Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 477,856 Lượt

Archive for Tháng Mười Hai, 2017

HẠT CÁT Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/12/2017

HẠT CÁT

Từ vô lượng biển sông
Đến sa mạc mênh mông
Đâu đâu cũng là cát
Có có mà không không!
Tôi đi suốt cuộc đời
Chân cát bụi muôn nơi
Linh hồn và thân xác
Như phận cát nổi trôi.
Tôi đi cùng biển dâu
Như hạt cát không màu
Sáng mai mặt trời mọc
Đêm tàn vầng trăng thâu.
Đắm trong cõi vô minh
Cát hằng hà lênh đênh
Bão giông chìm đêm tối
Nắng lửa hồng thủy tinh.
Tôi nghe lời cát ru
Cùng sóng biển thiên thu
Đời người như tia chớp
Biển luân hồi âm u!
Ôi! Cát trắng cát vàng
Hồn vũ trụ mang mang
Thấy trong một hạt cát
Lấp lánh cả thế gian!
Hạt cát ơi hạt cát
Lấp lánh đẹp vô biên
Trong nhiệm màu phép tắc
Có hồn ai nhập Thiền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Advertisements

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT. Lê Kim Thượng

Posted by admintnqn trên 24/12/2017

QUÊ NGƯỜI 1 – 2 – 3

1.

Mùa qua… mùa nắng, mùa mưa
Ngày mong, tháng nhớ… nhớ xưa quê nhà
Nẻo về Quê Mẹ thương ca
Hàng cau đứng đợi… bến xa đò chờ
Bước chân lối cỏ thẫn thờ
Chìm trong hư ảnh, sương mờ thoảng bay
Nhẹ nhàng chút gió lay lay
Gọi Mai vàng nở… gọi ngày tương tri…

2.

Đồng xanh, cây lúa dậy thì
Hương quê ấp ủ, tình si ngập lòng
Se se gió lạnh tàn Đông
Thềm Xuân lấp ló… nắng hồng vừa sang
Phất phơ mái rạ khói làn
Đường quê rắc lá me vàng bay bay
Cò về đậu trắng cành cây
Em đi chợ sớm… đò đầy qua sông
Tóc dài, da trắng, má hồng
Dáng xuân trong nắng, mặn nồng, non tươi
Em đi… để lại nụ cười
Cho lòng xao xuyến… cho người xuyến xao…
Ngày tàn chút nắng hanh hao
Lời ru Lục Bát, Ca Dao… muộn chiều
Ru em, gió thổi hiu hiu
Võng đưa giấc mộng thiu thiu trong vườn
Tím chiều, tím sợi khói vương
Thềm rêu trải chiếu… thân thương ánh đèn
Bóng trăng, bóng trúc đan xen
Bờ ao lắng đọng mùi Sen… Vô Thường
Khói thơm, sắn nướng củi vườn
Rượu quê nồng ấm… vấn vương câu thề…

3.

Núi ngăn, biển chặn lối về
Bốn bề tịch lặng… bốn bề hiu hanh
Bước chân lãng tử quẩn quanh
Quê Người, Đất Khách… độc hành dửng dưng
Chim kêu, vượn hú, chiều rừng
Núi chìm, mây lạnh… rưng rưng nẻo về
Khô cằn, khô cả cơn mê
Bốn mùa khô héo đi về… buồn ơi…
Chiều xa, quán vắng bên đời
Rượu không đủ ấm cho người lãng du
Hồn ai lạc bước mù u
Lòng ai như thể trăng lu giang đầu
Lòng ai đọng nỗi riêng đau
Đêm đêm có tiếng Kinh Cầu… thê lương
Hoa tàn… gió thổi rụng hương
Năm cùng, tháng tận… tha hương qua ngày
Ngó mình, tóc bạc màu mây
Trăng – Thơ thuyền khẳm… hồn đầy u minh
Chân trời góc biển đinh ninh
Giữ cho nhau một mối tình… Cố Hương…

Nha Trang, tháng 12. 2017
Lê Kim Thượng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 15/12/2017

CHIỀU KÝ ƯC`
Đôi mắt em, chìm trong dáng núi
Chiều Sông Pha, trôi chậm qua đèo
Cứ chảy đi, đời sông, đời suối
Biết bên bờ, ai đó dõi theo …
*
Khi bóng nắng, treo chiều năm cũ
Nông trường xưa, se thắt một thời
Ký ức nào tưởng chừng yên ngủ
Lau trắng bờ sông, lay chơi vơi …
*
Thanh niên xung phong, hồn nhiên sống
Như rừng cây, hút gió nghiêng chiều
Lán trại nam, tứ bề gió lộng
Nghe “Ví dầu, nhà dột, cột xiêu” …
*
Thắp thỏm, chờ kẻng chiều réo gọi
Đằng kia, bếp lữa, dậy mùi thơm
Gõ chén hát, hát cho quên đói
Chờn vờn “Mãnh hỗ đợi giờ cơm”
*
Chuyện tiếu lâm, rung rinh lán trại
Những tháng năm, ăn mãi không no
Vẫn tròn căng, sắc màu con gái
Sống vô tư, không chút đắn đo
*
Những bàn tay, mài mòn cán cuốc
Nối hoa văn, những vết chai sần
Cơn sốt rét, nghe chừng quen thuộc
Mơ nắm tay em … chỉ một lần!

NIỆM KHÚC CHIỀU
Rung không gian, thanh âm bơ vơ
Giăng ngang chiều bóng nắng dật dờ
Nghe em hát, nhảy dòng lạc điệu
Bài tình ca đứt quãng dại khờ
*
Ngắt ngứ buông, đong đưa lời yêu …
Chợt nhớ gì, mà thoáng đăm chiêu
Vụng về nghiêng bên chiều sợi nắng
Chập chờn xoay, ngày cũ quạnh hiu
*
Người đi qua triền sông, loanh quanh
Tiếng buồn khua trên đồng lanh canh
Còn nguyên đó, con đường năm cũ
Mắt mờ cay, đẫm mộng ngày xanh
*
Buông cung môi, xàng xê chơi vơi
Thương dòng sông miết mỏng bến đời
Trôi đâu mất, đoạn tình xa vắng
Dây hư không, ngậm ngùi rã rời
*
Lả lơi chiều, hoang linh trong sương
Tiếng tơ đồng ngắt lịm còn vương
Em xa xăm, đắm chìm nỗi nhớ
Bồi hồi rơi váng vất bên đường …
*
Khúc hoan ca, sông cuốn trôi đi
Sắc hoàng hôn dỗ giấc xuân thì
Chợt hoàng hoa, trở chiều bùng vỡ
Huyễn hoặc ngày, trên dấu chim di …

THEO ĐÊM
Đêm rách bươn
Trãi gió
Trắng dòng
Trôi nghiệt ngã
Sắc màu cỏ úa
Đồng ngập mặn
Phù sa
Kết tủa
Lưng lửng treo
Rêu rác vàng ong
Xa rồi
Những góc cạnh
Trẻ trung
Giấu đâu mất
Quãng đời vụng dại
Chầm chậm bước
Dấu tình
Vương vãi
Rơi
Theo em
Lặng lẽ vô cùng …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »