Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 493 511 Lượt

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by admintnqn trên 17/09/2018

CHO TÔI XIN

Cho tôi xin một góc trời râm mát
Ghế công viên nơi hò hẹn tình nhân
Chầm chậm thôi – Nắng ơi! Đừng vội tắt
Đừng cạn chiều, lãng đãng gió lang thang.

Cho tôi xin chút bình yên thanh thản
Tiếng trẻ thơ bên cha mẹ đùa vui
Nằng nặng trời – Mây ơi! Đừng đến nhé!
Đừng rơi nhanh, mang chút nhớ mưa bay.

Cho tôi xin thả hồn quanh hồ nước
Chân chạm vườn hoa thoang thoảng ngọc lan
Ua úa cỏ – Công viên ơi! Đầy bướm
Rũ hết ồn ào, khói bụi bao quanh.

Cho tôi xin chút nắng mai buổi sáng
Cùng mọi người tập thể dục thân quen
Xanh man mát, lá ơi! Vòm lấp lánh
Ánh mặt trời, trong thành phố bình yên.

Cho tôi xin – Giữ dùm nhau lá phổi
Những mảng xanh rợp bóng mát công viên
Dẹp quán xá lấn chiếm bao năm tháng
Sài Gòn tôi! Xanh đẹp phố văn minh.

MÙA THU VÀ ANH

Anh vẫn mãi mùa thu vàng xa vắng
Gió vô thường lay nhẹ lá me bay
Tôi xuống phố, đèn lên chiều man mác
Sông Trà xưa – Xa ngái gió heo may.

Sao cứ mãi mùa thu vàng khắc khoải
Chiều tha phương đăng đắng giấc mơ xưa
Bâng khuâng nhớ – nao nao về phương ấy
Tôi đợi người mùa thu nắng đong đưa.

Trà giang nay, bóng chiều nghiêng sâu lắng
Mây lưng trời, lơ lửng gió thu sang
Tôi đứng đấy bên dòng sông cạn nước
Lằng lặng chờ – sao nhơ nhớ lan man.

Một lần thôi chạm vào đời hư thực
Vạt nắng tàn se thắt trái tim nhau
Thu và anh hoài niệm xưa ký ức
Giọt thời gian đọng lại vết thương đau.

QUÊ NỘI SƠN AN

Tôi về quê nội Sơn An
Lắng nghe câu ví – tình tang ru hời
Đường xa tìm bến đò ơi!
Qua sông lại nhớ một thời xa xưa.

Theo cha về nội gió mưa
Bờ đê lồi lõm vẫn thừa cỏ may
Núi Hồng Lĩnh mãi còn đây
Sông Lam lạc gió đò đầy lũ qua.

Nội tôi hai cụ đã già
Mỏi mòn mừng tủi tưởng là giấc mơ
Bây giờ tóc đã bạc phơ
Cha tôi kháng chiến đôi bờ cách xa.

Hàng tre trước ngõ bóng tà
Lượn lờ uốn khúc sông La vơi đầy
Thương câu ví dặm tình say
Gập ghềnh Hà Tĩnh đường dài hoàng hôn.

Bốn mươi năm vẫn lối mòn
Khổ nghèo lam lũ nỗi buồn chân quê
Tần ngần giữa ngọn gió se
Quê cha thương quá lối về xa xôi.

La Hà Thạch Trận

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: