Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 493 546 Lượt

Archive for the ‘CB1’ Category

Các bài dưới đây được chọn bởi “CB1”.

Thơ tiễn đưa Lâm Anh của bạn bè thi hữu

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/01/2014

1/4
BIỆT … LÂM ANH
(Viếng huơng hồn Lâm Anh)

Tiễn người về cõi thiên thu
Còn ta ở lại ngục tù trần gian
Mai nầy trong cỗ áo quan
Hồn ta rồi cũng lang thang cùng người
Đôi câu liễng, vòng hoa tươi
Sao chưa trả hết nụ cười thế nhân
Câu thơ đâu đã lạc vần
Mà sao thuyền ngược khóc thầm người đi
Ngậm ngùi ôi, phút chia ly
Khói hương tỏa bóng kinh kỳ vời xa
Chỉ còn những giọt mưa sa
Chỉ còn chiếc áo mua ba đồng ròng
Thuyền trôi ngược nữa giòng sông
Tiễn người đi giữa chiều đông lặng thầm.

15.12.2013
Kiều Việt Linh

2/4
Tiễn Lâm Anh thi sĩ

Quá giang thuyền ngược … đã về
Miền quen, lạ vẫn bốn bề mênh mông
Vẫn Chiếc áo cũ ngày đông
Mấy mùa vinh nhục, sắc Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB1, Lâm Anh | Leave a Comment »

Kể chuyện tình xưa – thơ Kiều Việt Linh

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/12/2013

KỂ CHUYỆN TÌNH XƯA

Em tôi kể chuyện ngày xưa
Mà sao mắt vẫn chơi vơi giọt tình
Nghe em kể, anh lặng thinh
Hoàng hôn chừng đã chuyển mình vào đêm

Thôi em hãy ngủ đi em
Ngưu Lang Chức Nữ sẽ tìm được nhau
Ngậm ngùi đợi giọt mưa ngâu
Chín cung nhớ vạn cung sầu biệt ly

Ngoài cảm nhận mối tình si
Chuyện tinh xưa để lại gì mai sau
Lại tan vỡ lại khổ đau
Tình yêu nào có bạc màu thời gian

Thiên tình sử đã sang ngang.

4-1998
Kiều Việt Linh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Mẹ ơi – thơ Hương Đài

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/09/2013

Mẹ ơi!

Con về tìm lại lối xưa
Lời ru của mẹ như vừa đâu đây
“Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần”.
Quanh năm mưa nắng tảo tần
Miếng ngon chỉ để dành phần chồng con
Một đời tất tả sớm hôm
Chân không bén đất đường thôn đi về
Này là bụi chuối sau hè
Này là góc ruộng bờ tre luống cày
Nào đâu bóng mẹ hôm nay
Mắt con hạt bụi làm cay xè rồi!
Còn đâu tiếng mẹ ru nôi
Trước bàn thờ mẹ con ngồi lặng im
Con khều tro bếp kiếm tìm
Khoai lùi mẹ dặn phần em nửa nhiều
Cong cong sợi khói lam chiều
Lưng còng đời mẹ hắt hiu chờ chồng
Ai như bóng mẹ trên đồng
Đôi quang trĩu nặng gánh gồng đời con
Ai như bóng mẹ triền non
Bổ từng nhát cuốc no tròn sắn khoai
Chén cơm trắng ấm trên tay
Mồ hôi mẹ đã chan đầy sớm trưa…
Ai như bóng mẹ trong mưa
Khản lòng con gọi không thưa một lời!
Ngoài hiên thoảng tiếng sương rơi
Xót lòng con nhớ, mẹ ơi có về!

03h04
Hương Đài

Posted in 01. Thơ, CB1, Hương Đài | 4 Comments »

Về thăm vịnh Hạ – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/09/2013

Về thăm vịnh Hạ

Bao năm sóng gió cuộc đời
Về thăm vịnh Hạ giữa trời thu phai
Ngỡ còn ai tựa bên vai
Chiều vàng gió lộng tóc mai lượn lờ
Bên chàng Hang Trống trơ trơ
Nhìn hang Trinh Nữ mắt mờ lệ tuôn
Đơn côi rảo bước hang Luồng
Cảnh tình năm cũ trần truồng hiện ra
Thiên Cung tráng lệ kiêu sa
Dường người lẩn khuất chờ ta kiếm tìm
Muôn hình vạn trạng cá chim
Nhiều tiên lắm thú dáng hiền nơi nao
Nhìn hang Sửng Sốt chẳng vào
Sợ người hóa đá còn trào giọt yêu
Động hang còn thoảng hương Kiều
Mười năm trở lại xanh rêu mộ nàng

Cuối thu 2002
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Đi đi, về về – thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/09/2013

ĐI ĐI, VỀ VỀ

viết bên triền Phương Bối Am
• Quý tặng Phạm Thiên Thư

Dễ gì chiều để di thư
Trong hồn của một thiền sư về về..
Dễ gì bông suối hoa khe
Làm cho chiều rụng lập lòe ráng chuông

Về đi trong cõi vô thường
Đi đi là dể tránh dường đi đi
Và bên trời gió vu vi
Thiền sư vẫn ở với đi với về

Như cành cội nhuộm tái tê
Về đi đâu khác tứ bề tan ra
Dễ gì tiếng nói tàn hoa
Nở vào những cõi ta bà đông tây
Những hạt trăng dụm từng bầy
Phải chăng rã
để rồi bay la đà
Đi đi.. về về … lại qua
Hãy xem như nỗi du già trầm luân

Rằm tháng 7- 2013
Lâm Anh

Posted in 01. Thơ, CB1, Lâm Anh | Leave a Comment »

Tháng năm gọi về – thơ Trương Công Tưởng

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

THÁNG NĂM GỌI VỀ

Con nắng vẫn nhảy múa bên ô cửa
Tiếng ve ngân rợp cả mùa hè
Và em đến rực mùa hoa phượng tím
Con chuồn chuồn đôi mắt lim dim

Tháng Năm ạ ! Mưa về vội vã
Cho tình yêu một chút dỗi hờn
Như dáng em đứng bên thềm xưa đợi
Cây đâm chồi sắc lá xanh mơn

Anh không hái nhành hoa phượng cuối
Đường về hai đứa bước lặng thinh
Để xa rồi ngẩn ngơ áo trắng
Vẫn lung linh trong trái tim mình

Tháng năm ngập tràn tà áo trắng xinh
Anh lại nhớ về những mùa phượng cũ
Ghế đá, hàng cây, con ve già ngái ngủ
Bỏ quên dại khờ ở lối ấy mưa bay

Anh lục lọi ký ức đã ngủ say
Nụ cười em. tâm hồn anh trôi lạc về phía gió
Ta hồn nhiên hát ca bên hoa cỏ
Cho tim mình bồng bềnh nỗi nhớ tháng Năm

Tháng 5/2013
Trương Công Tưởng
(Hoài Ân, Bình Định)

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Tuổi thơ – thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

TUỔI THƠ

Tuổi thơ đã đi qua
Dòng đời không dừng lại
Thời gian như xót xa
Giở từng trang hoài niệm

Thương tuổi thơ ta nghèo
Cuộc sống miền thôn dã
Ngày chăn trâu câu cá
Đêm rồng rắn lên mây

Tuổi thơ là trèo cây
Hái từng chùm khế ngọt
Giữa trưa hè vàng rực
Lặn ngụp dòng sông xanh

Tuổi thơ với trăng rằm
Sân đình như ngày hội
Trốn tìm quanh gốc chuối
Sau mái đình nhảy dây

Tuổi thơ vẫn còn đây
Mùa nông nhàn đồng trống
Thả diều trong gió lộng
Đánh trổng cuối chân cầu

Tuổi thơ còn in dấu
Hình bóng bạn đồng dao
Áo nghèo nhiều miếng vá
Quần dày mũi chỉ khâu

Tuổi thơ trên lưng trâu
Tiếng tiêu ru nước lã
Chưa một bữa no lâu
Chén cơm cà không cá

Tuổi thơ cời nón lá
Đội cả mùa mưa dầm
Ngửa quai tìm hái nấm
Bắt dế ngập hang đồng

Tuổi thơ với chân trần
Đá bóng ràng dây chuối
Bắt cá chình bờ suối
Hái củi nhặt tổ chim

Tuổi thơ còn thiếu cơm
Thừa cái nghèo lên mắt
Cố theo vào lớp học
Đủ chữ viết thư tình

Tuổi thơ màu trắng tinh
Đôi bàn tay sám nắng
Chẳng biết chi cuộc sống
Sẽ đi đâu về đâu…

Thương tuổi thơ ta nghèo
Phận hèn ôm giấc mộng
Đời thôn dã quạnh hiu
Trăng tình lên ngơ ngác

Giở từng trang thơ nát
Bầm dập cả tuổi thơ
Nhớ mẹ ru câu hát
Giọng vang vang ầu ơ:

“Em ơi chớ (mà) đợi chờ
Anh nghèo (mà ) chẳng có lụa là(là) cưới em
Đời anh cơ cực từ (mà từ) khi sanh
Thôi đành ôm phận (mà) mơ màng (là màng) chi …đâu”

La Tinh, 2013

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Con yêu mẹ – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

Con yêu mẹ

Con không đợi ngày mà con sợ nhất
Đó là ngày mẹ vĩnh viễn ra đi
Mới gào thét dù tấm lòng chân thật
Dâng mẹ hiền nước mắt đọng hoen mi
Mà thương mẹ đêm nay con ngồi viết
Sợ chữ kia không nói hết tình người
Và chỉ viết những điều con được biết
Về mẹ mình theo năm tháng dần vơi
Nhớ tuổi nhỏ con ngông nghênh nghịch ngợm
Đã gây cho mẹ khổ biết bao điều
Quần áo rách hay lổ đầu u trán
Là chuyện thường, cơm bữa của con yêu
Có một lần con tắm sông suýt chết
Cha ôm lên, mẹ hớt hãi kêu gào
Con thấy được tình người to lớn quá
Biển Thái Bình con nghĩ chẳng là bao
Rồi những lúc con ốm đau bệnh tật
Mẹ ngồi suốt đêm chăm sóc cho con
Sáng ra phải việc bãi bàu tất bật
Con lại muốn đau nhiều để được mẹ thương hơn
Con dại quá, biết bao lần bị phạt
Chẳng vâng lời với bao tội không tên
Chiếc roi tre mẹ mãi giơ lên
Con nằm đợi chưa một lần hạ xuống
Nhớ chiếc roi như tình yêu rẫy ruộng
Mấy mươi năm chưa hẹn buổi quay về
Biết làm sao trở lại mái tranh quê
Nũng nịu quẩn quanh trong vòng tay của mẹ
Lên tỉnh học lớn rồi con vẫn thế
Thích chơi ngông nên lắm trận no đòn
Ba gầm gừ mà mẹ mãi khuyên can
Con thi trượt héo mòn thân xác mẹ
Nhà khốn khó mẹ lo toan mọi lẽ
Buồn công danh con phiêu bạt tứ phương
Mấy mươi năm mà đời con vẫn thế
Vẫn mơ hồ lận đận cái văn chương
Chưa một lần biết đến lễ Vu Lan
Ngồi xếp chữ thành bài thơ tặng mẹ
Thơ con viết, ôi! Nhiều là như thế
Sao vẫn chưa nói hết được nỗi lòng
Hẹn dịp khác và rồi đây con sẽ
Viết cuộc đời của mẹ với riêng con.
Giờ chẳng biết nơi quê nhà mẹ có
Bảo chị em điện thử nó thế nào
Hay nhớ quá mẹ thường ra trước ngõ
Phương này con nhớ mẹ biết làm sao!

Thanh Hóa, Vu Lan 2002
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Lời mời tháng tư – thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/05/2013

LỜI MỜI THÁNG TƯ

Sao em không về thăm quê Mẹ
Lâu lắm rồi
Mòn mưa nắng tháng Tư
Ba mươi chín mùa cuối Xuân đầu Hạ
Vẫn lắt lay lòng dạ đến bây chừ

Sao em không về thăm quê Mẹ
Gió đầu sông cuối bãi vỗ tương tư
Giòng xuôi ngược vẫn đôi bên bồi – lở
Dạ đệ huynh đau đáu nỗi tạ từ

Sao em không về thăm quê Mẹ
Cuộc phù du qua mấy bận nên – hư
Sương nắng đó phai tàn bao nét mực
Gió mưa nào rách nát một tờ thư

Sao em không về thăm quê Mẹ
Cho nguôi lòng nhung nhớ rặng tre thưa
Vành tang trắng quấn đầu xanh đã đốt
Giải khăn sô lau nước mắt không vừa

Sao em không về thăm quê Mẹ
Thăm người đông, làng xóm vắng hơn xưa
Người năm cũ trôi về phương hút mắt
Sông núi lở mình qua cuộc nắng mưa

Sao em không về thăm quê Mẹ
Ruộng đồng xưa xa xót nắng cùng mưa
Trời quê Mẹ bây giờ cao xa lắm
Khó mà nghe than thở sự không vừa …

Sao em không về thăm quê Mẹ
Tháng Tư mời dâng gió thoảng mây trôi
Dòng sử lịch mơ hồ vương vấn lệ
Về đi em
Ta mặc niệm cuối chân trời

Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, CB1, CB5, Trương Vô Kiến | Leave a Comment »

Trầm tích xuân – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/05/2013

TRẦM TÍCH XUÂN

Ba mươi năm trăng mọc một phương
những ngôi sao thần dân không đổi ngôi
mặt trời chẳng bình yên soi rọi
lòng người man man như tơ trời
đường nhân thế trăm ngàn bất ổn
vết bầm hằn lên mỗi lương tri
chỉ có Em
mùa đông đến lại đong đầy nổi nhớ
khi xuân giục giã tận phương ngoài
Ai ngửa mặt nở cái cười nửa nụ
Ải quan đầy những xa hoa
Tôi đứng lại mắt nhìn xa tám hướng
hướng nào cũng mờ bến sông xưa
nghe lở lói bao nỗi buồn trầm tích
mắt môi xưa hong lại tháng năm vừa…
Khoác vội mùa xuân qua lớp áo
du hành từng nẻo quê hương
biết nỗi niềm qua từng ô cửa
nghe mùa xuân chảy theo các con đường
Tuổi trẻ đánh đu mùa xuân qua lớp áo
vàng xanh sặc sở khắp quê
có bà mẹ áo nâu, cánh bạc
ngóng con xa, mùa xuân vẫn chưa về
khi mùa đông cáo chung
ngày xuân thức dậy xanh cành

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Ba bài thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/05/2013

bài 1/3

Nếu lỡ

Nếu lỡ mai trời chẳng xót thương
Chẳng cho anh được ngắm quê hương
Xin em chớ vội buồn chi nhé!
Bởi lòng anh thuộc những muôn phương
Nếu một ngày kia nắng ửng hồng
Rồi vàng trên sóng nước mênh mông
Mà anh mãi mãi không nhìn thấy
Hãy giữ giùm anh giọt nắng lòng
Nếu lỡ mai đời thiếu bóng anh
Để ai dương thế bước đơn hành
Hãy về mở cửa lòng anh gói
Tình cất trao em vẫn để dành
Một mai tiếng hạc nào xa lắm
Có chở anh về với hư không
Xin em chớ nói lời bi thảm
Sẽ còn anh trong giấc mơ hồng…

bài 2/3

Canh tàn đối ảnh

Nhanh thay ngày chẳng biết lùi
Mái xanh giờ luống ngậm ngùi tuyết sương
Tròn trèm một Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Ai bảo mất nhau – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

Ai bảo mất nhau

Ai bỏ trầu cau ước hẹn rồi
Em nào trói được với duyên tôi
Thơ ngây em xuống thuyền duyên kiếp
Có lẽ nay đành giã biệt thôi
Mười tám em về vui bên ấy
Bỏ lại dòng sông chuyện lứa đôi
Em ơi chớ có chui vào mộng
Kẻo khổ tình anh lớn mãi rồi
Một ngày không gặp muôn ngày nhớ
Trọn kiếp chia ly mấy nẻo sầu
Anh về vá lại con tim vỡ
Tâm hồn ai bảo mất nhau đâu

6/3/2013
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Đồng cảm – thơ Xuân Hồng

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

ĐỒNG CẢM

Sân trường hoang vắng nắng lơ thơ
Nhẹ bước chân ai bước hững hờ…
Em sầu, anh cũng buồn man mác
Em làm thơ, anh cũng làm thơ

Vương nhẹ nhành cây một đường tơ
Sầu ai nối nỗi buồn ai đó
Ơi ! chùm hoa tím run trong gió
Tay trao tay và thơ trao thơ,…

Hãy nép vào anh chuyền hơi ấm
Cho hồn bớt lạnh, bớt cô đơn !
Đời dẫu là còn-mất-thiệt-hơn,…
Vẫn nhú nụ hoa đầu cành vĩ.

Hãy để sầu qua như mộng mị
Chỉ còn thơ hòa điệu đàn thôi.
Ừ ! sau cơn mưa, trời lại nắng
Đời lẽ nào mưa mãi, em ơi !

Xuân Hồng

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Thao thức cùng Hà Quảng – Hương Thuỷ

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

Thao thức cùng Hà Quảng

Sao có chi thao thức
Trời Quảng Ngãi mưa bay
Ai âm thầm lặng lẽ
Nhớ dáng ai hao gầy

Một vì sao lấp lánh
Thao thức hoài trong đêm
Trăng gối đầu song cửa
Giấc mộng nào dịu êm

Chiều Sông Vệ ngẩn ngơ
Dòng suy tư chầm chậm
Em có nghe tiếng sóng
Nắng gió chiều bâng quơ

Con đường xưa em qua
Trăng mấy mùa giăng lối
Nỗi niềm xưa bối rối
Thao thức đầy trang thơ

Tình yêu nào thầm lặng
Để bây giờ ước ao
Cơn gió nào lao xao
Để hồn ai thao thức.
Hà Quảng

   Một người bạn cũ của tôi nói rằng: Hà Quảng hiền hiền, quê quê nên thơ của anh ấy cũng quê quê, hiền hiền. Tôi cũng thấy thế. Nhưng đến khi đọc “Thao thức” của Hà Quảng, tôi mới ngộ ra rằng: Bên trong Hà Quảng còn có những tâm tư như sóng ngầm sông Vệ, chỉ cần một chút gió sẽ dạt dào xô bờ cát.

                         Sao có chi thao thức
                        Trời Quảng Ngãi mưa bay
                        Ai âm thầm lặng lẽ
                       Nhớ dáng ai hao gầy

Câu hỏi tu từ mở đầu bài thơ đã thể hiện một nỗi niềm trăn trở. Thao thức vì mưa bay hay mưa bay làm thao thức, chắc tại cả hai. Cái lý do để mà thao thức tưởng cụ thể, rõ ràng hóa ra chẳng rõ ràng, cụ thể. Một từ “ai” mà hai đối tượng. Nỗi nhớ âm thầm, lặng lẽ với dáng hao gầy của một ai đó. Hóa ra, thao thức là vì nhớ. Nỗi nhớ tưởng như mơ hồ, xa xăm, tưởng như Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Xuân đậu bên lòng – thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/02/2013

XUÂN ĐẬU BÊN LÒNG

Xuân đi – đến trên miền hoa cỏ
Chiều hôm nay xuân đậu bên lòng
Mây rong ruổi về ngang ngõ nhỏ
Thả mơ màng trên mái tiêu phong

Xa biền biệt dòng sông quê mẹ
Tím chân trời phủ dấu rêu phong
Rừng vẳng điệu ru Hời thật khẽ
Rung lòng ai oán khúc tơ đồng

Ngày ly biệt phượng tàn cánh hạ
Nay biệt ly còn lạnh trời đông
Sóng cuồng nộ trên từng bãi đá
Cành dương quan vướng dạ ai không

Trông cuối mắt chân trời viễn mộng
Xuân ly hương tê tái phương lòng
Tơ tóc rối lưng trời gió lộng
Gọi thiên thu lay giấc mơ mòng

2/2013
Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | 1 Comment »

Quảng Ngãi quê anh – thơ Tấn Xuân

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/02/2013

QUẢNG NGÃI QUÊ ANH

Em về Quảng Ngãi cùng anh
Đồng khô nắng hạn đất lành quê hương
Thảo thơm ngào ngạt mía đường
Gió mưa lụt bão vẫn thương tình người

Sông Trà cây trái xanh tươi
Thiên Ấn đẹp mãi ngàn đời nên thơ
Cổ Lũy Cô Thôn đợi chờ
Ta về thăm lại bến bờ tình yêu

La Hà Thạch Trận vui nhiều
Những chiều nắng đẹp mình dìu bên nhau
Thiên Bút Phê Vân nhiệm màu
Mây trôi bàng bạc vờn nhau trăm miền

Sông Vệ dòng chảy đoàn viên
Bên bồi bên lở hợp duyên mà thành
Đức Phổ, Mộ Đức đồng xanh
Bình Sơn, Tư Nghĩa, Nghĩa Hành…thân thương!

Ba Tơ nổi tiếng chiến trường
Kiên cường, trung dũng đạn nhường, bom xa
Bây giờ như một vườn hoa
Dập dìu khách đến chan hòa yêu thương

Quê hương tình nặng vấn vương
Dù xa cách mấy nhớ thương ngập tràn.

20.02.2013
Tấn Xuân

Posted in 01. Thơ, CB1, Tấn Xuân | 1 Comment »

Mùa xuân đến tận bao giờ – thơ Trần Thuật Ngữ

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/02/2013

MÙA XUÂN ĐẾN TỰ BAO GIỜ

Xa quê nhà giữa ngày nắng hạn
Cây lúa non hấp hối trên đồng
Thương con vợ đau những ngày vô vọng
Ta phương trời tóc trắng hư không

Xa quê nhà xa dòng sông mẹ
Yêu một thời mà nợ suốt trăm năm
Tiếng ai hát những rừng xa vọng
Ta phương trời tóc trắng hư không

Xa quê nhà xa chiều Long Phụng
Xa nắng sông Trà xa gió cô thôn
Nơi thường trú suốt những mùa mưa bão
Nơi hòa bình mắt mẹ vẫn cô đơn

Nơi hạnh phúc, khổ đau
Nơi những tiếng chuông chiều đổ lạnh
Trăng bốn mùa đẹp như mắt trẻ thơ
Mùa xuân đến tự bao giờ.

Trần Thuật Ngữ
Nguồn: Trích từ “Những bài thơ viết dưới trời xuân thu”, thơ
Trần Thuật Ngữ, Nxb Văn Nghệ, 2009.

Posted in 01. Thơ, CB1, Trần Thuật Ngữ | 1 Comment »

Phạm Duy về động hoa vàng – thơ Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2013

Phạm Duy về động hoa vàng

Luật sinh diệt cuộc đời
Người vĩnh viễn ra đi
Biết nói gì đây để tỏ lòng thương tiếc
Xin phân ưu cùng sông núi cỏ cây
Cùng mưa nắng gió mây, trong ngày người vĩnh biệt
Hỡi nhạc sĩ thiên tài của nhân loại!
Hồn hãy vui khi về cõi vĩnh hằng
Bởi phút ra đi cũng là giờ ở lại
Trong lòng người, trong sông núi trời trăng
Khuya nay bên cây đàn ghi ta
Tôi hát bản “Tình ca” với giọng khàn cùng độ cảm
Chưa lột tả hết những gì người gửi gắm nơi đây
Đao ca – Tâm ca – Thiền ca, người hỡi có hay!
Tôi thích lắm nhưng chưa đủ tài thể hiện
Nên chỉ gửi đến hư vô những bài cửa miệng
Như: Nha Trang ngày về, Kiếp nào có yêu nhau
Rơi lệ ru người, Hẹn hò, Chuyện tình buồn ,Còn gì nữa đâu
Bà mẹ quê, Phượng yêu, Ngày trở về, Đưa em tìm động hoa vàng
Tôi hát và tôi hát giữa trời khuya lãng đãng
Tiếng chuông chùa ai thả rớt đâu đây
Tôi ca mãi cổ khàn đau và trời đã sáng
Vài tiếng chim khô rụng xuống hiên ngày
Phạm Duy đã ra đi trong ngậm ngùi tiếc nhớ
Người về động hoa vàng, không đợi buổi sang xuân.

28/1/2013
Lưu Lãng Khách

Posted in 01. Thơ, CB1, Lưu Lãng Khách | 1 Comment »

Ba bài thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2013

bài 1/3
MỘNG VỀ

Xa lắc xa lơ … Mộ Đức ơi!
Tình quê tím ngắt một phương trời
Trả bao hương phấn, còn nguyên nợ
Bồi lỡ đành thôi, tạ lỗi đời

Cố quận trăng hờn mây viễn xứ?
Thiên đường đành thiếu những “tàn dư”?
Lạy hồn thiên cổ cho tròn mộng
Dâng Mẹ quê hương nỗi tạ từ

Nắng đổ về đâu, chiều xứ người
Níu màu hoa cải mộng vàng tươi
Hồng hoang thức – ngủ miền thơ ấu
Vướng bóng hoàng hôn ngã cuối trời

Thả nắng chiều vương theo sóng khơi
Biển chiều nghe động mỗi âm rơi
Ta nghe trong gió lời ru cũ
Vọng tự ngày xưa tiếng ạ ời

Xa lắc xa lơ … Mộ Đức ơi!
Đồi Vom, núi Điệp … khuất chân trời
Thiên thu mây trắng lang thang mộng
Lạc tiếng đàn rơi ngả cuối đời …

1/2013

bài 2/3
BIỂN KHÓC

Chiều nay em ra biển
Nhìn về phía mặt trời
Nắng cuối ngày rụng rơi
Phía quê nhà cuối mắt

Em ôm buồn cúi mặt
Đón gió đông rùng mình
Nỗi niềm nào Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | 1 Comment »

Hai bài thơ Trần Thuật Ngữ

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/01/2013

Mưa trời cố quận

(Nén hương gởi Thái Gia Phát)

Biển xanh đâu những bãi bờ
Sóng xô thuyền nhỏ, bơ vơ phận người
Hát ru anh gió bên trời
Trăng soi mệnh bạc xương vùi cát sâu
Rượu đêm thu rót phương nào?
Mưa buồn cố quận xót màu Đạm Tiên!

Còn đập trong ta tiếng ngậm ngùi

Bạn bảo làm thơ là nói dốc
Xin thưa thơ chính trái tim người
Trái tim đã chết ngày thu muộn
Còn đập trong ta tiếng ngậm ngùi

Trần Thuật Ngữ
————————————————————————————————————
Nguồn: Những bài thơ viết dưới trời Xuân Thu thơ Trần Thuật Ngữ Nxb Văn Nghệ 2009

Posted in 01. Thơ, CB1, Trần Thuật Ngữ | Leave a Comment »