Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 477,856 Lượt

CHÙM THƠ CỦA La Hà Thạch Trận

Posted by admintnqn trên 08/05/2018

MÙA DON VẮNG

Mưa bỗng ngập ngừng, chiều nay đổ gió
Cả bầu trời giọt vỡ chuyển hoàng hôn
Bằng lăng tím nhuộm màu con đường trắng
Nhớ vô ngần – mùa don vắng buồn loang.

Mưa bỗng nghẹn ngào, vạt sầu mây xám
Chồn chân tôi, tiếng thở hạt mưa rơi
Không khóc được lạnh lòng theo cơn lốc
Bao la sương màu trắng giữa dòng trôi.

Bỏ lại sau lưng một đời đồng nát
Vạn nỗi buồn, tôi giữ lại cô đơn
Sống chật hẹp, lẻ loi và ngơ ngác
Mơ trở về đất Quảng chạm trời thương.

Mưa bỗng rưng rưng bàn chân lấp vấp
Chuỗi nhớ ríu lòng, tình cũ xa xôi
Trượt bước chân xưa, mỏi mòn đêm cạn
Anh đi rồi, ngày tắt nắng đơn côi.

Anh đi rồi ! Mưa bỗng trào rưng rức
Cớ sao buồn khi gió rít qua sông
Quảng Ngãi ơi! Bao giờ về phố nhỏ
Ghé hàng ram, tô don nóng – hoài mong.

GIỮ VẸN HƯƠNG THƠM

Mình lại thẫn thờ, nhớ ai dài thế !
Nắng vu vơ cứ ngỡ nắng vàng rơi
Dăm ba phút gió lướt qua kẽ lá
Tưởng lá giúp mình tìm bóng – Ai ơi !

Rồi mình nhủ đừng chờ ai nữa nhé !
Bụi thời gian là quả đắng đơn phương
Trên dòng nước Trà giang ngày xưa đó
Sóng xô dồn, tim vỡ, mắt rưng rưng.

Mình ảo tưởng vần thơ ai da diết
Cho riêng mình và cho cả ai kia
Mình học thuộc thơ văn từ dạo ấy
Với chiều vàng lãng đãng ánh trăng khuya.

Ai bỗng trở về lối xưa vườn vắng
Áo trắng mình ngây dại vạt mong manh
Thả gió bay qua khung trời phượng đỏ
Chợt nghẹn ngào, thương quá tóc hoa râm.

Mình chẳng biết – Sao nhớ ai dài thế !
Cả cuộc đời là quán trọ chờ mong
Mùi bồ kết ngày xưa ai vẫn thích
Đến bây giờ mình giữ vẹn hương thơm.

BÀN TAY MẸ

Bàn tay Mẹ nắm chặt
Sợ xa con trên đời
Chút nắng rơi cửa sổ
Chiều qua chiều buông rơi.

Mẹ gọi con khe khẽ
Trên giường bịnh đớn đau
Thời gian ơi ! Đứng lại
Lá vàng rơi đêm thâu.

Bàn tay con nhỏ bé
Nắm tay Mẹ đến trường
Cô giáo làng lặng lẽ
Trong nỗi buồn cô đơn.

Mẹ ngóng chờ năm tháng
Người đi xa rất xa
Các con thơ đi vắng
Còn đây ánh trăng tà.

Mẹ một đời gắn bó
Gieo tri thức trẻ thơ
Vượt qua bao dốc đổ
Vượt qua bao đói nghèo.

Bây giờ Mẹ bên con
Bàn tay gầy héo hon
Đôi mắt buồn xa vắng
Vẫn vỗ về yêu thương.

La Hà Thạch Trận

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: