Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 493 511 Lượt

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 17/09/2018

LỜI NÀO CHO NHAU?
Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm
Sao còn nói lời cay đắng chi em?
Ngày nắng gối ngày mưa, buồn thấm đẫm
Cuồng vọng và hoài nghi, trôi theo đêm
*
Lắt léo chi em, dẫu tình phai nhạt
Đọng lại quanh đây vết cỏ phiêu bồng
Còn nguyên đó một sắc màu xước xác
Tháng ngày nào che đậy dấu long đong …
*
Bóng nắng treo bóng ngày nhập nhoạng
Phải chi bây giờ ta vẫn có nhau
Vẫn biết đó, chỉ là điều giả đoán
Chập chờn run, trên nỗi nhớ cũ nhàu
*
Thôi giữ lấy những điều gì tốt đẹp
Đã chìm trôi trong ký ức vời xa
Bên cửa ngõ, một ngày xưa khép nép
Góc tình nào, cứ bẽn lẽn trượt qua
*
Gặp nhau trong cuộc đời này ngắn lắm
Vướng bận gì mà còm cõi đắn đo
Không duyên nợ với nhau, đường xa thẳm
Sao cứ mơ hồ, lấp lững quanh co …

VẤN VƯƠNG GÌ ẢO VỌNG
Mắt môi nào cười nói không thôi
Trong nắng thu vàng rơi, gọi gió
Vẫn trinh nguyên, lời yêu để ngỏ
Rối lòng ai, đổ nhịp liên hồi
*
Vẫn sắc màu của một ngày xưa
Cuốn quýt, ngập ngừng trong mắt biếc
Như năm tháng chưa hề cách biệt
Mặc thời gian gõ nhịp, đẩy đưa …
*
Vẫn ngượng ngùng quẩn bước … chần chừ
Tóc mai rối, xòa không kịp vén
Dẫu đã biết, đời không trọn vẹn
Gió cứ miệt mài, ru vô tư
*
Chểnh mảng tiếng cười rơi ngập ngừng
Bước sánh bước, đường quanh lối hẹp
Điều gì đó như là gượng ép
Để chiều rơi thảng thốt, bỗng dưng …
*
Bên nhau cùng đứng lại, nhường đường
Không ai muốn là người khác trước
Ơi ảo vọng vô tình có được
Một sợi tình, như khói, như sương …
Lê Thanh Hùng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: