Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 705 Lượt

Archive for the ‘Đăng Vũ’ Category

Thử bàn về câu ca “Con mèo, con chó có lông…”- TS. Nguyễn Đăng Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/04/2008

Thử bàn về câu ca “CON MÈO, CON CHÓ CÓ LÔNG…”
TS. NGUYỄN ĐĂNG VŨ
 
Thuở còn thơ, bên cánh võng, bà tôi rồi má tôi đã hát ru tôi nhiều câu hát, mà đến giờ, có những câu tôi cũng chưa hiểu nổi. Bà tôi và cả má tôi cũng không giải thích được những thắc mắc của tôi về nội dung và ý nghĩa của những câu hát ấy. Sau này, tôi cũng thử hỏi một số người, nhưng không mấy ai giải thích cho cặn kẽ. Khi lớn lên, thi thoảng tôi cũng cố giải mã vài câu hát khó hiểu mà bà và má đã hát, nhưng chẳng dễ dàng tí nào. Nhân năm Tuất tôi thử viết ra đây mấy dòng giải mã của mình về một câu ca, trong số những câu chưa hiểu đó. Đó là câu ca:

“Con mèo, con chó có lông
Cây tre có mắt, nồi đồng có quai

Quả là bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi nói rằng câu ca này thuộc loại khó hiểu, bởi mới thoạt nghe, câu ca trên đâu có gì là lạ. Chỉ như cho trẻ con học nói. Chỉ như cho trẻ con phải biết rằng: Con mèo, con chó (thì) có lông (còn cái) cây tre (thì)  có mắt (và cái) nồi đồng (thì) có quai! Nhưng như thế thì giản đơn quá. Có lần, tôi được nghe nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng có kể lại rằng: Đương thời, lúc còn sống, nhà thơ Xuân Diệu đã hết lời “chê trách” nghệ nhân dân gian nào đó đã  sáng tác ra câu ca, mà theo ông là quá vớ vẩn này, chả có giá trị gì về nội dung và nghệ thuật, tựa như chuyện các chàng học trò cùng sáng tác bài “Con cóc”! Trời sinh ra con cóc thì phải nhảy, phải ngồi, phải nhảy ra, phải ngồi đó, phải nhảy đi, hà cớ gì lại suy ngẫm thành thơ cho mất thời gian mà chẳng có vần vè : “Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó, con cóc ngồi đó, con cóc nhảy đi” ?

Năm kia nhân lại đọc cuốn “Phủ tập Quảng Nam ký sự” của Mai Thị, tương truyền được viết cách đây hơn 400 năm (1), nói về công cuộc Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, Đăng Vũ | 3 Comments »

Lời người say- thơ Đăng Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/11/2007

Lời người say

Một hôm tôi không thấy tôi ở đâu
Tôi chạy đi tìm
Ngọn gió cũng bôn ba xuôi ngược
Chỉ thấy cây, lá, cửa nhà và người khác

Và rồi tôi va phải bức tường
Hóa ra mình đang đứng bên đường
Tay ôm trán

Tôi bỗng hiểu
Tìm được mình
Là khi chạm vào giới hạn
Là khi gặp nỗi đau.

Đăng Vũ

Posted in 01. Thơ, Đăng Vũ | 1 Comment »

Tiếng đàn bầu- thơ Đăng Vũ

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/11/2007

Tiếng đàn bầu

Tịch tình tang
Tiếng đàn Bầu cậu chơi giữa khuya
Tan từng giọt vào trong đêm mưa
Trôi từng sợi theo luồng gió rét
Dưới ngọn đèn dầu leo lét
Năm ngón tay gầy run run
Năm ngón tay gầy, như vẫy gọi những linh hồn
Vất vưởng theo tiếng đàn trầm bổng
Tịch tình tang
Tịch tình tang tang …
Cháu nằm im như thể ngủ quên
Chiếc chiếu cậu đắp cho cứ thò đầu thò đuôi không hết
Những tiếng đàn chui vào da thịt
Da thịt còn rưng rưng một nỗi nhớ nhà

Mới hôm nào mà đã hai mươi năm qua
Cháu mang tiếng đàn ngược xuôi, xuôi ngược
Biết bao lần da thịt ngân lên mà lần nào cũng rươm rướm khóc
Nhớ hôm cậu chơi đàn để quê cơn đói năm xưa
Nhớ hôm cậu gửi chút nhớ quê nhà cho gió cho mưa

Bây giờ cậu nằm đây hiu hắt bốn mùa
Tấm bia đã ố mờ tên tuổi
Chỉ có gió mưa mang tiếng đàn rắc lên nấm mộ
Mọc thành những loài hoa không tên
Những loài hoa tím ngắt một linh hồn
Đàn một dây
Tịch tình tang
Đơn sơ như một đời người
Tang tính tình
Nhiều khi phải rung lên để qua cơn đói khác
Và nhiều khi
Nhiều khi
Biết yêu gì hơn khi biết trong nắm đất
Những tiếng đàn lặng lẽ biến thành hoa…

Đăng Vũ

Posted in 01. Thơ, Đăng Vũ | Leave a Comment »

Đăng Vũ

Posted by NHD trên 09/08/2007


ĐĂNG VŨ

Tên thật: Nguyễn Đăng Vũ
Sinh năm: 1960
Quê: Đức Lợi, Mộ Đức, Quảng Ngãi
Là tiến sĩ Sử học, thạc sĩ Ngữ văn, hiện đang ở TP. Quảng Ngãi và công tác tại Sở thông tin Văn hóa Quảng Ngãi. Chủ tịch Hội nhà báo Quảng Ngãi.

Posted in 15. Tác giả, Đăng Vũ | 1 Comment »