay chửa hay chưa
Tình ta xuân muộn , thu vừa tàn ngâu
Ngày anh đi đẩu đi đâu
Em rưng rưng gạt dòng châu trang đài
Chừ anh …theo ải theo ai
Thềm xưa ngồi nhớ , nhạt phai má hường
Rầu lo vất vưởng , vất vương
Nhạc từ ly , quán ven đường tỉ tê
Anh còn đi mải , đi mê
Em còn mang nặng câu thề di căn…

Thôi vào kiếm chút gì ăn
Mặc con tim đói , còn lăn bên thềm !
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »