Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 471,737 Lượt

Archive for the ‘01. Thơ’ Category

Tất cả các bài thơ trong trang TNQN.

CHÙM THƠ CỦA Lê Tửu

Posted by admintnqn trên 26/01/2018

HOA XƯA
Hoa tàn lắng đọng chút hương đưa
Quyến rủ đàn ong phấn nhụy thừa
Lắm lượt bão bùng tan cánh lá
Bao lần mưa dập nát đài thưa
Thân hình mỏng mảnh treo đầu gió
Bóng dáng yêu kiều trải dưới mưa
Cái kiếp làm hoa cho kẻ ngắm
Cuộc đời ngắn ngủi lắm người ưa.

XUÂN MẬU TUẤT ( 2018 )
Mậu em mười tám cái xuân xanh
Mộng ước tương lai sẽ đạt thành
Mưu trí khôn ngoan bao kẻ dụng
Kế tài nhanh nhẹn lắm người tranh
“Xếp” cần giúp đỡ nhanh chân đến
Bạn muốn nhờ ta lẹ bước giành
Tạo hoá xoay đi không trở lại
Đời mình cứ thế phải không anh?

NHỚ CHA
Xuân về vắng bóng cha tôi
Cảm thương thân mẹ đơn côi lạnh lùng
Cuộc đời sao lắm kiết hung
Ai xui cha mẹ không cùng thế gian
Từ đây cách trở đôi đường
Kẻ đi đi mãi, người thương đợi chờ
Tiếng than, tiếng khóc con thơ
Cha đi bỏ mẹ, bây giờ cha đâu
Sông Ngân vực thẳm không cầu
Nhớ cha thương mẹ lệ sầu khôn nguôi.

NHỚ QUÊ
Từ nay vắng bóng quê mình
Tuy xa vẫn nhớ chút tình quê hương
Quê ta đất Vạn Nghĩa Thương
Có cầu Bến Lỡ, có trường Vạn An
Hè về rộn tiếng ve ran
Phượng hồng đỏ ối ngập tràn xác hoa
Cảnh Tiên chùa Phật đường qua
U minh vang vọng ngân xa đêm dài
Đình làng tôn tạo một toà
Ven thôn xóm cũ Trung Hoà là đây
Chợ Ngõ đã có xưa nay
Phải chăng nhân thế mà thay đổi nhiều
Dân làng mến khách quê yêu
Người mua kẻ bán dập dìu tới lui
Một mai có kẻ làm giàu
Phi thương bất phú làm sao thanh nhàn
Nhớ về đất mẹ Vạn An
Quê ta muôn thưở ngập tràn niềm vui…

TÌNH DANG DỞ
Hỡi bạn ra đi giữa buổi chiều
Nỗi lòng sao thế vẻ đìu hiu
Tay run bồng bế con thơ dại
Chân bước kéo lê mẹ dật dìu
Bố mẹ không còn vương vấn nữa
Bà con chẳng có chút tình yêu
Than thân trách phận tình phai bạc
Tạo hoá bày chi khổ luỵ nhiều…

LÊ TỬU

Advertisements

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT (Biển nhớ) Của Lê Kim Thượng

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

BIỂN NHỚ 1 – 2 – 3

1.

Tan hòa Biển Nhớ xôn xao
Hồn quê xưa cũ, chiêm bao lặng chìm
Xa quê mang cả nỗi niềm
Đôi bàn tay trắng, đi tìm… Bến Mê…

2.

Quay về gieo hạt tình quê
Mầm xanh, xanh ngắt nẻo về tinh khôi
Bước chân lối cỏ bồi hồi
Hoa vàng trải nắng lên đồi Hoàng Lan
Đồng xanh gió thổi mơn man
Đường quê rắc lá me vàng tàn Đông
Hây hây đỏ ửng má hồng
Dáng hoa trong nắng, mặn nồng thiết tha
Sáo diều lộng gió bay xa
Chuông chùa trầm bổng, ngân nga âm thừa
Cây đa, giếng nước, gốc dừa
Lặng nghe tiếng võng nhẹ đưa bốn bề
À ơi… dưới mái tranh quê
Câu ca lục bát vỗ về hiu hanh
Lục Bình hoa tím, lá xanh
Nổi trôi theo sóng chòng chành, chông chênh
Chiều hoang tím thẩm mông mênh
Trùng khơi khói sóng bay lên sông gầy
Hoàng hôn gió nhẹ ru cây
Lời ru xưa cũ đắm say, mặn nồng…

3.

Mai người lỗi hẹn về không?
Bến xưa, đò cũ ngóng trông mỏi mòn
Ai làm khuyết mảnh trăng tròn
Hay là thương nhớ hao mòn tuổi xuân
Một đời mấy chặng gian truân
Một thân lận đận, nợ trần nhiêu khê
Chìm trong Biển Ảo… lầm mê
Tôi đi tìm cội Bồ Đề tịnh tâm
Bên đời có kẻ lặng câm
Ngồi chờ cho hết bóng râm cuối đời
Cô đơn một bóng dưới trời
Sáu mươi năm cũng hết thời… qua truông
Trời mưa bong bóng buồn buồn
Mưa qua bến đợi, sầu tuôn sông chờ
Nỗi sầu bỗng đến bất ngờ
Xô tôi ngã xuống đôi bờ tịch liêu
Gần thương, xa cũng thương nhiều
Dẫu cho ngăn cách, không xiêu tấm lòng
Một đời chín nhớ, mười mong
Dù xa lòng vẫn ngóng trông nẻo về
Hồn quê đau đáu tình quê
Một lòng son sắt hẹn thề Cố Hương
Một mai giũ áo phong sương
Lui về vui với… Vô Thường – Sắc Không…
Nha Trang, tháng 01. 2018
Lê Kim Thượng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ANH YÊU EM Thơ của Hữu Anh (Thanh Trà)

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

Thiên bút buồn vì hàng cây rủ bóng
Nghĩa Thục buồn vì vắng bóng “Hữu Anh”
ANH YÊU EM

Em đẹp lắm, và đời em buồn lắm
Như mùa thu sóng vỗ nhẹ trên song
Như thuyền nan lặng lẽ thả trôi dòng
Như lữ khách chờ mong người tri kỷ
Và mắt em là hồn thơ thi sỹ
Môi mặn nồng, làm chết lặng những chàng si
Anh yêu em nhưng biết nói những gì
Khi áo trắng với hai bàn tay trắng
Tình chân thật, chắc gì anh đã thắng
Khi cuộc đời điên đảo những lợi danh
Anh yêu em dù hy vọng không thành
Dù thực tế cô đơn và vắng lạnh
Anh yêu em mắt xanh buồn mơ mộng
Tuổi học trò còn đậm nét thơ ngây
Anh yêu em với nhựa sống tràn đầy
Của tuổi trẻ đang say nhiều mộng đẹp
Anh yêu em dù tình đời không cho phép
Vì tình yêu chỉ đẹp với giàu sang
Dù tình anh có gặp lắm phụ phàng
Anh vẫn nguyện yêu em và yêu mãi
Quảng ngãi, Tháng 9/1970
HỮU ANH( Thanh Trà)-
Trường Quảng Ngãi, Nghĩa thục

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ CỦA Lê Thanh Hùng

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

MÙA NẮNG ĐI, KHẮC KHOẢI LỐI EM VỀ

Nắng và gió, khô cong ngọn lữa
Trong bếp nghèo, khói tỏa thờ ơ
Giọt nắng rớt cuối ngày ngoài cửa
Cũng bâng quơ nhảy múa dật dờ
*
Muối và cát, tràn đầy mái tóc
Trên đường xa, bãi vắng vội vàng
Chợ tan rồi, bóng em cô độc
Lầm lũi chiều, trăm nỗi ngổn ngang
*
Ngọn sóng cũng héo queo lóa nắng
Gió đã chuyển chiều, mùa nối mùa
Nước triều lên, đời sông ngập mặn
Vườn rẫy khô hanh, ngọn gió đùa
*
Năm thiên tai,oằn mình chịu hạn
Đất cát quê mình cũng quắt queo
Bao nhiêu chuyện, tưởng chừng quên lãng
Lối em về, dấu nắng lần theo
*
Biết ai đó, xa rồi còn nhớ
Tiếng nắng khua trên những ngọn dừa
Bầy chim sáo rủ nhau về tổ
Chờ chiều buông, ca hót say sưa
*
Em vụng dại, một thời để nhớ
Hồn hoang … bãi cát trắng hoàng hôn
Vô tư sống, một đời chồng vợ
Mặc sóng đời xô, đổ dập dồn …
IV/16

ĐÂU RỒI MỘNG CŨ GÀY XANH

Gió xuân thì líu ríu mộng ngày xanh
Va đập chiều trong những con sóng biếc
Xô dạt quãng đời, đắn đo thầm tiếc
Một bờ vai cong, vơ vẩn lần quanh
*
Em vẫn trẻ trung, tròn căng mộng tưởng
Mơ một chiều hoa, bùng nổ xuân thì
Biết đâu đó, chỉ niềm vui gắng gượng
Một ngày xưa, vỡ vụn tuổi đời đi
*
Bâng quơ tiếng ghi ta, rơi đổ nhịp
Bừng cháy lên, rộn rã nét tươi xinh
Cánh hoa mồ côi, sót mùa cuối liếp
Rộn ràng chưa, phiên khúc cuốn hương tình
*
Ngày xanh, ngày xanh buông đời phiêu lãng
Mơn man trôi qua, thấm đẫm bến đời
Thuyền ngược nước triều sông vỗ mạn
Ngúng ngẩy bến bờ, giăng sóng xa khơi …
II/17

THEO ĐÊM

Đêm rách bươn
Trãi gió
Trắng dòng
Trôi nghiệt ngã
Sắc màu cỏ úa
Đồng ngập mặn
Phù sa
Kết tủa
Lưng lửng treo
Rêu rác vàng ong
Xa rồi
Những góc cạnh
Trẻ trung
Giấu đâu mất
Quãng đời vụng dại
Chầm chậm bước
Dấu tình
Vương vãi
Rơi
Theo em
Lặng lẽ vô cùng …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT Của Lê Kim Thượng

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/01/2018

TRI NGỘ 1 – 2 – 3

1.

“Cho anh về với quê xưa
Để anh tìm lại gốc dừa, bờ ao
Lời em âu yếm hôm nào
Thoảng bay trong gió, thì thào tiếng yêu…”
Ngày qua, buồn đã quá nhiều
Nửa mưa, nửa nắng… nửa chiều, nửa trưa
Bến quê còn hẹn đò đưa
Tre gầy ngã bóng trong mưa buồn buồn
Em xưa ấp ủ tình suông
Người đi lo chuyện tròn vuông riêng mình
Thuyền đời trôi nổi phiêu linh
Thuyền tình chở khẳm tâm tình ủ ê
Canh khuya tiếng gọi Hồn Quê
Dừng chân, quay gót tìm về… chiêm bao…

2.

Hương đồng, gió nội ngọt ngào
Hương hoa, hương đất quyện vào từng không
Con đò ngủ với bến sông
Cây đa đứng ngắm cánh đồng tỏa hương
Nắng vàng rơi nhẹ vương vương
Thoảng bay bụi đỏ con đường lặng yên
Nhà xưa quên hết ưu phiền
Chào Mào, Sáo Sậu bên hiên vui đùa
Bên song có ngọn gió lùa
Heo May thổi nhẹ đón Mùa Thu sang
Xin chiều một chút nắng vàng
Hong tơ tình cũ… mơ màng tóc buông
Hoàng hôn tiếng sáo gợn buồn
Nắng chiều vừa tắt… trăng suông đến chào
Chìm trong giấc mộng xanh xao
Tan trong vạt nắng hanh hao cuối ngày
Gặp người tri kỷ đêm nay
Sẻ chia những nỗi đắng cay, cơ hàn
Vầng trăng rơi chén rượu tràn
Gió đưa hương cũ Dạ Lan vô thường
Tiếng xa vọng giữa đêm trường
Câu Hò, Điệu Lý… mấy thương cho vừa…

3.

Tôi giờ đánh mất ngày xưa
Niềm vui ít ỏi… dư thừa niềm đau
Quẩn quanh, quanh quẩn nỗi sầu
Mùa mong, năm nhớ úa nhàu con tim
Bốn bề u tịch lặng im
Hình như ai đó cố dìm tiếng than?
Nửa khuya bên điếu thuốc tàn
Lòng buồn hiu hắt theo làn khói tan
Mù say nâng chén rượu tràn
Uống đi cho hết cơ hàn… tồn vong…
Rượu cay đắng tận đáy lòng
Để người phiêu lãng mờ trông nẻo về
Xa quê đau đáu câu thề
Xa quê, lòng vẫn nhớ quê… nhớ nhà
Một mai… mai mốt cỗi già
Ơn Trời… tri ngộ quê xa cuối đời…

Nha Trang, tháng 01. 2018
Lê Kim Thượng

“…” Ca dao

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ƯỚC, VÍ CUỘC ĐỜI Thơ Đặng Toản

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

ƯỚC, VÍ CUỘC ĐỜI

Ta ví đời ta như điếu thuốc
Rít vài hơi ngắn cũng tàn thôi
Ta ví lòng ta như chiếc guốc
Hè trưa lếch thếch gõ liên hồi
Ta ví đời ta như chiếc ghế
Lòng nghe quạnh quẽ chẳng ai ngồi
Ta ví đời ta như chú dế
Đêm buồn tiếng bụng rít không thôi
Ta ước đời ta là cỏ dại
Năm tròn nở được mấy mùa bông
Hóa thân trong bụng loài nhai lại
Đôi lúc đau êm gót má hồng
Ta ví lòng ta như cô gái
Đêm xuân mơ tưởng bóng chàng trai
Gặp người …lạy thánh con đừng dại
Nay còn buồn một , mốt buồn hai
Ta ví đời ta là chú chuột
Đầu hôm bụng trống đã làm reo
Chủ nhà đi vắng , mừng trong ruột
Ngó quất ngó quanh sợ lão mèo
Ta ví đời ta như cánh chim
Bay qua biển rộng , núi đồi im
Quay về vườn cũ cành khô gãy
Bằng hữu nơi đâu lạc ngõ tìm
Ta ví đời ta là lá mỏng
Một chiều tan tác trận giông rơi
Lênh đênh chợt thấy đời vô vọng
Hồn gửi chân mây , mộng cuối trời
Ta ví đời ta là gió thoảng
Một chiều trêu chọc nhánh thông non
Ta ví đời ta như sương loãng
Một mai nắng dậy , khó mong còn
Ta ví ta chiều xuân nắng phai
Phố phường xa tựa …mộng Chương Đài
Mây ngàn ngậm khuyết đầu non thẫm
Lòng tiếc vô vàn một sớm mai
Ta ước đời ta như cuốn kinh
Nâng đầu tiểu nhỏ , gối mộng xinh
Công phu nửa biến , buồn gục ngủ
Mơ thấy Phật về độ chúng sinh.
Ta ước đời ta như trái đất
Vô biên vũ trụ cuộc hành trình
Chứa đầy biển thẳm , non cao ngất
Dâu bể bao lần vẫn lặng thinh
Ta ước đời ta ví đời ta
Trăm ngàn điều ví hóa bài ca
Một mai thiên cổ rơi nhằm phận…
Trái đất như hành tinh rất xa…
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MÙA XUÂN Thơ Lê Nghị

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

MÙA XUÂN

Hình như Xuân vừa đến
Ngập ngừng bước chân non
Đôi má thắm màu son
Đứng bên rào e ấp
Vườn Xuân tràn nắng ấm
Chim ríu rít trên cành
Nụ biếc giữa trời xanh
Rạng ngời mầm sống mới
Em mang mùa Xuân tới
Thêm một tuổi cho đời
Non nước thắm hoa tươi
Én chao nghiêng theo gió
Mùa Xuân về qua ngõ
Hạnh phúc tràn trên tay
Vỡ oà những mê say
Tình ngàn năm vẫn đợi
Gió mùa Xuân phơi phới
Ươm chín nụ hôn đầu
Ta nắm chặt tay nhau
Cùng Nguyên Xuân ra phố
LÊ NGHỊ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/01/2018

NÀNG XUÂN

Nàng xuân đến với lòng ta
Rét dài nơi ấy – quê xa mưa phùn
Giao mùa lằng lặng trầm luân
Hai phương xa cách thơ xuân lạc vần
Tình trao – mất hút – ngày xanh
Trăm năm hẹn ước – lỡ làng người ơi!
Mai vàng mưa bụi nghiêng trời
Chiều xuân giá buốt – nghịu lời lẻ loi
Thương ai độc thoại cuộc chơi
Độc hành xuôi ngược, ngậm ngùi tao nhân
Giao thừa, chao nến chuông ngân
Chút hương xưa ấy – thì thầm tình xa.

TÔI YÊU TIẾNG VIỆT

Tôi yêu tiếng Việt nằm nôi
Bà đong đưa võng ru hời ca dao
Giọng buồn trầm ấm thuở nao
Lời ru từ ấy thấm vào thịt da
Tôi yêu tiếng Việt thiết tha
Từ khi tập đọc chữ A chữ Bờ
Gót sen chập chững bi bô
Bập bẹ gọi mẹ lần mò bước chân.

Tôi yêu tiếng Việt – từ văn
Chuyện xưa cổ tích dân gian xa gần
Yêu sao tiếng “Nẫu” quê làng
Núi “Thiên” vờn sóng tranh xanh người chờ.

Tôi yêu tiếng Việt – từ thơ
Vụng về nắn nót bâng quơ tỏ tình
Thư xanh bấn loạn con tim
Thả trôi mộng ước, riêng mình đơn côi.

Tôi yêu tiếng Việt à ơi!
Ca dao tục ngữ, bao người tài hoa
Từ trong trầm tích thi ca
Ông cha để lại vươn xa ngàn đời.

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN ANH, CHỊ, EM CỌNG TÁC VIÊN VÀ BẠN ĐỌC ĐÃ ỦNG HỘ TRANG TNQN.

Posted by admintnqn trên 04/01/2018

BAN QUẢN TRỊ TRANG TNQN

KÍNH CHÚC CỌNG TÁC VIÊN VÀ BẠN ĐỌC MỘT NĂM MỚI (2018) AN LÀNH VÀ THỊNH VƯỢNG

Posted in 01. Thơ, 09. Thông báo | Leave a Comment »

HẠT CÁT Thơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/12/2017

HẠT CÁT

Từ vô lượng biển sông
Đến sa mạc mênh mông
Đâu đâu cũng là cát
Có có mà không không!
Tôi đi suốt cuộc đời
Chân cát bụi muôn nơi
Linh hồn và thân xác
Như phận cát nổi trôi.
Tôi đi cùng biển dâu
Như hạt cát không màu
Sáng mai mặt trời mọc
Đêm tàn vầng trăng thâu.
Đắm trong cõi vô minh
Cát hằng hà lênh đênh
Bão giông chìm đêm tối
Nắng lửa hồng thủy tinh.
Tôi nghe lời cát ru
Cùng sóng biển thiên thu
Đời người như tia chớp
Biển luân hồi âm u!
Ôi! Cát trắng cát vàng
Hồn vũ trụ mang mang
Thấy trong một hạt cát
Lấp lánh cả thế gian!
Hạt cát ơi hạt cát
Lấp lánh đẹp vô biên
Trong nhiệm màu phép tắc
Có hồn ai nhập Thiền.

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ LỤC BÁT. Lê Kim Thượng

Posted by admintnqn trên 24/12/2017

QUÊ NGƯỜI 1 – 2 – 3

1.

Mùa qua… mùa nắng, mùa mưa
Ngày mong, tháng nhớ… nhớ xưa quê nhà
Nẻo về Quê Mẹ thương ca
Hàng cau đứng đợi… bến xa đò chờ
Bước chân lối cỏ thẫn thờ
Chìm trong hư ảnh, sương mờ thoảng bay
Nhẹ nhàng chút gió lay lay
Gọi Mai vàng nở… gọi ngày tương tri…

2.

Đồng xanh, cây lúa dậy thì
Hương quê ấp ủ, tình si ngập lòng
Se se gió lạnh tàn Đông
Thềm Xuân lấp ló… nắng hồng vừa sang
Phất phơ mái rạ khói làn
Đường quê rắc lá me vàng bay bay
Cò về đậu trắng cành cây
Em đi chợ sớm… đò đầy qua sông
Tóc dài, da trắng, má hồng
Dáng xuân trong nắng, mặn nồng, non tươi
Em đi… để lại nụ cười
Cho lòng xao xuyến… cho người xuyến xao…
Ngày tàn chút nắng hanh hao
Lời ru Lục Bát, Ca Dao… muộn chiều
Ru em, gió thổi hiu hiu
Võng đưa giấc mộng thiu thiu trong vườn
Tím chiều, tím sợi khói vương
Thềm rêu trải chiếu… thân thương ánh đèn
Bóng trăng, bóng trúc đan xen
Bờ ao lắng đọng mùi Sen… Vô Thường
Khói thơm, sắn nướng củi vườn
Rượu quê nồng ấm… vấn vương câu thề…

3.

Núi ngăn, biển chặn lối về
Bốn bề tịch lặng… bốn bề hiu hanh
Bước chân lãng tử quẩn quanh
Quê Người, Đất Khách… độc hành dửng dưng
Chim kêu, vượn hú, chiều rừng
Núi chìm, mây lạnh… rưng rưng nẻo về
Khô cằn, khô cả cơn mê
Bốn mùa khô héo đi về… buồn ơi…
Chiều xa, quán vắng bên đời
Rượu không đủ ấm cho người lãng du
Hồn ai lạc bước mù u
Lòng ai như thể trăng lu giang đầu
Lòng ai đọng nỗi riêng đau
Đêm đêm có tiếng Kinh Cầu… thê lương
Hoa tàn… gió thổi rụng hương
Năm cùng, tháng tận… tha hương qua ngày
Ngó mình, tóc bạc màu mây
Trăng – Thơ thuyền khẳm… hồn đầy u minh
Chân trời góc biển đinh ninh
Giữ cho nhau một mối tình… Cố Hương…

Nha Trang, tháng 12. 2017
Lê Kim Thượng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 15/12/2017

CHIỀU KÝ ƯC`
Đôi mắt em, chìm trong dáng núi
Chiều Sông Pha, trôi chậm qua đèo
Cứ chảy đi, đời sông, đời suối
Biết bên bờ, ai đó dõi theo …
*
Khi bóng nắng, treo chiều năm cũ
Nông trường xưa, se thắt một thời
Ký ức nào tưởng chừng yên ngủ
Lau trắng bờ sông, lay chơi vơi …
*
Thanh niên xung phong, hồn nhiên sống
Như rừng cây, hút gió nghiêng chiều
Lán trại nam, tứ bề gió lộng
Nghe “Ví dầu, nhà dột, cột xiêu” …
*
Thắp thỏm, chờ kẻng chiều réo gọi
Đằng kia, bếp lữa, dậy mùi thơm
Gõ chén hát, hát cho quên đói
Chờn vờn “Mãnh hỗ đợi giờ cơm”
*
Chuyện tiếu lâm, rung rinh lán trại
Những tháng năm, ăn mãi không no
Vẫn tròn căng, sắc màu con gái
Sống vô tư, không chút đắn đo
*
Những bàn tay, mài mòn cán cuốc
Nối hoa văn, những vết chai sần
Cơn sốt rét, nghe chừng quen thuộc
Mơ nắm tay em … chỉ một lần!

NIỆM KHÚC CHIỀU
Rung không gian, thanh âm bơ vơ
Giăng ngang chiều bóng nắng dật dờ
Nghe em hát, nhảy dòng lạc điệu
Bài tình ca đứt quãng dại khờ
*
Ngắt ngứ buông, đong đưa lời yêu …
Chợt nhớ gì, mà thoáng đăm chiêu
Vụng về nghiêng bên chiều sợi nắng
Chập chờn xoay, ngày cũ quạnh hiu
*
Người đi qua triền sông, loanh quanh
Tiếng buồn khua trên đồng lanh canh
Còn nguyên đó, con đường năm cũ
Mắt mờ cay, đẫm mộng ngày xanh
*
Buông cung môi, xàng xê chơi vơi
Thương dòng sông miết mỏng bến đời
Trôi đâu mất, đoạn tình xa vắng
Dây hư không, ngậm ngùi rã rời
*
Lả lơi chiều, hoang linh trong sương
Tiếng tơ đồng ngắt lịm còn vương
Em xa xăm, đắm chìm nỗi nhớ
Bồi hồi rơi váng vất bên đường …
*
Khúc hoan ca, sông cuốn trôi đi
Sắc hoàng hôn dỗ giấc xuân thì
Chợt hoàng hoa, trở chiều bùng vỡ
Huyễn hoặc ngày, trên dấu chim di …

THEO ĐÊM
Đêm rách bươn
Trãi gió
Trắng dòng
Trôi nghiệt ngã
Sắc màu cỏ úa
Đồng ngập mặn
Phù sa
Kết tủa
Lưng lửng treo
Rêu rác vàng ong
Xa rồi
Những góc cạnh
Trẻ trung
Giấu đâu mất
Quãng đời vụng dại
Chầm chậm bước
Dấu tình
Vương vãi
Rơi
Theo em
Lặng lẽ vô cùng …
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀThơ Trần Thoại Nguyên

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/11/2017

CHIỀU MƯA UỐNG RƯỢU SÔNG TRÀ

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!
Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Cây lá xanh đôi bờ vẫn mộng
Vẫn ngân vang chén rượu chiều nay
Thưa em mây gió vô cùng sóng
Bạn hữu quê hương bát nước đầy!
Anh bạn dang tay như múa hát
Đọc thơ sang sảng quán chiều mưa
Đọc thơ sang sảng Cao Bá Quát
Nhớ “Trăng Sông Trà” một đêm xưa!
Sóng nước miên man nguồn ơi biển
Nâng chén khà khà thân củi trôi!
Cầm tay Trà Khúc lòng quyến luyến
Nửa thế kỷ buồn thân phận tôi!
Tôi biết có người lo nước lên
Đứng trên cầu ngó củi lềnh bềnh
Tôi vẫn mộng Long Đầu Hý Thủy
Nâng chén mừng “tương ngộ ngẫu nhiên”!
Bạn ơi có mấy khi tương ngộ
trong cuộc đời uống rượu Sông Trà
Say tuý luý càn khôn một độ
Cho hồn thơ nhập mộng thiên thu!

Sông Trà Quảng Ngãi,chiều thứ 7 (5/11/2017)
Với : Lê Việt Anh, Hồ Vĩnh Đàm, Đinh Tấn Phước,
HS Phương Nam và Nguyễn Bảo Trì

TRẦN THOẠI NGUYÊN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA Thơ Đặng Toản

Posted by admintnqn trên 30/11/2017

BÊN THỀM NHẮN NGƯỜI XA

Ơ kìa , mình đã lạ nhau
Mà sao góc biển còn đau chân trời
Ơ …cà ghém nhớ mùng tơi
Nuối trăng vườn cũ , tiếc lời môi xưa
Ơ …người , hay chửa hay chưa
Tình ta xuân muộn , thu vừa tàn ngâu
Ngày anh đi đẩu đi đâu
Em rưng rưng gạt dòng châu trang đài
Chừ anh …theo ải theo ai
Thềm xưa ngồi nhớ , nhạt phai má hường
Rầu lo vất vưởng , vất vương
Nhạc từ ly , quán ven đường tỉ tê
Anh còn đi mải , đi mê
Em còn mang nặng câu thề di căn…

Thôi vào kiếm chút gì ăn
Mặc con tim đói , còn lăn bên thềm !
Đặng Toản

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/11/2017

CHÙM THƠ Của Thủy Điền

Nhìn Theo

Nhìn theo hình dáng người đi
Mang bao kỷ niệm khắc ghi theo cùng
Kẻ đi, người ở buồn chung
Không gian cũng thế, như dường tái tê
Người đi “ Chẳng hẹn ngày về “
Thương thay bao cảnh bộn bề còn đây
Lao đao nào có ai hay
Chôn vùi phận nữ những ngày tuổi xuân
Nhìn theo xa khuất đường trần
Trời như giông bão đang ầm…bên tai
Mưa rơi, nước mắt chảy dài
Một màu tang trắng, đẩm hai má gầy.

30-10-2017

Ghen Với Gió

Tôi lén nhìn em qua nét môi
Nụ cười, ánh mắt, dậy gương soi
Lả lơi, tâm trí dường…chao động
Tim sắt giờ đây đã rã rời

Mến em tự hỏi ?. Lòng tự hỏi
Yêu rồi, có phải. Đúng không ta
Mà sao cứ mãi trông khác lạ
Chiều tím vừa lên, lại nhớ đầy

Ra đứng bờ sông nhìn bên ấy
Trên cầu gội tóc….tóc bay bay
Ngẩn ngơ nhìn gió….đang đùa gió
Ánh mắt hờn ghen khoắc khoải hoài.

Mấy Độ Yêu Người
Yêu em từ mấy độ
Xuân, hạ lẫn thu, đông
Mai, phượng, hồng, cúc nội
Tôi dường như thuộc lòng

Thế rồi, cũng như không
Em bỏ tôi, lấy chồng
Để một mình đứng ngóng
Nhìn một nửa sang sông

Mai vàng tôi hết thắm
Phượng hồng thôi hết xinh
Thu vàng thêm vàng lá
Tuyết trắng dầy mênh mông

Người về qua sông rộng
Vui thắm đượm tình nồng
Bên người tình mới lạ
Vai kề hẹn trăm năm

Còn tôi nơi bến vắng
Suốt cuộc đời thầm lặng
Buồn, ôm mối tình si
Hỡi ! Ai nào biết chăng !

02-11-2017

Làm thơ như đốt điếu
Ngồi ngơ ngẩn nhìn trời
Mồm nhả từng cuộn khói
Suy ngẫm những chuyện xa…

Viết lên hoa, lên lá
Họa bức tranh vô hình
Đầu tưởng tượng linh tinh
Mà thấy lòng vui lên

Viết văn như nâng chén
Trầm ngâm chuyện xa, gần
Góp gom rồi đo, phân
Viết tràn lên giấy trắng

Trải dài mặt nhân gian
Cho cuộc đời lừa lộc
Xấu quăng vào xó góc
Hay lấy học để đời.

03-11-2017

Giữa Chốn Nầy
(Hai Người Bạn)

Quê tôi sông nước bạc ngàn
Quê anh tuyết trắng, muôn vàn Bạch dương
Đôi ta chung một con đường
Vô tình hội nhập quê hương xứ người
Giờ anh cũng giống như tôi
Cùng là thân phận những người chạy quanh
Cùng mang chiếc áo màu xanh
Cùng bao công việc người dành cho ta
Cùng mang tâm sự xa nhà
Cùng chung điếu thuốc, cốc Trà mùa đông
Khác chăng anh trắng má hồng
Còn tôi năm tháng rã ròng da nâu
Giữa trời đất khách rừng sâu
Sương đêm còn đọng mái đầu cây xanh
Gối quì vứt vội cỏ lành
Vượn phiền, Khỉ trách, cạnh giành thiên nhiên
Chim rừng ủ rũ ưu phiền
Rừng hoang chốn nắng muốn yên một mình
Nai vàng ngơ ngát lặng thinh
Muốn xua đôi kẻ rập rình gần bên
Cọp, Beo hình dáng cồng kềnh
Nằm trong khung sắt mắt trờn nổi ghen.

04-11-2017
Thủy Điền

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lệ Hoa Trần

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/11/2017

CHÙM THƠ CỦA Lệ Hoa Trần

Màu Lá Úa

Kể từ đó, trời dường như hết nắng
Mưa lạnh nhiều ướt đẩm cả đời em
Và, hoa vườn chẳng còn dáng nụ xinh
Chỉ lác đác, xa xa màu lá úa
Em cũng thế, thôi khoe màu áo lụa
Sắc xanh, vàng dần nhạt tiếng thời gian
Hoa đang xinh, dưng bỗng vội héo tàn
Trời khắc nghiệt đổi thay không kịp trở
Anh anh ơi ! Chỉ còn là nỗi nhớ
Tình chúng mình như gió thoảng, mây bay
Ngày như đêm, đêm chạy đuỗi đêm dài
Vầng trăng khuyết cứ nhởn nhơ trước mắt
Trong bóng tối em ôm đầu bật khóc
Sao cuộc đời cứ mãi, vẫn trớ trêu
Thương người ta, thương thật, thật là nhiều
Thế lại nở đan tâm lòng chia cách
Trong khoảnh khắc hỏi lòng? Rồi tự trách
Nhưng làm gì. Thuyền đã nhẹ lướt xa……….!

05-11-2017

Tình Đã Xa Rồi

Lâu lắm, dường như là lâu lắm
Từ đêm gió bấc, lá xa cành
Âm u cả một vùng hoang lạnh
Anh bảo: Tình mình nay cách ngăn

Tim em đau nhói, dòng máu lạnh
Hồn người như tách khỏi châu thân
Tâm cang tan nát, lòng quặn thắt
Trí quẩn như cây sắp lìa cành

Anh đi để lại màu tang trắng
Nước mắt rơi…. chiều, lệ thở than
Không gian cũng thế, dường như khóc
Vạn vật ven đường cũng lặng câm

Nhớ anh, ngày nhớ, đêm nằm mộng
Kẻ ở đầu non, kẻ cuối sông
Cách xa ngàn dặm, trời biền biệt
Mà như đang gói trọn bên lòng

Thức giấc, đêm tàn, nhìn khoảng trống
Người ơi ! Người hỡi, nở bạc lòng
Mơ mơ, mộng mộng vì nhung nhớ
Tình đã xa rồi, thôi chớ mong.

03-11-2017

Đồng Cảm

Hàng thông thưa trải dài theo võng suối
Như nốt nhạc trầm trong bản tình ca
Gợi lên bao hình ảnh nhớ thương nhà
Chiều thu lạnh, áo dầy, đôi sánh bước

Tay trong tay ngước nhìn về phía trước
Anh kể về những ngày tháng tuổi thơ
Trong ký ức cuộc đời luôn thầm nhớ
Xưa là người hay thường mộng với mơ
Chiều một mình ra đứng giữa bơ vơ
Rồi tơ tưởng đếm từng cây, chiếc lá
Lắng nghe từng tiếng động gió xa xa……

Em cũng thế, ngày xưa em cũng thế
Nhìn mưa thu, lá đỗ lúc đêm về
Là mơ ước một tình yêu tuyệt đẹp
Và, từ đó gói lòng, em khép nép
Như tương tư một ảo mộng vô hình.

01-11-2017
Ngày Em Hai mươi Tuổi

Chiều nghiêng- bóng ngã- hoàng hôn
Đường thôn, áo trắng cô đơn một mình
Chiếc xe cũ kỹ bạn tình
Ngược, xuôi hai buổi bình minh, chiều tà

Tháng mười bát ngát đồng xa
Lúa non vờn ánh, ngân nga trên đồng
Mưa thu hoà lẫn cơn giông
Nhìn ai qua lối tơ lòng dậy thương

Ngày ngày cắp sách đến trường
Tiếng kêu kẻo kẹt, giữa đường bụi giăng
Chưa vào đến lớp áo nhăn
Chiều về đến ngõ tối tăm đất trời

Cái thời, cái tuổi hai mươi
Dẫu tuy vất vả, nhưng vui vô cùng
Giữa trưa trống đổ “Thùng, thùng “
Hè nhau đứng dưới hai hàng phượng xinh

Trao qua, gởi lại thư tình
Hờn, vui nước mắt. Lặng thinh, cười giòn
Những ngày tuổi trẻ, môi son
Những ngày đẹp nhất vẫn còn vẹn nguyên

31-10-2017

Rượu Tình Chưa Cạn

Đêm tàn, điếu thuốc chưa tàn
Sao người nhanh bước vội vàng ra đi
Đêm tàn, rượu vẫn còn ly
Sao chàng lại vội chia tay ra về
Bên nhau ta đã hẹn thề
Chàng- ta môi thắm, má kề thâu đêm
Chung vui trong cõi thần tiên
Tay nâng, rượu trút liên miên từng hồi
Bao giờ rượu cạn, mềm môi
Bao giờ thuốc đắng thôi vơi hương nồng
Thì ta trở lại phòng không
Cô đơn một bóng lạnh lùng chẳng sao
Tàn đêm, rượu vẫn ngọt ngào
Sao ai lại nở nhổ sào ra khơi
Tàn đêm, thuốc vẫn còn mồi
Sao chàng lại nở đứng ngồi không yên.

31-10-2017
Lệ Hoa Trần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của La Hà Thạch Trận

Posted by admintnqn trên 28/11/2017

CHIỀU LĂNG ÔNG

Sài Gòn phố – giữa khung trời tĩnh lặng.
Chiều Lăng Ông bóng đổ tháng năm xanh
Tôi lơ mơ, chìm sâu trên lối nhớ
Tìm bàn tay, run rẩy bước chân hoang.

Ngần ấy năm, thả trôi trong bụi phố
Bỗng giật mình nhìn lá đổ lao xao
Người hành hương, khói lăng mờ cay mắt
Chiều mỏng dần loang loãng nắng hanh hao.

Thương đến vậy – vẫn từ thành phố cũ
Khoác lên màu, bao thay đổi cao sang
Với hiện tại, tương lai tôi lạc lõng
Từng mảnh đời bê tông hóa lợi danh.

Hồi chuông buồn, tiếng ve sầu giữa phố
Hè muộn màng, bãng lãng bóng hoàng hôn
Mưa nghiêng nắng trải vàng trên lá úa
Cụm mây nhòa, nhè nhẹ giọt tàn hương.

VƯỜN XƯA

Vườn xưa vấp lá níu chân
Chiều đi để lại mây ngàn lang thang
Thẫn thờ nhơ nhớ loanh quanh
Hoa cau rụng trắng âm thầm gió đưa.

Úa tàn nhèm nhẹp trong mưa
Thoảng hương đọng lại cuối mùa tình say
Nao nao chiều tím vườn cây
Dặt dè, tôi bước lòng lay lắt buồn.

La Hà phố vắng hoàng hôn
Vừa quen, vừa lạ bồn chồn cỏ may
Mưa dầm rã cánh lá bay
Bạc dòng Bàu tá ngâm đầy nỗi đau.

Đâu rồi sim tím thuở nao ?
Đâu rồi rừng cấm phi lao nghẹn ngào ?
Đá xanh lịm buốt bên cầu
Góc trời tĩnh mịch, tôi sầu tiếc thương.

BẠN ĐẾN THĂM

Bạn đến thăm tôi trên đôi nạng gỗ
Quay quắt chiều, thương tích buổi tàn đông
Thành phố mới, nhưng lòng người rỉ sét
Nghe bùi ngùi, mặn chát giữa mênh mông.

Trong hồi ức, người thuyết trình mắt biếc
Dáng hiên ngang cao giọng nối vòng tay
Sân đại học những tâm hồn mới lớn
Hào khí lên đường, chung tiếng hát ra đi.

Bạn để lại một phần nào thân thể
Chiến trường Tây Nam, góp máu thu xưa
Hương cỏ úa, gậy khuya về rất khẽ
Nhát dao đời, nghiêng bóng rã rời đưa.

Ta đã cháy khi tuổi đời rất trẻ
Những rạng ngời, nóng bỏng ước mơ xanh
Chiều Văn Khoa hôm nay vàng lá đổ
Bạn và tôi héo lụm, nhịp đời nhanh.
LA HÀ THẠCH TRẬN

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM TRẮNG Thơ Nguyễn Hữu Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/10/2017

ĐÊM TRẮNG !

Người đàn bà thao thức trong đêm
nhặt tàn khuya thắp mùa nắng sót
Thu đã vàng thu đông tràn bảo rớt
vỡ một tiếng buồn bản tấu khúc đêm .
Người đàn bà lặng câm.
mắt buồn như cổ mộ
Gói mãi hành trang đời mình nhưng không trọn. …
ngồi đếm những mùa xuân .
Mưa vẫn rơi. …phố vẫn yên bình. …
từng giọt thu đông thánh thót …
mùa có theo chân em về cỏ hoa, đan đát .
giọt lệ nào buông vĩnh quyết trăm năm ….
hét giữa thinh không để thấy mình hạnh ngộ .
Phật, Chúa đã về sống giữa trần gian .
Người đàn bà lặng câm. …vỡ mùa nắng sót. ….
đã đến chưa. …..mà sao thấy tận cùng.
ai bẻ ghi ga chiều hiu quạnh ,cho ta đuổi kịp chuyến tàu trước lúc bình sinh .
Vạt cỏ nào bình yên …..
Cho ta ru đời với nhé .
Cuộc sinh tồn nào không nước mắt ….
rơi vào cõi hoang tàn …..
Gươm kiếm nào không một thời oanh liệt .
cứa vào cổ nhân gian .
Người đàn bà nấu mãi đời mình nhưng không chín .
Nên đành lỗi hẹn với ba sinh .
HỮU HOÀNG/ 17/10/07

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

DÃ QUỲ XƯA Thơ Nguyễn Văn Tâm

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/10/2017

DÃ QUỲ XƯA

Mê sao một đoá dã quỳ
Vàng lên như nắng rực
khi cuối mùa.
Tên em như thật như đùa
Nửa hiền từ lạ nửa chua ngoa đời.
Núi đồi bừng tỉnh
sáng ngời
… hết thu
giật thót
mùa dời hư không.
Ấm cùng với chiếc chăn bông
Mùa hoa góp nắng
mùa đông trở mình.
Bên nhau chan chứa ân tình
Rừng hoa xào xạc kéo bình minh lên.

Nguyễn Văn Tâm.

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHÙM THƠ Của Lê Thanh Hùng

Posted by admintnqn trên 23/10/2017

ĐÊM THIẾU PHỤ
Đêm thiếu phụ, giũ hồn trăng khuyết
Bên hiên xưa, gió đổ dập dồn
Tàu chuối nhịp thời gian mê miết
Rụng mơ tình, gõ trượt mái tôn
*
Vòng sống khép, xui chiều mở đóng
Vẫn hồn nhiên như tuổi trâm cài
Điều gì đến bến bờ ảo vọng
Sao ví dầu … dù có một mai …?
*
Đêm quanh co, chất chồng gối mộng
Nghe thời gian chầm chậm bên giường
Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng
Thẩn thờ rơi, phai nhạt làn hương
*
Thôi buông hết, bao điều chấp chứa
Vỡ toang chiều, sống lại đôi mươi
Quên … đắm đuối, chưa hề chọn lựa
Bùng nổ đêm, trong vắt tiếng cười …

TRÔI ĐÂU MÙA HẸN CŨ ?
Chiếc lược ngày xưa đã gãy rồi
Trong tóc rối chiều mưa mờ tối
Như đi qua cuộc tình nông nổi
Lời hẹn nào, năm tháng buông trôi
*
Tái cung môi, tím ngắt gọi mời
Chiều năm cũ, đong đưa trước mặt
Nỗi nhớ gì? Hắt hiu quay quắc
Giọt mưa rơi, nhòe mắt em ơi …
*
Thôi để mình anh về chốn xưa
Nơi đóng váng một thời trai trẻ
Nơi ký ức mịt mờ giằng xé
Ngúc ngoắc chiều, trong tiếng đò đưa …

EM ĐI QUA MÙA THU CŨ
Vương trong nắng dấu mùa thu cũ
Khẽ khàng rơi trong vắt tiếng cười
Còn nguyên đó, sắc màu quyến rũ
Dẫu muộn màng của tuổi năm mươi
*
Bao say đắm, ngày xưa òa vỡ
Cứ thẩn thờ, chiều biếc, giá như …
Lay trong gió điều gì gợi mở
Lời hẹn, mờ xoay, đêm giã từ
*
“Em trở lại, mùa thu trở lại”
Đánh rơi tình hư ảo, ngày xưa
Chầm chậm bước, qua thời con gái
Sẽ sàng buông nếp gấp nhặt thưa
*
Hoa cúc cuối mùa, bừng nở rốt
Mướt bến đời, nắng mật vờn qua
Trôi đâu hết vết hằn mai một
Rạng rỡ chiều – Bối rối đường xa…
X\2016
Lê Thanh Hùng

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »