Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 173 Lượt

Archive for the ‘Bùi Minh Vũ’ Category

DU TỬ LÊ VIẾT.BÙI MINH VŨ TIẾNG THƠ – SIÊU THỰC – CHÍNH NGỌ.

Posted by admintnqn trên 08/11/2018

Bùi Minh Vũ: Tiếng-thơ-siêu-thực-chính ngọ

Du Tử lê
(Calif. July 2018)

Bùi Minh Vũ, cũng giống như rất nhiều người làm thơ hôm nay trăn trở, quyết liệt (nếu không muốn nói là dẫy dụa), để thoát khỏi bóng rợp, phủ rêu nhiều chục năm của thể thơ ấn tượng, tượng trưng, trừu tượng… Hay theo trào lưu hiện thực đang được nhiều người tìm đến – – Như một lối thoát khác, một hình thái tự khẳng định sự có mặt của thơ mình trong giai đoạn đất nước có quá nhiều biến động…
Tuy nhiên, không phải người làm thơ nào cũng thành tựu trong nỗ lực có được cho mình, một mặt trời riêng, lẻ

Bùi Minh Vũ qua thi phẩm “Tình Yêu Muộn” mới ấn hành, theo tôi, đã sớm có cho thơ họ Bùi một chọn lựa khác. Không tượng trưng. Không trừu tượng. Mà siêu thực.

Tôi muốn gọi cõi thơ của họ Bùi là “Tiếng-thơ-Siêu-thực-chính-ngọ.”

Đọc kỹ toàn bộ thi phẩm mới của Bùi Minh Vũ, tuy người ta vẫn bắt gặp rải rác đây đó, trong cõi giới thi ca của họ Bùi, những câu thơ mang tính biểu tượng. Nhưng toàn thể trái tim của thi phẩm, thịt, xương thi ca của Bùi, vẫn ở vị trí “chính ngọ” của tiếng thơ siêu thực, qua hầu hết những bài thơ, dài, ngắn của ông.

Tôi vẫn quan niệm, đọc một bài thơ, dù được tác giả sáng tác theo thể loại nào, tượng trưng hay siêu thực… thì người đọc cũng không nên bận tâm, tìm hiểu ý nghĩa rốt ráo của câu thơ (bài thơ ấy). Nhất là với những bài thơ mang tính siêu thực. Cũng giống như khi đứng trước một bức tranh trừu tượng, ở vị trí người thưởng ngoạn, chúng ta chỉ nên tự hỏi mình, có cảm thấy cái đẹp của bức tranh hoặc, bài thơ ấy có làm ta rung động với những câu thơ lạ hay không mà thôi.

Việc tìm hiểu ý nghĩa rốt ráo của câu thơ (bài thơ) kia, đó là công việc của các nhà phê bình, của những thức giả nghiên cứu thi ca.
Y cứ trên tiêu chí vừa nêu trên, ở vị trí của một người đọc bình thường (không phải là một nhà phê bình) thì, ngay nơi bài thứ nhất, mở đầu thi phẩm, tựa đề “Tình yêu muộn” khá dài, có tới 9 khổ của Bùi Minh Vũ, với tôi, đã là một bài thơ mới, lạ, bất ngờ từ hình ảnh, tới những so sánh, liên tưởng…

Tôi trộm nghĩ, nếu không chọn cho mình con đường thơ siêu thực, họ Bùi sẽ rất khó (nếu không muốn nói là không thể) có được những câu thơ mới, lạ như:

“… bóng đen đốt cháy mặt trời ngâm rượu
lòng vòng trong ánh mắt
ngày thẫn thờ trong hơi thở cay
ta nhìn em bằng sợi tóc lẻ loi
bằng sợi tóc lẻ đôi.”

Hoặc:

“Ta thấy em như con kiến trên ngón tay áp út
ngậm linh hồn
vẫn không qua được vỏ ốc
tiếng não nề dội vào má…”
Hoặc:

“Rướn thân trổ vào đôi má mùa xuân
em lại mới lần đầu
mặt trời chưa từng chạm đến…”
Hoặc:

“Một hôm
ta trôi vào vô biên
khao khát
em xúng xính bước đi
ta quăng mình vào bờ rìa tăm tối
lò cò tái tạo một cơn giông
trên đỉnh trời tròn…”
thổi bóng em hun hút.”
(Trích “Tình yêu muộn”, các khổ thơ 1, 4, 7)

Hoặc nữa:

“… như trái tim bị giày xéo
chung quanh cái nắp chụp
một ngày tạo ra vô số ngày đáng yêu
thách thức quyền năng của thời gian điếc
gió bập bùng xuyên không gian câm…”
(Trích “Một ngày không có trong giấc mơ”)

Và:

“Một hôm ta thấy
mình mọc nhiều đôi tay
nhặt hết nội tạng và cái đầu của giấc mơ
đè bẹp những linh hồn nhỏ
đặt lên đĩa bay
về xứ…”
(Trích “Một hôm ta thấy”)
Tôi cho họ Bùi có tinh thần tự giác rất cao, khi viết những bài thơ nghiêng nặng siêu thực. Ông đã hạn chế tối đa việc sử dụng tính-từ – – một khía cạnh đặc thù, vốn tiêu biểu cho sự phong phú, giàu có của từ ngữ Việt.

Tính khô, cứng tới độ có thể “vênh, cong” trong thơ Bùi Minh Vũ, với tôi, cũng là một điểm son khác nữa, của họ Bùi, để thơ ông, tự thân có được cho riêng nó, một chỗ đứng.

Chỗ đứng mang tên Bùi Minh Vũ: Tiếng-thơ-siêu-thực-chính-ngọ.

Du Tử Lê
(Calif. July 2018)

Advertisements

Posted in Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

NƯỚC TRỔ BÔNG Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/10/2018

NƯỚC TRỔ BÔNG
Tôi buông thả giấc mơ thành lửa
Để nghe em cười như gió bay…

1
Bóng em không màu
Hình em không màu
Nhàu không gian
Thánh thót, em đi

Vô số mặt trời rực rỡ
Muôn ngàn con sóng đập vỡ ghềnh
Cũng không níu kéo
Không bẻ gãy đường bay em chọn

Anh ngồi ở cuối đồi
Sắp thảm lá vàng
Đón nhận nghi lễ của một loài bò tót.

2
Không bao giờ ngoái lại
Nhìn con đường ta đi trong mưa đêm
Bước vào ngõ nhỏ
Cánh cửa còn ghi con số 2003

Thầy đoán định mộ phần chôn trong lồng ngực
Người ta đã sang bằng
Còn hiển lộ manh đất
Nơi ta cày chân đêm trăng sữa

Một người nhìn nổ tung đêm giao thừa
Hai người nhìn trói chúng mình trong gió giật

Tiếng khóc em cơn cuồng say
Mọc lên vô số chồi non đằm thắm

Phía sau là mùa xuân tỉnh thức
Tiếng gọi dài thòng lọng, em có hay?

3
Không cần biết trên trời có bao nhiêu ngôi sao
Dưới đất có bao nhiêu nỗi nhớ
Bao nhiêu con kiến tìm dấu vết em
Qua mùa đông dằng dặc
Con châu chấu nhảy như đang hoạn
Cũng diễu hành đến bến bờ em

Ôi, những dòng sông lên men
Biển lên men
Anh là men ánh sáng
Rọi soi những khát khao, tái tạo nỗi nhớ
Dâng cho em ngọn lửa
Đốt anh thành vò rượu tăm
Đơn độc, ngàn đôi tay, thần tình yêu rũ rượi.

4
Em đi về phía trước
Mỗi gót chân trổ ra một đóa hoa
Tưới bằng nước mắt riêng anh
Nên mùi hương là viên ngọc bích đổi màu

Thời gian màu táo xanh
Không gian xanh ngọc lục bảo
Anh xanh tỏi tây

Giá như chỉ một lần quay lại
Biến đời anh thành chuỗi vòng loubly fortunate (*)
Choàng qua thân em làm nghi lễ cầu hôn
Như những đam mê em từng chờ mong
Đón nhận lần cấm kỵ.
(*) Chuỗi vòng quý và hiếm.

5
Em ẩn hiện trong lùm cây sau vườn
Hay chùm mây ngũ sắc
Trong ché tang
Hay trong cơn bão rừng nhiệt đới?

Băng qua linh hồn anh
Thành ngựa biển
Có đôi cánh như chim

Ai có thể ngăn lối
Tự do đưa chúng ta trở lại
Bài hát từ gió mây và biển cả
Lời ru đắm
Nhiệm màu khao khát
Tình yêu không thể chia đôi.

6
Em ở ngoài bốn mùa
Chuỗi thời gian anh ghì giữ
Ngắm nghía
Hít thở, thú vị cầm vàng lội qua sông

Rồi bỗng dưng trống rỗng
Chung quanh những vị thần rình rập
Nỗi cô đơn rống gào
Đêm nguyện cầu vỡ
Như bong bóng mía
Ngọt ngào, thấu cảm
Từng tế bào
Bị thương
Đêm băng rào xối xả.

7
Con Mít (*) lồng lộn mừng
Nhảy lên từ vực sâu
Tay anh thành chiếc lá
Chạm vành tai lịch lãm

Cả hai cùng phóng khoáng
Nhìn về cõi xa xăm
Nơi cuối cùng rừng táo xanh ngút ngát
Nơi ngọc bích đổi màu
Không gian jadeite (**)
Em jadeite
Choàng qua bóng tình yêu bất tử
(*) Tên gọi của một con chó.
(**) Jadeite, còn gọi là cẩm thạch, có màu xanh bóng mờ sống động, có khả năng đổi màu tạo vẻ bí ẩn, huyền ảo. Một carat cẩm thạch Jadeite là $20 000.

8
Ngày trốn chạy như người bể hụi
Anh là linh hồn của Griffin (*)
Ngạo nghễ qua trăm ngàn đồi đá dăm
Thung sâu và nắng úa
Bay qua
Dừng lại
Và ẩn mình trong đêm
Gọi em, tìm em, nồng nhiệt bằng búi tóc
Lăn tròn, hân hoan
Bay trong tình yêu nhiệm màu
Bể dâu
Sầu muộn của riêng anh
(*) Griffin là sinh vật thần thoại Hy Lạp, được miêu tả là quái vật lai giữa sư tử và đại bàng, với mình là sư tử còn cánh và đầu là đại bàng.

9
Tình yêu luôn luôn là lửa
Thử trái tim và lòng kiên nhẫn
Đốt cháy những lâu đài của nỗi cô đơn
Cuốn trôi những danh phận
Mộng mị và thừa thãi
Của đêm

Tình yêu là tấm chăn còn thơm mùi tóc em
Cuốn sách chưa khép lại
Cơn mơ hỗn độn
Thiêu đốt
Anh làm gì để tái tạo trong nỗi dại khờ
Sau phút buông tay rời rã.

10
Anh thấy lạnh trong giấc ngủ không em
Trong miếng môi không có lưỡi
Trong cái nắm tay không có bàn tay

Nỗi ưu phiền trôi qua dòng sông băng trắng
Mỗi nhịp đập nhún nhảy trên ngực anh một cơn lạnh
Của mùa đông năm 401
Có thể 801 (*)
Và 1001 cái lạnh nối đuôi nhau
Giấc mơ đóng băng
Nghi lễ đóng băng
Niềm tin đóng băng
Nỗi sầu thảm reo như mặt trời mất lửa
Anh là thanh âm cuối cùng gào gọi em ơi…
(*) Mùa đông năm 401 và 801 là hai mùa đông lạnh nhất trong lịch sử.

11
Anh sợ ngày không em
Trong không gian con nhện khổng lồ
Vồ chộp
Trên độ cao ngất trời con rắn mổ vào chân

Anh sợ trong khung cửa hẹp
Cánh cửa mùa đông khép lại
Con chuột bất ngờ cắn vào vai anh trong đêm khuya

Anh sợ những ngôi sao tiêm vào anh nỗi nhớ
Mục rục khớp xương
Khô dịch
Ù tai
Đành đái vào ly muối hột
Uống cho cơn sợ một mình vồn vập bóng em.

12
Dù biết bước ra ngõ là hoa đương nở
Người đang qua
Ngày đang nắng
Gà lên ổ
Cải lên mầm
Đàn con kiến đi dự lễ hội mùa xuân
Anh vẫn quẩn quanh trong ao ký ức
Trên lối đi không có dấu chân người
Trong không gian vàng quánh
Hân hoan em sẽ đến
Cười như vì sao vỡ bóng đêm
Găm vào thân sáng lóa.

13
Anh đợi em không biết đến bao giờ
Gió đổi chiều
Buồm chuyển hướng
Năm cũng qua

Anh đợi em
Dù em chờ người khác nữa

Anh đợi em như đợi cơm chiều
Đợi đò qua sông
Mắt đợi đêm về để thức
Ly cà phê đợi môi người
Mãi mãi
Mãi mãi dù em nơi khung trời khác.

14
Cho anh bền bỉ, dài lâu
Đội nắng trong mưa
Đội ngày trong đêm
Thu năng lượng bao la
Tạo thành lửa, nước và không khí
Cùng với thần bầu trời
Thần mặt đất
Mở tín hiệu cho ngàn robot đi xuyên qua mọi vách tường, qua trái núi, dòng sông, biển cả, ao hồ, tìm vết chân em

Anh bỏ thời gian đã mất trong túi
Đi vào vô biên của niềm tin bất tử
Em là của anh, của anh, của riêng anh
Cô bé ưu tú nhất giữa trần gian xinh đẹp.

15
Cho anh thấy em trong mắt
Bao dung cánh đồng
Dịu dàng dòng sông
Thân thuộc khế ngọt ngoài hiên
Tan trong vị mặn của muối
Vị cay của gừng
Chà xát lên nỗi cô đơn và lố bịch
Tạo ra hương thơm từ cành lá úa
Mùa xuân ẩn mình trong cái rét Hồ Gươm
Ôi em
Như bàn thờ tình yêu
Nơi anh trong suốt lời nguyện cầu đêm tối.

16
Cho anh làm con chim đậu trên vai em
Làm giọt sương trên dòng sông tóc
Làm cái quạt mo trong nắm tay ngà
Làm hạt cơm trong khe lưỡi
Làm chùm từ
“Em yêu anh mãi mãi”

Mỗi ngày trôi qua
Trùng triềng sắc hương của ban mai xứ sở
Em sáng tạo
Anh sáng tạo
Tình yêu sáng tạo các nghi lễ ngọt ngào
Chấm dứt những chia lìa, bất hạnh, đớn đau
Bắt đầu ngày những nụ mầm
Vui sống.

17
Như thể, anh từng mơ
Em là cọng bún trắng muốt trên môi anh
Bên bến nước đêm trăng
Vô vàn đôi chim làm tình trong khe đá

Ta xấu hổ ẩn vào nhau
Lắng nghe âm thanh từ tiếng đàn cơ thể
Tràn ngập nhau, thôi thúc mãi, bức bách hoài
Lưu lại khói sương, đêm kì diệu

Ta đồng ca
Giọt tình yêu thánh thót
Thách đố những trói cột

Ôi loài người vĩ đại
Hãy dựng tượng đài cho tình yêu
Bằng ánh sáng và hoa hồng
Bằng giấc mơ xuân nồng nàn
Đắm đuối
Kéo dài đến ngàn chân trời.

18
Lần ta hờn nhau dữ dội
Anh nhặt những hạt sỏi ghép hình em
Gió thổi vào khoảng trống
Thành bức tranh tĩnh vật

Những chiếc lá chồng lên nhau
Che khuất bóng cuối lùm cây
Nghe trong trí nhớ rực rỡ
Em hóa thân
Khói sương thu

Anh bốc hơi
Trôi mờ về xa thẳm
Trải rộng lòng vi vu…

19
Ngày không
Mùi hương
Và giọng nói em

Đến nơi em vừa đi
Lọt thỏm giữa cánh đồng vàng
Rộn rã bông lúa reo

Tựa vào bờ kênh
Những giọt rượu từ nắng xanh tưới lên anh
Ngỡ thân em tràn xuống.

20
Anh thở thật nhanh
Bắt gặp hơi thở
Mênh mông
Em
Trong thời gian dằng dặc

Anh khóc như ánh sáng
Ngập mọi cõi miền
Màu sắc hiển lộ bóng dáng em
Từ ban mai đầu tiên.

21
Không có sự chuyển hóa nào từ tiếng khóc anh
Nên em đường chân trời
Anh là mây dưới đất
Bàng bạc trong giấc mơ rũ rượi

Anh hiểu
Đáng kể nhất là em
Đẹp nhất là em một mình
Quyến rũ nhất là đôi mắt đen nhìn anh đắm đuối

Mái tóc lông mèo thoáng qua vai anh
Từng đàn chim sa
Cá lặn
Trường tồn như góc núi
Thầm lặng
Nôn nao.

22
Đâu rồi khuôn môi ấy
Vài đôi ngồi bên hồ
Anh choàng tay anh vào khoảng không
Sương trắng

Những chiếc lá nằm chồng
Che giấu gì nhau những cái khe tội lỗi

Gió trên vai bối rối
Trăng trên ngực bồi hồi
Ôi nụ hôn bổi hổi
Trong khoảng không xích vào nhau
Quay vòng anh đến cuối chân trời.

23
Người yêu ơi
Anh xin hiến thân này cho em
Từng chuỗi ý chí, lòng kiên nhẫn dại chờ
Thao thức
Chập chờn
Tiếng thì thầm lịch lãm

Không thể nữa
Anh là con đường dài chân trời
Em là gió thổi
Đêm hun hút
Ngao du
Trăng thiếu nữ
Nay đợi mùa qua, mai hẹn mùa về.

24
Trăng tàn
Tro lạnh
Cạn kiệt những vì sao xa lắc

Dù chỉ một lần
Trong vòng tay cầu vồng
Ánh mắt đuôi công
Anh đưa em trốn trong hóc núi
Nơi lưu giữ bóng hình em

An Viên ơi, người yêu hỡi
Tiếng kèn dài hối thúc nỗi chờ mong
Chiều vàng mắt trăm ngàn chiếc lá tìm em
Rừng trụi bầy chim thoi thóp khóc

Anh đi long thong
Đứng lỏng thỏng
Ngồi lòng thòng
Mùa hồng thủy về thăm
Nước trổ bông.

25
Đêm đêm nhìn
Ánh đèn con khủng long
Chiếc giường biển
Và tấm chăn bông trái núi đá dăm

Anh hình dung em
Có bàn tay như tấm đắp, nở bông ánh sáng
Mát và trắng ngà thoát y anh
Con muỗi thôi chung đụng
Con chuột thôi đánh võ mồm

Anh ngồi dậy
Nắm đôi tay em vừa đi…

26
Quên thân đâu đó rồi
Hồn nương tựa sương nương
Tiếng quạt chạy đều như cơn bão
Em rót từng ly đắng
Trong không gian trắng lung linh

Từng ngôi sao tan ra
Che lấp ta
Ngủ
Trong những đêm buốt lạnh
Bàn chân nào tựa vào nhau?

Trong xó xỉnh của trần gian này
Tiếng thở than vang ra từ gầm sàn sân khấu.

27
Em đến thật, xinh trong đời ta
Rồi đi
Mang theo
Tình yêu
Có ai biết, ngoài em?
Có ai thấy, ngoài tôi?

Bóng dáng ấy
Hình hài này
Tôi buông thả giấc mơ thành lửa
Để nghe em cười như gió bay…

Gió bay…
BÙI MINH VŨ

Posted in Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

NGÀY TÂY NGUYÊN Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/09/2018

NGÀY TÂY NGUYÊN

Anh hát như bơi qua đoạn văn phóng túng không có dấu chấm câu.
1
Mắt ủ rượu, tay mang theo heo thiến, gà trống, gạo
Dựng lên chiếc cổng khoanh vùng nơi tìm em
Anh gọi gió thổi bay hết bụi và rác rến
Mang bảy mươi bảy ché rượu sắp hàng đôi
Chiêng knah (*) rộn rã
Đoàn thần đi như voi rừng, người đẹp cầm khiên đao
Anh ngửa lòng dâng lễ vật
Đoàn thần cây pơ lang gọi tên em từ rừng thiêng lại
Đoàn thần đất trồng cây sống đời cho em phục sinh
Tiếng chiêng dài như hơi ngựa chạy đón em
Thần linh chứng dám cơn say phù hộ anh đắm đuối
Khi mặt trời giận bóng đêm
Nóng bừng riêng tư kích thích không khoan nhượng
Rằng em ân sủng riêng anh, riêng anh.
(*) Chiêng K’nah của đồng bào Ê đê gồm 10 chiếc, trong đó có 3 chiếc chiêng núm, từ lớn đến nhỏ: Ana čing (chiêng núm lớn nhất), Moong čing, Mđuh čing (chiêng núm nhỡ); cùng 07 chiếc chiêng bằng: Čhar (chiêng bằng lớn nhất), K’nah Dy, H’liang, Khŏk, H’Luê Khŏk, H’Luê H’liang, H’Luê Khŏk Diêt ; biểu thị từng thành viên trong gia đình ứng với từng chiếc chiêng như: Čhar (người ông), Ana (người mẹ), Mđuh (người bố),… thường được diễn tấu ngay trong nhà dài, trên ghế K’pan; đánh chiêng ngoài trời là khi cúng bỏ mả, cúng bến nước, tang lễ…

2
Nghe tiếng em ngoài xa
Dội vào bờ vai rát bỏng
Anh chạy một hơi ra hồ Ea Kao (*)
Vài con sóng lăn tăn nhún nhảy trên thân thể em
Trời làm chiếc cầu vồng
Đôi con bò đủng đỉnh gặm cỏ bên triền đường
Diễu hành mừng cuộc gặp không có hoa hồng
Sô cô la và rượu ngoại
Em chắp cho anh đôi cánh tự do
Anh ghép thân em vào giông bão
Ngày mùa xuân bắt đầu
Ngơ ngẩn trong mắt
Trải thảm cơn mơ ngày Tây Nguyên.
(*) Hồ Ea Kao là hồ lớn nhất ở thành phố Buôn Ma Thuột, có quy mô 120 ha (chưa kể diện tích mặt hồ nước) trên khu vực địa hình tương đối đa dạng, có nhiều triền đồi, dốc, khe, nhiều cây xanh… với không gian thiên nhiên trữ tình, thơ mộng.

3
Thân chiếc lá bay trong thinh lặng
Bỏ lại khoảng trống mùa xuân rực rỡ sắc màu
Tìm em trong tâm tưởng
Trong giấc ngủ, trong hóc núi, trong giếng tưới cà phê

Em hóa thân thành rễ kơ nia (*)
Hay trốn trong ché túc, ché tang (**) dát vàng
Núi đồi bốc hơi thành nước, không khí và hạt sương tiếu ngạo
Mơ hồ gọi tên em trên nương dài như một tiếng chiêng ngân
Tiếng sột soạt con heo rừng gặm đá
Đâu đây tai em rộng lớn thẳm xanh
Như chiếc lưỡi câu có ngạnh ngày đàng học một sàng khôn.

(*) Cây Kơ nia là loài thực vật thân gỗ lớn, cao 15–30 m, đường kính 40–60 cm; lá đơn hình trái xoan mọc chụm ở đầu cành. Hoa màu trắng, có từ 4 đến 5 cánh, mọc thành chùm ở kẽ lá, trổ vào thời gian từ tháng 5 đến tháng 6. Quả hình trái xoan dài 3–4 cm, có màu vàng nhạt khi chín và thường xuất hiện vào tháng 10-11. Hạt có chứa tinh dầu mùi thơm có thể dùng làm thực phẩm (Bách khoa toàn thư mở).
(**) Ché quý đựng rượu của người Ê đê.

4
Con voi xé nước trên hồ Lak
Kịp đến buôn M’Liêng
Em có dự lễ về nhà mới
Những con heo gọi đàn
Búi tóc ai trải lối
Đám lúa vàng nắng xanh
Chim gọi bầy làm tổ
Gió xoay tít từng đàn ong nhảy múa
Anh lòng vòng chân lún sâu
Khuỵ xuống, thăng hoa, tắm trong ché rượu cần bé xíu
Con chim sẻ mổ vào giấc mơ
Đền đáp
Và thúc hối anh tìm em.

5
Rã rời đến trong suốt
Không còn tiếng thì thầm
Rừng Chư Yang Sin (*) vọng thẳm
Ẩn thân vào sườn đồi tản văn trữ tình
Anh thấy mình phi hư cấu
Bóng bẩy như tùy bút được mùa
Anh hát như bơi qua đoạn văn phóng túng không có dấu chấm câu
Không cần cốt truyện, nhân vật, sự kiện, tình tiết hôn em lần thứ mấy
Vì biết rằng em là tiếng đing năm (**) đâu đó
Tủn mủn vọng về
Là nguồn cội phi trung tâm
Như nước và lửa đỏ bật tung hướng về vùng ngoại biên xa thẳm.
(*) Vườn Quốc gia Chư Yang Sin là dãy núi có nhiều đỉnh núi, nằm trên địa bàn huyện Krông Bông và Lak. Đỉnh Chư Yang Sin cao nhất trong hệ thống núi của Đắk Lắk (2.442m). Diện tích đệm của Vườn Quốc gia Chư Yang Sin là 183.497 ha nằm trên địa bàn của tỉnh Lâm Đồng và Đắk Lắk.
(**) Đing năm là nhạc cụ thổi bằng hơi của người Ê đê (người Raglai gọi nó là Ku puốt, người M’nông gọi là M’boắt) thường dùng trong các nghi lễ bến nước, cầu mưa, mừng lúa mới, tang lễ…

6
Anh bắt đầu ăn những hồi ức
Trong hang đá thời tiền sử
Nơi chúng mình từng khỏa thân
Uống vài ngụm môi nguôi ngoa trưa nắng gắt
Bọn vô lại nhìn há miệng muốn nuốt chiếc quần lót nhỏ đỏ như con mắt kiến vàng
Em ngồi kiên nhẫn trong hang đá Krông Kmar (*)
Anh vùng dậy như con hổ đói tinh nhuệ
Em tinh luyện anh
Em no anh
Trấn tĩnh
Bước đến bờ vực tìm dấu chân em
Nước réo vang mời anh về bon thần
Nơi ngàn đôi tay em kéo ra lối hẹp.
(*) Thuộc huyện Krông Bông, Dak Lak

7
Anh ném nỗi cô đơn phía sau
Như ném điều xui rủi
Khấn thầm những linh hồn vất vưởng
Phù hộ anh nương tựa bờ vai em
Dâng chén thịt bằm, đầu heo và rượu pha huyết
Cúng Thần Cổng dẫn lối vào nhà em
Anh tưới rượu lên cổng gần, cổng xa
Anh hát ngàn làn điệu ay ray
Tiếng đing buôt, đing tut, đing tạc tar (*) rộn ràng
Đến tận bảy ngày sau nữa (**)
Em bước ra thân hình như con đỉa
Than ôi
Tròn vo nhoi nhói trên môi anh.
(*) Các loại nhạc cụ của người Ê đê
(**) Người Êđê cho rằng con số 7 là con số tâm linh, con số bình yên, no đủ, phát triển, bền vững; được sử dụng phổ biến trong đời sống hàng ngày cũng như trong văn hóa dân gian.

8
Ôi ước mơ tìm em sôi nước mắt
Nhịp chiêng vỡ rợn rờn cơn mưa hiu hắt
Anh sõng soài trôi trong tiếng hú rừng thiêng (*).
(*) Rừng có thần ở, cấm phóng uế, chặt phá hoặc làm rẫy.

BÙI MINH VŨ

Posted in Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

MÙI HOA NHÀI Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by admintnqn trên 14/08/2018

MÙI HOA NHAI
Tình yêu, ôi tình yêu, khai sáng
Bóng đêm và những trận mưa môi
Thương nhất ngày bổi hổi đợi cơm sôi
Đôi hơi thở chờ sao mai đủng đỉnh

Chói chang gian phòng gói quà sinh nhật
Những chiếc quần nhỏ như vầng trăng non
Những chiếc khăn xinh như tờ giấy trắng
Mùi hoa nhài trong vườn chuối reo lên

Vòng nôi tay đắp lên ngàn hơi thở
Pha lê nựng nịu rúc mình sóng vỡ
Giấu kín những gì con chim mắc cỡ
Muốn tha dịu dàng gửi đến muôn sau

Những giọt cà phê cong mình dấu hỏi
Em là ai đóa thuốc phiện môi anh
Trách muộn ngày, giận mưa nhanh
Vì đã biết trời trao nhau chiếc khóa

Mở cửa Cống Đôi muôn đời khép kín
Trồng một nàng tiên nữ dọc thời gian
Của những giấc mơ bầy chim mía
Mỗi sáng mai đừng chớp bể mưa ngàn.
BÙI MINH VŨ

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

KHÚC LÃNG DU CHO EM thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2018

KHÚC LÃNG DU CHO EM

Một lần dưới vầng trăng thủy tinh
Anh choàng vào cổ em nụ hôn
Ngoài kia xuân rạo rực
Em lớn hơn hôm qua

Một lần ngoài rừng cây thủy tinh

Em lắc vòng bằng bài thơ hương thơm
Lần đầu tiên anh cười
Như thằng điên trong đêm tối

Một lần mưa thủy tinh tràn ngập
Em ngời sáng nguyên âm đôi
Nhập vào phụ âm đời anh
Tia sáng chói

Thời gian thủy tinh, không gian thủy tinh
Em thủy tinh
Nhộn nhịp hơn
Trong suốt như nước.
BÙI MINH VŨ

Posted in Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

GIẤC MƠ HỒNG Thơ Bùi Minh Vũ

Posted by admintnqn trên 08/05/2018

GIẤC MƠ HỒNG

Em bẻ gẫy mũi tên thời gian
Thách thức vẻ kiêu sang thánh thần
Bỏ trong lồng ngực
Mặt trời

Mãi mãi được tôn vinh
Như cánh nắng
Tựa vào hương thơm
Giấc mơ hồng nỗi nhớ

Em chia đều ngọt ngào
Linh hồn anh đơn độc
Từ cuối đông
Đến vàng mai trái chín

Rác rến trổ bông cười
Chùm cỏ cây nhảy múa
Khởi đầu quyền năng hướng đến sự thật
Trước khi tình yêu sinh ra.
BÙI MINH VŨ

Posted in Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

GIỚI THIỆU TIỂU THUYẾT CÕI HỒNG

Cõi hồng là tiểu thuyết đầu tay của nhà thơ Bùi Minh Vũ, gồm 3 chương, 132 trang, do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành lần đầu tháng 5-2017.
Hai nhân vật xuất hiện xuyên suốt và ấn tượng nhất trong tác phẩm là Thân và Hưng. Từ chỗ là một sinh viên mới ra trường, Hưng khát khao đi dạy học, mơ trở thành cô giáo nhưng chưa có cơ may đứng trên bục giảng, đành đi dạy kèm kiếm ăn từng bữa toát mồng tơi, bỗng trở thành đối tượng hưởng thụ của tên côn đồ mất dạy.
Mở đầu tiểu thuyết là hai câu văn lạnh gáy, rét buốt đi suốt cùng tác phẩm: “Gần nhà hàng T&T sang trọng trên đường Nguyễn Khuyến, nơi tập trung những người có tiền đến để thưởng ngoạn, du hí, có một cô gái ra đi đêm qua. Đó là em.” Ra đi mãi mãi, nhưng giấc mơ giảng dạy cháy lên không nguôi trong trái tim nhiệt huyết khiến Hưng may mắn gặp một cụ già chỉ hướng để em tiếp tục công việc dạy học trò ở thế giới âm phủ. Từ đó, Hưng tiếp tục giấc mơ đứng lớp. Câu chuyện tưởng chừng kết thúc, nhưng không, Hưng như sống đâu đây qua giấc mơ nối tiếp giấc mơ trong những đêm dài dằng dặt, những ngày miên man, lờ mờ của Thân, người tình của nàng. Từng là người lính đầy dũng khí, nhưng Thân đành “bó tay” trước công việc được sắp đặt vô cảm; bất lực, buông xuôi trước những cuộc tranh giành lợi ích, những chán chường trước cảnh hối lộ, nịnh nọt, trai gái của những viên chức bất lương. Trong tâm thức ấy, Thân đánh rơi công việc đời thường khi nào không hay biết. Nhưng với Hưng, mối quan hệ vẫn nồng ấm ngay khi nàng đã rời cõi hồng trần. Từng con chữ, từng trang văn như một tiếng hú của trái tim chân thành, sáng chói.
Biểu tượng “màu trắng”, “màu hồng”, “khẩu súng”, “cây bút”, “lắp ghép” rã rời xuất hiện, lặp lại nhiều lần như ma ám, hay vũ khí tùy thân , lại cũng là trò chơi số phận trong cõi vô thường.
Những nét nhòe của không gian, thời gian và các tính cách, cứ xen ngang, xuất hiện chập chùng làm cho bạn đọc muốn gấp lại trang sách, nhưng lại mở ra ngay như một thôi thúc đọc đến trang cuối để tìm lại một bóng hình nào đó.
Tác giả đã ném hàng chục nhân vật vào hoàn cảnh nghiệt ngã, dù đó chỉ là những giấc mơ, hay trò chơi sắp đặt. Người đọc dễ bắt gặp chất thơ trong tác phẩm khi trước đó tác giả là nhà thơ lại nhảy “sang ngang” tiểu thuyết:
“Những đám mây trắng,
những đám mây trắng ngủ dưới thành phố này,
ngủ trần truồng cùng ta ca hát no say.
chẳng còn con chó dại
chẳng còn bọn ma cô
chẳng có lũ giết người,
những đám mây trắng hiện ra
biến mất
như tình ta
biến mất
hiện ra
tháng ngày mây trắng bay…”
Tôi là ai, là Thân, là em, là anh, là bạn, hay là “Một trò chơi người”? Hình như thơ ca đã đốt tác giả thành những trang văn thấm đẫm nhân tình, đó cũng là thái độ khước từ để vươn xa hơn.
Cõi hồng vừa xuất hiện như một trò chơi trong sân chơi rộng lớn, có thể hợp với lớp người này nhưng cũng khó gần với lớp người kia. Dẫu sao thì đây cũng là trò chơi thú vị trong chặng đường tiếp theo của tác giả.
Theo dutule.com

Posted in 06. Giới thiệu sách, Bùi Minh Vũ | Leave a Comment »

Người ăn xin- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/01/2012

Người ăn xin

Người ăn xin
Đôi mắt sáng đèn dầu
Đôi chân dài lau sậy
Đôi tay mềm nước đọng
Cuộc đời con số
0
đặt số một bên cạnh
trá hình chiếc dao găm
Sợ chảy máu linh hồn
những hạt cơm nguội lạnh
Những người ăn xin
trong cái lồng thành phố
Đơn độc như nắng
Trong đêm
Con số 0 mơ hạt cơm rơi ngoài lâu đài
Chỉ có vậy
Mà giằng co mất còn ton hót
Ai lấy con đường
Người ăn xin không bao giờ đến đích
Cái đầu thất lạc đâu đó trong nhân gian
Những người ăn xin
Không có bảng tên
Không xếp hàng
Không huy chương
Lẻ loi như mưa
Ngày thừa
Ăn thưa
Dây dưa
Những tháng năm hát bài im lặng
Hết một ngày hai ngày dài ngày
Chẳng biết
Những phần thưởng ban phát
phù du
xin ăn chén cơm tù
Trong thế giới chiếc nắp đậy
Chẳng ai biết người ăn xin ngủ ở đâu
Tắm nơi nào
Có yêu ai đêm nay?

01-11-2011
Bùi Minh Vũ

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | 1 Comment »

Trong chuồng ngựa- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/12/2011

Trong chuồng ngựa

Bay trên búi tóc em bằng trái tim
Đôi tay cánh sao băng
Quập lại
Một lọn tóc
Im lặng nín thở ngừng đập
Anh thấy mình đớn hèn
Trú trong đất phì nhiêu

Run giọt sương mai
Những bức tường rêu
Con chim bay
người chạy
Anh và em cháy
Làm sao mang vác những cục đất dưới bàn chân
Gom những tiếng những hình những rên
Còn đó và vắng mặt
Mai nước đi qua
Mưa đi qua nắng đi qua ký ức nhòa
Lời cũng chỉ là gió
Thối miếu
Những con chim ăn mừng
Làm sao giữ lại
Hương bồ kết?

Khi ấy em
Trong nhà không cửa sau
Làm sao ra đứng
ruột đau
chín chiều mù những gò nhang ụ mối
Con đường cỏ chiếm
Mắt đầy gai bụi
trái tim cấy ghép
nắng mưa già nhăn
Chẳng bàn tay chận lại
Hàm răng chận lại
Nụ hôn ngăn lại
treo giá băng trên chiếc đinh móng tay
mắt rơi dài ngày
Trên đầu tân trang
trên vườn hoa nhựa
trong chuồng ngựa

khi ấy
anh qua những cấm kỵ
những chối từ
nhắm mắt những con đường
những bức rào những sông những núi
uống nước từ các đền
ăn vươn vải
thả áo quần
xuyên qua lỗ kim
đến nơi chẳng có người khạc nhổ
chẳng có sự ngoảnh mặt
chẳng có con mắt và trái tim rắn
đã phụt tắt sao trời
nhận sỉ nhục
anh dừng chân trước bài vở lòng
khi ấy chỉ còn sự phản bội bị lãng quên.

Bùi Minh Vũ

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Khúc đêm- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/11/2011

Khúc đêm

Em thả điệu múa
bóng thời gian chướng bụng
Rượu cần khóa trái niềm vui
Em nhìn đức tin
Treo trên nhành cây
Cái gốc bị lâm tặc cưa giữa trưa
Vì thích chướng bụng
Hơn vào thư viện

Em thả cần rượu
Thả nỗi đam mê
Thả khúc sử thi vào ngọn lửa
Thả tiếng chiêng rơi rụng dưới trăng ngàn
Người thợ săn voi ngỡ mảnh thú
Mang bỏ vào lò vi sóng
trái tim bị thay máu
bằng nước tương nhiễm khuẩn.

Em thả dài đôi tay ngà
trên cầu thang mẫu hệ
Một linh hồn còn móc trên đỉnh
cây nêu
Tắc nghẽn lời hát ayrei
đầy ứ nhạc thị trường xang xế
Con cá trên dòng Srêpốc đục nhàu
Đau đáu em ơi.

Bùi Minh Vũ. 07-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Niềm vui- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 31/10/2011

Niềm vui

cảm ơn nỗi buồn của em
những vì sao
chẳng hề biết mỏi mệt
quyền lực kẻ ăn mày
vượt qua bờ ngờ vực
cảm ơn nỗi buồn của em
gieo vào lòng những khát khao ca hát
Nếu cuộc đời là niềm vui
Thì thiên đường là nước mắt
Nhưng em ơi
Hãy nhìn sự kết liễu của mặt trời
bắn vào đầu những ánh sáng mù
Nỗi buồn không mùi
hóa giải ta đứng dậy.

Bùi Minh Vũ. 07-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Chẳng biết- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/10/2011

Chẳng biết

Tôi cầm một nắm tiền
Nở ra gương mặt ăn mày
Tôi cầm một ly rượu
Hiện ra gương mặt em trong đáy ly
Tôi cầm tôi
Tôi chẳng biết tôi ơi.

Bùi Minh Vũ

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Quê nhà- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/09/2011

Quê nhà

Chưa chia tay
Em đâu rồi?
Tuổi trẻ còn đây đôi mắt còn đây
Em xa xôi!

Chưa chia tay
Em xa ngái bên đồi
trăng ngủ vàng bến cũ
Anh ngồi đợi mặt trời

Rượu ướt đôi mắt
Nắng trắng tay này
Mưa xám xịt khuya rày
Em ơi rưng rứt.

Bùi Minh Vũ.10-2010

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Thằng ăn trộm- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 06/09/2011

Thằng ăn trộm

Tôi chặn cơn mưa đưa em về lối nắng
Tôi tan tàn tro ươm chút hương hồng
Giá chiều nay tôi là thằng ăn trộm
Em sẽ nằm trong vòng tay rỗng không.

Nhưng tôi là tôi lang thang trong ký ức
Chẳng thấy em vu vơ bỡ ngỡ gọi đò
Khi thèm rượu vốc tràn ly nước mắt
Trách chi hề gió đực thổi mòn khô

Tôi xơ cứng xương vai mãi nhìn một hướng
Em có về Đức Lợi đợi người trông
Biển đến ngồi bên tôi trong chốc lác
Rồi già nua xua đẩy lũ trời hồng

Chiều ngủ trên cát buồn lận đận
Tôi ôm tôi ngập bóng cóng sương mờ
Giá như tôi trở thành thằng ăn trộm
Nhưng em đâu
                  để ăn trộm bây giờ?

Bùi Minh Vũ. 07-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB5 | Leave a Comment »

Con hãy đi ra biển cùng cha- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/07/2011

Con hãy đi ra biển cùng cha

Đôi khi
tôi thầm thì
ngoài biển
Hãy biến đi
những chiếc bóng tàu những chiếc cọc gỗ
Những con sóng nổng cao lên
Bức tường xi măng ngàn vạn năm
Đôi khi
tôi thấy một cái chết từ từ
Ngoài biển xa
Rụng chiếc lưỡi ngoài hải phận
Tôi thức nực cười
Đôi khi
tôi chờ một điều gì không rõ
Hình như
Cha tôi nói:
– Con hãy đi ra biển cùng cha.

Bùi Minh Vũ. 06-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Chạm cốc- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/07/2011

Chạm cốc

Chẳng còn buồm gió nạn nhân trơn trượt
Biển gãy lìa sóng khóc nắng khăn tang
Bọt bèo ơi người bạn hỡi ngang tàng
Đã đến lượt ta nâng ly sinh tử

Bùi Minh Vũ. 06-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Ngọn lửa đá- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/07/2011

Ngọn lửa đá

Anh biến thành ngọn lửa đá
khi em buồn
Biển quê cha không còn rộng
Nước chẳng còn xanh
Những con cá xỏ xâu
Có người lạ bóp họng
bịt mắt
gío đọc lời điếu văn
Ai viết rắc rối trên biển bằng chiếc cọc gỗ
Ai vẽ chiếc lưỡi bò bằng chiến hạm em ơi
Nước mắt có khi nào cạn kiệt
Anh
biến thành ngọn lửa đá
khi em buồn
Ngày dài những con thuyền lạ
tanh tưởi
Đánh thức một hành tinh
Vẽ chân dung bóng tối
Bằng ngọn lửa đá .

Bùi Minh Vũ

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Tràn- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/07/2011

Tràn

Tràn vào niềm vui vùi đau lặng lẽ
Tràn vào đủ đầy gầy dựng cô đơn
Em Hưng Yên nụ hoa rực rỡ
Tràn vào tình yêu khêu chút dỗi hờn
Em bình yên miền xa ta giông bão
Chiều nghiêng vai lá khẻ vọt vàng chiều
Em nỡ gọi đò bỏ bờ bến cũ
Đêm tràn đêm thêm trắng vạn trăng hiu
Tràn vào người ta ta nay như hến
Mơ tràng ơi bì bạch lạch thuyền tình
Em tràn hỡi ly dịu dàng vơi cạn
Có lối nào anh tràn ngập lặng thinh?

Bùi Minh Vũ

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn- thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/05/2011

Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn

Em
chỉ còn em
Thời gian bỏ quên ngoài ngõ phố
Trăng lấp chúng mình trên đèo Phượng Hoàng
Đọc câu thơ mở vòm miệng đói
Em
Đôi âm tiết nhuộm cõi hư vô
Chẳng có đồng tiền thương lượng việc làm khan hiếm
Ngoài kia lũ chuột đen chui vào hủ nếp
Em chẳng hề rung nghiêng trong trận gió già
Đôi chân chẳng lún xuống bùn nhão
ăn miếng cơm hiu quạnh
Ngẩn cao trong nắng quái
Nhìn trẻ hàng ngày không cầm vở
Chia nhau đôi viên kẹo ngọt bồ hòn
Chỉ còn em
Nhẩn nha
Thừa ngày
Dư tháng
Mặt trời ngoài trái tim
Mặt trăng trong trái tim
Tinh xảo đôi bàn tay ngà
Chẳng ngủ canh dài vết thương lở lói dòng sông
Em
Chia ngày thừa
Tháng dư
Năm nhuận anh
Về đâu sáng nay nếu em không còn ngồi trên chiếc ghế nghiêng ti vi
Ăn gì trưa nay nếu em không đứng bếp
Anh làm bể chiếc dĩa men vang điệu nhạc tan vỡ thời gian khóc không gian xứ sở
Bước chân con kiến
Hẹp hòi nhìn ngoại ô
Nhớ nhãn lồng Hưng Yên
Mãi mãi
thần linh không bao giờ chết trong thi ca
đôi mắt em đánh thức anh
Ngày xé trái đầu non
Em
đã sống
Trong ngoại ô lưa thưa nhà bụi đỏ
Chẳng có bạn
Kỷ niệm bỏ quên ở trường cùng sân khấu rung rinh
nhắm mắt
Bóp nát hư vô trong giọt rượu sầu
Vá lại những lỗ thủng trong người anh chiều chiều
Thế giới đầy mùi hôi
Ẩm mốc những đóa hoa
Trăm ngàn linh hồn bơi đói
Đầu mọc lên dao găm
Máu đóng băng
Trách chi ngày chưa kịp mua báo Tuổi trẻ cười
Ra nước mắt
Nếu anh không đút cơm cho Mít
Trói linh hồn anh néo vào hư không
Lẻo từng miếng dưới nắng Cao nguyên
Em
Vệt sao cuối trời rồi
Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn
Lạc vào cổ tích
nỉ non gió núi
Phủ liệm chiếc khăn ố thời gian.

Bùi Minh Vũ. 3-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »

Người đi tìm lãng quên- Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/03/2011

Người đi tìm lãng quên

(Tặng Đào Thanh Sơn và V…)

Em bỏ rơi lá thư học trò bên bờ sông An Mô
Những vết nhàu của vàng trăng bãng lãng
Câu thơ cong hình buồn vui năm tháng
Đôi giọt sương đêm nằm chết ven bờ
Em bỏ rơi cành hoa lau buồn tủi
Ta từng trao em ngây dại se lòng
Ngày dài như mùa xuân không lá
trôi qua rồi khỏa lấp một dòng sông
Em bỏ rơi bóng mình bên bến bờ ký ức
Giọt mưa mơ hồ thoi thóp dáng chim sâu
còn đây em khoảng sau lưng im lạnh
Đốt cháy anh thầm lặng đến muôn sau.

Bùi Minh Vũ. 3-2011

Posted in 01. Thơ, Bùi Minh Vũ, CB2 | Leave a Comment »