Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 463,753 Lượt

Archive for the ‘14. Thân hữu’ Category

Những sáng tác, bài viết có liên quan đến Quảng Ngãi của bạn bè thân hữu. Những tác giả Quảng Ngãi mà Ban điều hành TNQN mới vừa biết đến nhưng chưa có nhiều tác phẩm thì cũng được xếp vào “Thân hữu”, cho đến khi có được 3 bài trở lên ở mục này thì Ban điều hành TNQN sẽ tạo riêng cho một mục chính và chuyển bài qua mục mới như mọi tác giả Quảng Ngãi khác.

Đã đến lúc – thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/06/2014

ĐÃ ĐẾN LÚC

Khi ta mở mắt chưa lời
Mẹ trao tất cả một đời yêu thương
Nuôi ta cha lội trăm đường
Quật cường – đất nước tặng chương sử dày

Nghìn năm cao thấp đổi thay
Vạn năm hồn việt vẫn tày việt nam
Vẫn chiều mây trắng trời lam
Vẫn câu kinh kệ vẫn chòm bụi gai

Quê hương thuở buổi an bài
Chiều ngân tiếng sáo khoan thai nhẹ lòng

Nhưng rồi hôm nay
Vệt đen xen giữa trời trong
Nước non nên nỗi biển cong giận hờn
Tình người đâu kể thiệt hơn
Làm trai xin hiểu nghĩa ơn bao đời


Đã đến lúc muôn hồn trỗi dậy
Tiếng ái quốc
Núi rừng nung chính khí
Tiếng giận giử
bảo gầm rung biển cả
Tiếng anh linh
hòa quyện với thanh niên

Đã đến lúc muôn người chung một
Dãi đất nầy là xương máu cha ông
Chung tay nắm
quật cường ta xông tới
Thét căm hờn khi đất mẹ bị coi khinh

Đất phải sống
Dù quyết phải hy sinh

Nầy anh giao thông,
nầy người quản lý
Xin hãy vì người lính ngoài khơi
Xin hãy quên bữa tiệc linh đình
Xin hãy giảm chiếc xe đầy sang trọng

Nơi biên hải vật mình cùng quỷ dữ
Anh hùng thay: – người lính trẻ kiên cường
Chốn hậu tuyến dáng mẹ nghèo vui vẻ
Dõi mắt xa: Tin vào Đảng, con ơi !

Đã đến lúc quên mình cho tổ quốc
Bớt nhà cao bớt vũ điệu xa hoa
Kiệm thêm chút cho thuyền ta mạnh tiến
Giữ GIANG HÀ – kiêu hảnh mãi ngàn năm…

Trần Văn Khánh

Advertisements

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Mai xa nhà – thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/06/2014

Mai xa nhà

Mai người đi khỏi vùng đất mẹ
Đường về quê xa lặng cùng thời gian
Nghe xao xuyến một nữa hồn quá khứ
Chạnh hôm sau quê lạ khắc khoải chiều

Mai người đi thôn nghèo vắng bóng
Nhớ dấu chân ướt đẫm cỏ sương
Nhớ thời mẹ vắt đời tát cạn
Ngọn lúa xanh thương mắt con thơ

Nhớ chiều hôm le lói bóng đèn dầu
Hạnh phúc đến từ củ cơm no đói
Mộng huy hoàng trong tiếng nổ máy băm
Ươm thành đạt bao tơ tằm mẹ rút

Rồi một phút bên phồn hoa đô hội
Chắc có người mi cụp nhớ núi xưa
Thuở gió bụi nuôi con bằng ý chí
Hào quang nào không gian khổ sớm trưa

Chừ kẻ lạ: núi – ta xa biệt
Ngày theo ngày vách đá mù tăm
Cau vườn củ héo đầu nhớ bạn
Vết rêu xanh cứ mãi lợp âm thầm.

Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Tiếng gọi sông núi – thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/05/2014

TIẾNG GỌI SÔNG NÚI

Dồn dập, dồn dập
Tiếng hùng ca tự ngàn xưa
Anh linh đó bao thời liệt oanh
Sử xanh bao lần ghi chép
Rang rỡ lạc hồng
Sáng danh văn lang

Nầy công dân việt nam
Hãy vung tay lên và ngẩng cao đầu
Đất nước đang oằn mình
Với nỗi đau mất mát

Nầy công dân việt nam
Hãy lặng nghe
Tiếng gầm thét của núi sông
Nơi biên cương hải đảo
Tiếng cuồng nộ kêu gào

Dục vang … dục vang
Lời sông núi đã rền
hãy
Quên đi anh những tị hiềm nho nhỏ
Triệu con tim hòa quyện chung máu đào
Đất nước gọi ta vươn mình bất khuất
Sống chết nầy xin gởi hiến non sông

Máu xương nầy dẫu trắng hồng biển cả
Vạn hồn thiêng nguyện quyện xứ quê nhà
Bao người ngả thêm thắm cờ dân tộc.

Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Tiếng sóng – thơ Nguyễn Viết Hòa

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/05/2014

TIẾNG SÓNG

Đêm nằm nghe tiếng sóng ru xa
Sóng biển Đông ta từ nghìn năm trước
Sóng từ thuở cha ông mình mở nước
Một dải non sông biển cả vỗ về

Hoàng Sa-Trường Sa: hai tay mẹ chở che
Tổ Quốc yêu thương nằm bên biển lớn
Biển nổi phong ba khi quân thù hung tợn
Đem mộng xâm lăng giày xéo nước nhà

Bốn mươi năm rồi, ôi máu thịt Hoàng Sa!
Nỗi đau ấy như cắt lìa khúc ruột
Có tình yêu nào lớn hơn tình yêu Tổ Quốc?
Tiếng sóng ru hồn tử sĩ đêm đêm

Quá khứ giống nòi em nhớ không em ?
Đống Đa, Chi Lăng, Bạch Đằng, Hàm Tử
Dòng máu anh hùng thắm hồng trang sử
Anh nghe rền vang lời hịch Quang Trung:

Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng
Rằng đất nước mấy ngàn năm có chủ
Đại cáo bình Ngô – hùng văn muôn thuở
Thống thiết thề xưa: không đội trời chung

Mộng bá quyền khuấy động sóng biển Đông
Cắm giàn khoan nhói đau lòng biển mẹ
Trỗi dậy hòa bình lẽ nào như thế ?
Biển nổi giận rồi, biển của ta ơi !

Những con thuyền nhỏ bé vượt trùng khơi
Mang cờ đỏ tung bay biển trời Tổ quốc
Ai ngăn được lòng dân ta yêu nước ?
Hướng về Hoàng Sa – đất của tổ tiên

Việt Nam – Hoàng Sa biển cả nối liền
Những tên đảo – tên cha ông ngoài đó
Đảo Lý Sơn biết bao ngôi mộ gió
Thân xác hùng binh nằm lại biển khơi

Tiếng sóng âm vang ru mãi muôn đời
Hay tiếng vọng của hồn thiêng non nước
Hay tiếng gọi của bao niềm mong ước:
Xanh biển trời và trắng cánh chim câu

Bọn tham tàn chẳng trụ mãi được đâu
Khi biển vây giăng lưới trời chính nghĩa
Lòng yêu nước là pháo đài bốn phía
Giữ mãi non sông toàn vẹn cơ đồ.

Nguyễn Viết Hòa
14.05.2014

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 2 Comments »

Mời em về thăm quê anh – thơ Hồng Mai

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/05/2014

MỜI EM VỀ THĂM QUÊ ANH

Mời em về thăm Quảng Ngãi quê anh
Nơi chiến thắng Ba Gia. Vạn Tường diệt Mỹ
Nghe hát bài chòi nghe điệu hò ba lý
Đêm sông Trà trăng tắm dưới dòng xanh

Mời em về thăm Quảng Ngãi quê anh
Thưởng thức mạch nha, đường phèn đường phổi
Cá bống sông Trà, tô don nóng hổi
Kẹo gương thơm giòn, vị quế ngọt thanh

Mời em về Quảng Ngãi cùng anh
Đất quê nghèo nhưng thủy chung son sắc
Trong gian lao vẫn một lòng bền chặc
Mặn muối cay gừng đều chia sẻ cho nhau

Quê anh giờ công trình mới vươn cao
Nhà máy lọc dầu soi mình bên biển
Đêm phố Vạn Tường lung linh ánh điện
Nhịp sống như từng giờ hối hả bay lên

Quê anh giờ như một mũi tên
Đầu sóng Lý Sơn vươn mình ra biển
Để bảo vệ chủ quyền của Tổ Quốc ngàn năm văn hiến
Mọi kẻ thù ta chẳng sợ kẻ thù chi

Em hãy về Quảng Ngãi với anh đi
Khúc ruột miền Trung nghĩa tình sâu nặng
Về cùng anh biển Mỹ Khê đầy nắng
Để tắm mình trong chan chứa yêu thương.

Hồng Mai
(maihong70@gmail.com)

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Nặng – thơ Thạch Mộ

Posted by thinhanquangngai1 trên 29/05/2014

Nặng…

Tôi sinh ra trên cát!…
Hơi thở đầu tiên đã có vị mặn quánh môi
Tiếng khóc đầu tiên có sóng biển quyện hòa
Ánh mắt đầu đời đã bắt gặp trùng khơi
Và nhịp đập tim tôi cũng ùa theo sóng vỗ…

Em yêu tôi trên cát!…
Nụ hôn đầu mặn chát vị quê hương
Cái nắm tay bổng rát giữa trưa hè
Cũng xao lòng ngây ngất đóa Từ bi
Hàng phi lao cũng lặng mình trong gió…

Và rồi..
em xa tôi, bỏ quê lên thành phố…
Tôi – dã tràng se cát mãi đợi em!…

Biển vẫn xanh như chẳng có nỗi đau
Trong tim tôi vẫn hình em máu ứa
Vẫn rộn ràng tiếng sóng biển quê hương
Vẫn ngập tràng bao lời em hứa!

Biển vẫn xanh như ngày ta gặp nhau
Biển cứ xanh như tự thuở nào!…

Tôi chờ em trên cát!…
Chẳng thể nào khác được em ơi
Nhưng ví dụ (ví dụ thôi) gặp lại
Chắc cả em và tôi cũng thế
Sẽ nhận ra mình ở tuổi hai-mươi!?.

Thạch Mộ
————————————————————————
NGUYỄN HẢI ÂU
Bút danh: Thạch Mộ
Quê: Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Hiện ở: Đức Phong, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Công tác: UBND xã Đức Phong

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Hai bài thơ – La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/04/2014

1/2
MƠ TIÊN
(tặng Kim Chi)

Em là Hằng Nga đêm nay
Hương vàng trần gian men say
Mơ màng như tơ cung trăng
Tôi nhìn si mê hoa băng

Em cùng xiêm tơ nhung huyền
Bay tà vương đôi chân tiên
Trong ngần như trân châu sa
Tôi dâng hồn cho tình ca

Em cười pha lê đêm nhung
Hương hồ san hô giăng giăng
Men tình như pha hương thơm
Tôi thèm hồn đau lên cơn

Em nhìn tình si mơ màng
Muôn ngàn tia sao xuyên đêm
Say tình như trao con tim
Tôi rồi tan trong yêu đương

Em trao vòng tay yêu thương
Xà cừ liêu trai kim cương
Dòng tình như sông ngân hà
Tôi cùng nàng tiên tương tư

Em lùa hồn lên thiên thai
Tiên trần cùng nhau vui chơi
Ân tình như cung tiên nương
Tôi lìa hồn xa nhân gian

Ô kìa! Em như hư vô
Hương tình lung linh cơn mơ
Nhân tình như tiên xa xôi
Tôi còn hồn vương trong thơ !

2/2
TÌNH XA

Em đi như hương thơm hoa
Mang tình yêu theo phương xa
Về nơi chân trời không anh
Em còn gì Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Tầm xuân ơi – thơ Vũ Mai Phong

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/03/2014

TẦM XUÂN ƠI ..!

Mưa bụi nhạt nhòa anh trở lại vườn xưa
Rặng tầm xuân dăng đầy khắp lối
Cây bưởi già góc vườn cằn cổi
Vẫn ngát hương mỗi độ xuân về .

Nhớ những ngày khao khát đam mê
Những nguyện ước buổi đầu tha thiết
” Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc ”
Bây giờ em ở nơi nao ?.

Chiều buông dần nghe gió lao xao
Chợt bồi hồi ngỡ em về sau ngõ
Nụ tầm xuân rưng rưng ngấn đỏ
Tháng ba buồn như mắt em tôi .

Thương một thời ký ức xa xôi
Những đợi chờ
mong manh
tiếc nuối .
Ngày xưa ơi ..Biết bao giờ trở lại
Xót xa lòng anh mãi gọi tầm xuân .

Vũ Mai Phong

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 2 Comments »

Tết nguyên tiêu – thơ Sóng Thu

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/02/2014

TẾT NGUYÊN TIÊU

Hoàng hôn rũ bóng sau đồi
Lung linh ánh Nguyệt Cuội ngồi đong đưa
Vầng Trăng dịu mát ngày xưa
Xua đời vần vũ nắng mưa mỏi mòn

Xuân về chim hót véo von
Khung trời kỷ niệm vẫn còn sắc hương
Nguyên Tiêu vọng tiếng yêu thương
Lòng nghe xao xuyến vấn vương xa – gần

Đêm Xuân Trăng sáng vô ngần
Vườn khuya tĩnh giấc bâng khuâng rung cành
Nụ cười đôi mắt long lanh
Ươm hồng sắc nhớ sao đành cách chia

Trăng vàng lơ lững ngoài kia
Con tim lẽ bóng hồn khuya thẩn thờ
Rót tình trên những vần thơ
Tâm hồn ôm cánh Xuân mơ ngọt ngào.

12/2/2014
Sóng Thu

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Chiếc rổ tre trành – thơ Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2014

CHIẾC RỔ TRE TRÀNH

Mẹ tôi chiếc rổ tre trành
Tháng năm đứt lạc, bung vành tả tơi
Cha từ bạo bệnh qua đời
Chênh chao một bóng nón cời dầm mưa
Thân cò bãi vắng đồng trưa
Ngày dài qua tối đêm thừa đếm canh
Hanh hao vách đất nhà tranh
Nửa giường tre cũ, nửa manh chiếu gầy
Nửa vầng bạc mệnh lắt lay
Xuân thì nửa gánh củ khoai lang sùng
Liếp phên gió giật bão bùng
Củ mì, canh hẹ cõi lòng mưa sa
Cạn rồi dòng lệ khóc Cha
Khô luôn nguồn sữa xót xa thân gầy
Thằng Út khát sữa bú tay
Chén sành chạy xóm ăn mày sữa gom
Chị Hai tuổi sắp trăng tròn
Mùng tơi tím dậu héo hon phận người
Chị Ba tuổi độ chín mười
Tầm xuân ấp nụ dưới trời nắng mai
Hoa chưa nở đã tàn phai
Bệnh tim hành hạ hình hài xác xơ
Mẹ tôi luýnh quýnh, bơ phờ
Như gà mắc tóc như tơ ai vò
Sông buồn gió giật mưa to
Chòng chành, chao đảo con đò Mẹ tôi
Chèo buông bất lực rã rời
Nại hà khuất bóng Chị xuôi Cửu tuyền
!!!……!!!!!…..!!!…………..
Kể sao hết nổi truân chuyên
Thương con mót lúa băng miền thượng du
“Ba Tơ gió Dzụt” mây mù
“Nước non khổ cực”* lời ru vẫn đầy
À ơi “Muối mặn gừng cay”
Thuỷ chung Thiếp nguyện kiếp này sắc son
Tre già cúi xuống măng non
Nghĩa nhân lòng Mẹ dạy con nên người
Mưu sinh con dạt phương trời
Vườn xưa bóng chiếc Mẹ ngồi nhớ mong
Bụi tre cong dáng Mẹ còng
Bếp tro Mẹ giấu than hồng chờ con
Tìm về bươi kiếm củ lang
Ngọt thơm đời Mẹ cơ hàn bể dâu
Giấu con những lúc ốm đau
Cho con nhẹ bước qua cầu công danh
Lam chiều khói quyện mái tranh
Liêu xiêu dáng nhỏ năm canh nguyện cầu
Tìm đâu con biết tìm đâu
Hình như bòng Mẹ nương tàu chuối khô
Hình như nón trắng nhấp nhô
Động mành sương khói hư vô Mẹ về
Xuân này tìm góc vườn quê
Mình tôi với chiếc rổ tre bung vành
Mẹ tôi chiếc rổ tre trành./.

* tiếng kêu một loài chim được người dân Quảng Ngãi phiên âm
Phạm Dương

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Du xuân – thơ Tâm Nhiên

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/01/2014

du-xuan-1

DU XUÂN

Tết đến mọi người đều hối hả
Nhà cửa chùi lau quét sạch làu
Còn ta nhàn rỗi chân ngứa ngáy
Buông giò thả cẳng mặc về đâu

Vời gió du xuân lên phố núi
Uống ngụm sương mù đủ say sưa
Theo mây xuống biển ầm vang dội
Với sóng nghìn năm tắm rỡn đùa

Say nắng ngàn xuân bừng men rượu
Đầu năm thăm chúc tết nơi nơi
Bình nguyên châu thổ trào sông nước
Hương lãng du bay thấm vị đời

Chơi rong đây đó cùng thể điệu
Trìu mến em cười dáng như thơ
Bát ngát trời xuân hồng độc đáo
Gần gũi xa xăm khắp bến bờ

Tâm Nhiên

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Lãng tử ca – thơ Trần vạn An

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/12/2013

LÃNG TỬ CA

(Tặng NS Ngô Đình Long Quảng Ngãi)

Em lơ ngơ, Ta cũng lờ khờ.
Có hẹn nhau đâu mà lại gặp.
Em bước ra từ vườn cổ tích!
Ta phiêu bồng cũng lưu lạc về đây.
Để thấy Em cười…
Tóc Em bay…
Để mộng cũng hòa tan trong thực…

Em lơ ngơ, Ta cũng khật khờ.
Sao lại hợp lòng nhau đến thế!
Em cười nói chuyện chiêm bao…
Còn Ta nói chuyện bạc đầu thế nhân.
Mắt Em sâu đến vô ngần…
Cho thêm mộng mị bụi trần phôi pha…

Đêm rất dài…
Đêm rất xa…
Đêm từ kiếp trước xô ta kiếp này!…
Thôi đành quên- thôi đành quên…
Dường mây vẹt lối cho ta vút cùng.
Sá gì những chuyện thủy chung.
Sá gì những Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 2 Comments »

Kể chuyện tình xưa – thơ Kiều Việt Linh

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/12/2013

KỂ CHUYỆN TÌNH XƯA

Em tôi kể chuyện ngày xưa
Mà sao mắt vẫn chơi vơi giọt tình
Nghe em kể, anh lặng thinh
Hoàng hôn chừng đã chuyển mình vào đêm

Thôi em hãy ngủ đi em
Ngưu Lang Chức Nữ sẽ tìm được nhau
Ngậm ngùi đợi giọt mưa ngâu
Chín cung nhớ vạn cung sầu biệt ly

Ngoài cảm nhận mối tình si
Chuyện tinh xưa để lại gì mai sau
Lại tan vỡ lại khổ đau
Tình yêu nào có bạc màu thời gian

Thiên tình sử đã sang ngang.

4-1998
Kiều Việt Linh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB1 | Leave a Comment »

Về với anh – thơ Lê Văn Cát

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/12/2013

VỀ VỚI ANH!

Về với Anh để một lần thăm lại
Chốn quê nghèo nơi cất dấu tuổi thơ
Thăm ngôi trường mỗi buổi sáng tinh mơ
Ngồi trong lớp Cô đánh vần tập đọc
Con đường này ngày xưa Anh đi học
Tát nước, tạt bùn, ngang dọc giữa đường trơn
Trời mùa đông gió bấc thổi từng cơn
Mưa dầm dề đường quê càng lầy lội
Ngôi nhà này ngày xưa Anh cùng Nội
Từng chuyến đò chở gạch, cát sang sông
Nội không còn Anh lại ít về thăm
Căn nhà trống nén nhang tàn hiu hắt
Xóm làng này từng lớp người tất bật
Cuộc sống mưu sinh lưu lạc ở phương xa
Bỏ lại quê con nhỏ với Mẹ già
Đêm trái gió biết còn ai nâng đỡ
Cánh đồng này ngày xưa từng chia nhỏ
Cho mỗi gia đình cày cấy sinh nhai
Nay đi rồi đâu còn những chàng trai
Nhìn hoang vắng xác xơ đồng cỏ cháy

Mươi năm sau biết ai còn ở lại
Miếu dinh làng bàn thờ Họ ai chăm ?

Lê Văn Cát

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Giao mùa – thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/12/2013

GIAO MÙA

Cao Nguyên miên man trong giao mùa
Vàng tơ khoe màu lên Sơn Quỳ
Xuân sang âm thầm trên buôn làng
Hoa vàng rung rinh trên đường rừng

Giao mùa xuân sang đông chưa tàn
Em về trên tay cây hoa rừng
Sao nhiều vô biên trên triền đồi
Cao nguyên mênh mông màu hoa vàng

Em là bông hoa đang giao mùa
Hay là hoa khôi trên cao nguyên
Sơn Thần bao Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Hoa tình vẫn nở – thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/12/2013

HOA TÌNH VẪN NỞ

Cuối đông, tiết trời se se lạnh
Nắng hanh vàng trên cành biếc non tơ
Cố Nhân, cuộc tạo ngộ bất ngờ
Đóa tường vi trên đôi tay ngọc nữ
Tôi gặp em
Giữa Phương Nam hoa lệ
Sài Thành, tình ái lên men
Hoài niệm, nụ hoa tình nhung nhớ

Nhớ khi xưa
Em thơ ngây, hoang sơ kiều diễm
Vô tư, nhoẻn nụ cười Thánh Mẫu
Có ngờ đâu một Lãng tử si tình

Chúa nhật, em đi lễ nhà thờ
Lối về, ngập đầy hoa tường vi trong nắng
Em hái những bông hoa xinh xắn
Cài lên tóc rối ngây thơ

Rất nhiều hoa để em lựa chọn
Như những cuộc tình vừa chớm tuổi băng trinh !
Một nụ hoa rơi xuống ven đường
Tôi đến nhặt, cài hộ lên làn tóc

Tôi say men tình lên ánh mắt
Em bồi hồi len trong khóe mắt
Hàng mi cong e lệ cánh tường vi
Chớm mơ màng một cuộc tình si

Hoa vẫn nở, tình lên hương nhè nhẹ
Tôi vẫn thường Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Trĩu nặng ngày về – thơ Lương Văn Minh Đạo

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/12/2013

Trĩu nặng ngày về

(Tản mạn sau bão lũ Miền Trung)

lulutmientrungEm đã chuẩn bị hành trang chưa ?
Nay anh đón xe về chuyến tối.
Dù các tuyến đường đang đang ngập nặng
Thuỷ điện khắp nơi đang cho nước tràn về.
Anh lỡ chần chừ sau cơn bão vừa qua
Để kiếm thêm những đồng tiền hạt gạo
Cho lũ trẻ vui tí quà ngày tết
Giờ phải về thôi, ôi khúc ruột quê mình !

Những hàng cây tan nát tiêu điều.
Những xóm nghèo xơ xác đìu hiu
Ai quấy nhiễu để thiên nhiên cuồng nộ ?
Giờ quê tôi trong cuộc sống khốn cùng !

Anh phải về dựng lại mái nhà tranh
Che lại bếp cho mẹ già nhóm lửa
Những Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 2 Comments »

Kệ tình tự trôi đi – thơ Nguyễn Hồng Minh

Posted by thinhanquangngai1 trên 08/12/2013

Kệ tình tự trôi đi

Em trong chiếc camry đen bóng
Anh mở lon bò húc trên hè phố ngồi chơi
Lướt qua nhau hỏi duyên trời sao có được
Hè phố buổi trưa đang vắng tèo

À vài đứa trẻ đang chạy đua trong nắng…
Nắng vượt qua lúc nào cũng không hay
Bừng tỉnh tiếng rồ ga của đôi nam nữ đang vội tới nơi điểm hẹn
Cây như vươn ra đường sau cơn mưa dài tối qua

Con chó xù đang đi tới từng gốc cây để đánh dấu
Loài chó có cái tài của loài chó
Phân phạm vị hoặc lối kéo tình nhau bằng mùi mình có
Anh chung quy cũng là một loài động vật
Cũng đắm mình trong mùi hướng thơm em rực rỡ
Nhưng qua một trận mưa bão tố
Mất mùi mất dấu ở những hàng cây

Ngước nhìn lên thấy cuộc sống đang chung một bầu trời
Chung con Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Bạn tôi – thơ Trần Vạn An

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/12/2013

Bạn tôi

(Tặng Vĩnh Đàm Quảng Ngãi)

Bạn vào Nam mang theo hơi ấm Sông Trà
Giữa một mùa đông quê mình bão lũ
Cuộc trùng phùng còn chạnh lòng cố xứ!
Quê hương mình sao mãi điêu linh

Bạn vào Nam mang theo trái tim mình
Để gặp anh em-bạn bè tứ xứ
Lòng gặp lòng như sóng trên biển cả
Ly cụng ly như con nước Trà Giang

Bạn vào Nam mang hết những ngổn ngang
Cũng chẳng làm gì-bày vui cuộc thế!
Hằng trăm chuyện-mặc tình thỏa sức
Những vui buồn. Thôi “Ực” là xong!

Nhớ buổi phân ly ngày ấy
Ta và ngươi đi dọc mảnh trăng quê
Hát nghêu ngao, giữa bụi đường quán chợ
Rồi ôm sầu về gởi Trà Giang
Lên Thiên Ấn để nhìn về Thiên Bút
“Thiên Ấn niêm hà-Thiên Bút phê vân”
Ôi! Người xưa cũng khéo vẽ bày
Mà sự thế mây che mờ Thiên Ấn!
Thiên Bút bây chừ Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu | Leave a Comment »

Bão quê – thơ La Tinh

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/11/2013

BÃO QUÊ

Thương quá Miền Trung, thương người Trung
Thương mùa gió bão đến mịt mùng
Thương cảnh xóm làng chìm trong bão
Thương lắm người dân của quê hương !

Mưa bão đau lòng người xứ Nẫu
Ướt sũng đường thôn lạnh hồn quê
Mênh mông bạc trắng màu sông nước
Che khuất nhà xưa ngập lối về

Bão khắp quê hương, bão hồn ta
Bão nát trời Trung, nát quê nhà
Bão dắt tuổi thơ vào sương gió
Bão nhuộm đời trong bạc tuổi già

Thương quá Miền Trung trong xót xa
Thương những người con của quê nhà
Thương mảnh hồn quê trong mưa gió
Rồi nắng vàng lên hôn cánh hoa…

Bão Hiyan, 10/11/2013
La Tinh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »