Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 449,654 Lượt

Archive for the ‘Hà Quảng’ Category

KHÁT KHAO HƯỚNG TỚI CÁI ĐẸP DUNG DỊ TRONG TẬP THƠ”HỒN QUÊ” CỦA HÀ QUẢNG

Posted by admintnqn trên 13/08/2017

Trang TNQN có nhận được bài của BÙI MINH VŨ viết về tập thơ ” HỒN QUÊ” của Hà Quảng. (Nhà giáo, nhà thơ miền Núi Ấn – Sông Trà). Cảm ơn tác giả và giới thiệu cùng bạn đọc.

KHÁT KHAO HƯỚNG TỚI CÁI ĐẸP DUNG DỊ TRONG TẬP THƠ”HỒN QUÊ” CỦA HÀ QUẢNG

Thơ Hà Quảng là sự khao khát hướng tới cái đẹp dung dị trong đời sống hàng ngày. Mọi sự thay đổi phải làm cho cuộc đời đẹp hơn, nhân văn hơn. Đây là dấu ấn xuyên suốt từ những bài thơ in trong các tập: “Con sóng tình yêu” (2010), “Thao thức” (2013), “Mưa hoang” (2015) và đến hôm nay với tập “Hồn quê”.

Thật cảm động khi tác giả tâm huyết hướng về quê hương, ca ngợi nơi đất ở với những địa danh quen thuộc: Mộ Đức, Minh Long, Lý Sơn…với dòng: sông Thoa, sông Vệ, sông Trà (Quảng Ngãi), sông Đà Rằng (Phú Yên)… ; rồi những đỉnh: núi Bạc, núi Điệp, núi Ấn… Tác giả đã đi nhiều nơi, nên dấu ấn trong thơ khá rõ về: Tuy Hòa, Pleiku, Sài Gòn… Chừng ấy địa danh cứ ám ảnh trong thơ Hà Quảng như những vùng yêu thương không bao giờ mờ nhạt.

Khi những con tàu ra đảo, là mùa xuân nơi Trường Sa lại về: “Mùa xuân nơi Trường Sa thân yêu/Đâu chỉ có sóng gió và mây trời lồng lộng/Mà có cả chiếc bánh chưng dáng hình của đất/Bầu trời xanh chắp cánh giấc mơ xanh.” Anh tự hào các thế hệ hôm nay đều có chung:“Lời thề thiêng liêng cao cả nhất/Quyết không để một tấc đất bị mất/Quyết không để kẻ thù chiếm lấy đảo nhà” (Mùa xuân nơi Trường Sa). Chính điều này đã cho chúng ta thấy rằng: phải yêu những gì chúng ta có và không bao giờ quên nơi ta sinh ra, lớn lên. Không gian nguồn cội day dứt không nguôi, cứ cháy lên như ngọn lửa trong lòng tác giả khi viết về quê hương có sự đổi thay nhiều nhưng “em có về không?” để nhìn những đồng lúa vàng, trải qua những chiều đẹp bên dòng Vệ giang, nghe những tâm tư của cha, của mẹ: “Em có về với đất Quảng quê ta?/Cánh đồng lúa mơn man đang thì con gái/Núi Thiên Ấn muôn người đi trẩy hội/Trời đất giao mùa mẹ mong đợi chờ em.”(Em có về Quảng Ngãi?). Câu hỏi cứ lặp lại ở nhiều bài thơ: “Em có về thăm Mộ Đức yêu thương?”; “Em có về Đức Nhuận quê anh?”; ‘Tháng tư này em có về thăm?/Thăm mẹ thăm cha, thăm những gì em nhớ/Người dân quê ta chân thành cởi mở/Đợi đứa con xa nay có hứa ngày về”…

Trong thơ Hà Quảng, hình ảnh người thầy khả kính được thể hiện: “Thầy giáo già đứng lặng hồi lâu/Nhìn hàng cây sân trường gió mát/Như lắng nghe mùa xuân về ca hát/Mái trường này thầy gắn bó từ lâu” (Thầy giáo già). Và mai này không còn đứng trên bục giảng, thầy sẽ về hưu, vẫn “Mong các em ngày càng thành đạt” (Khúc chậm trước khi về hưu). Càng trân trọng hơn khi ở tuổi đôi mươi, cô giáo đã tình nguyện cõng chữ lên non: “Cô giáo vùng cao lòng nao nao vui sướng/Cõng chữ lên non cho những học trò”(Cõng chữ lên non). Chính vậy, nên tình thầy cô với học trò ngày càng gắn bó, mỗi thế hệ học sinh ra trường đều không quên lớp cũ, trường xưa: “Bao năm cách trở sông sâu/Nay về trường cũ nặng câu ân tình” (Về lại trường xưa). Ghi lưu bút là dấu lặng không thể thiếu trong thế giới tinh thần của tuổi học trò: “Có những phút em thấy lòng êm ả/Lưu bút hiện về cõi lặng nhớ xa xăm” (Em ghi lưu bút).

Trong tình cảm thân thương ấy, tình yêu là dấu son sâu đậm, được tác giả cân nhắc, đong đo, thể hiện với niềm đam mê ngọt ngào và thánh thiện: “Trong cuộc đời có nhiều nỗi ước ao/ Ước ao nhất mong tình mình luôn gìn giữ/… Ngày Sài Gòn nếu anh không có em/Phố xá sẽ buồn và bao điều không nghĩa lý” (Ngày Sài Gòn). Hà Quảng là một thầy giáo nhưng khi làm thơ về tình yêu thì anh như trẻ lại, nhìn lại, chiêm nghiệm những gì đã qua: “Đám cưới nhà bên rộn ràng cười nói/Anh cảm lòng mình trẻ lại trước mùa xuân” (Quảng Ngãi vào xuân). Nhớ về ngày xưa, nhớ mùa thu đi qua, nhớ một hình bóng mơ hồ bàng bạc trong thơ anh: “Thu đã về và thu đi qua/Mùa thu lặng lẽ bước chân dài/Đêm sâu thầm ước trong khóe mắt/Không biết bây giờ ai nhớ ai.” (Mùa thu đi qua). Câu hỏi “ai nhớ ai?” rất khó trả lời nên tâm trạng day dứt này bàng bạc trong thơ, mênh mang buồn, bâng khuâng nhớ: “Ngày không em con đường xưa chốn cũ/Ngẩn ngơ buồn anh rẽ chốn hoang sơ’’. Dù bóng dáng em chỉ là ảo ảnh, nhưng anh vẫn không nguôi lòng hướng đến người yêu: “Ai hiểu được trái tim sao rạo rực/Khi tình yêu bùng cháy phía chân trời.” (Ảo ảnh).

Thời gian tình yêu trong thơ của Hà Quảng lâu dài từ tháng giêng cho đến tháng chạp, từ năm này đến năm sau, không dứt. Không gian tình yêu rộng lớn, mênh mang, không biết em ở đâu để tìm, nhưng anh không trách, dường như có chút đau đáu: “Trong sâu thẳm em có nghe tiếng vọng/Cõi lòng ai con sóng vỗ sông sâu” (Em ở đâu?).

Đối với Hà Quảng “Tình yêu luôn mới mẻ/ thắp sáng cả niềm tin/ Dẫu đá cũng hao mòn/Tình yêu luôn tồn tại/Tình yêu em mãi mãi…”(Giữa đôi bờ hư thực). Anh không bao giờ muốn người tình buồn, dù nàng không duyên nợ: “Nhiều lúc em buồn mong manh lá cỏ/Anh xác xơ lòng như cánh gió chiều rơi”(Anh không muốn em buồn).

Tình yêu trong thơ Hà Quảng là một sự tiếc nuối: “Hoa cải vàng sương bên kia lãng đãng/Em có chồng anh nhớ tháng ba xưa” (Tháng ba vàng nỗi nhớ); là một tình yêu đơn phương: “Lặng lẽ lòng ai thương nhớ ai” (Tình thơ); là khúc bi ca về tình yêu đã mất.

Đặc trưng trong thơ Hà Quảng là gần với đời sống hàng ngày, dễ hiểu, dễ cảm nhận. Nhiều câu thơ hay, ấn tượng. Cách dùng chữ táo bạo: “Tháng hai gầy sương khói mong manh” (Tháng hai mòn nỗi nhớ). Láy nguyên âm đôi làm câu thơ thi vị: “Chiều tháng tư quê em mưa lưa thưa” (Mưa tháng tư). Có câu thơ gần với lời ăn tiếng nói hàng ngày của cư dân bản địa: “Bà con láng giềng dường như cũng đợi/Vẫn nhớ em nên cứ hỏi thăm hoài” (Tháng tư rồi em có về không?). Thần thái thơ Hà Quảng thường ở câu mở đầu và câu kết thúc bài thơ, nhưng ám ảnh hơn khi anh cứ buông thả lời phóng túng lại là cá tính sáng tạo của thi sĩ.

Đọc thơ Hà Quảng, người đọc dễ thấy thơ anh dù viết về đề tài nào vẫn không bi lụy, không tuyệt vọng. Suy cho cùng, thơ như muốn níu con người đứng dậy, đi tới, và anh đã thể hiện hết mình qua tập thơ : “Hồn quê”.

Xin trân trọng giới thiệu cùng quý bạn đọc gần xa!

Buôn Ma Thuột, tháng 6-2017

BÙI MINH VŨ

Posted in 04. Bài viết, Hà Quảng | Leave a Comment »

MƯA HOANG NỖI NHỚ LẶNG THẦM

Posted by admintnqn trên 20/07/2017

“MƯA HOANG” NỖI NHỚ LẶNG THẦM
Thạc sĩ Lê Việt Thuyền
Có người nói văn xuôi là gạo thổi thành cơm, còn thơ ca là gạo đã chưng cất thành rượu, có phải vì thế mà ở thơ luôn có độ nồng dễ khiến người ta say trong men cảm xúc? Thơ xuất phát từ chính trái tim với những bất chợt vui buồn, sinh sôi nảy nở từ tình yêu và đơm bông kết nhụy từ tâm hồn. Để nhào nặn nên một tác phẩm thơ không phải là việc dễ dàng, người cầm bút bao giờ cũng chứa đựng trong đó một nỗi niềm, một suy tư, và hơn hết đó là sự rung cảm đích thực của trái tim mình.
Thơ đồng hành cùng cuộc sống khổ đau hạnh phúc giữa đời thường. Thử tưởng tượng một ngày thế gian này không có thơ, con người sẽ thấy mình tẻ nhạt, lạnh lùng biết mấy, tôi chợt nhận ra điều này khi cầm trên tay tập “Mưa hoang” của nhà thơ Hà Quảng. Một tập thơ dạt dào cảm xúc của một con người đã đi qua nửa chặng của cuộc đời, nếm trải bao nhiêu là sân si hỷ nộ, và có chăng đã đến lúc “dừng chân” để hoài niệm. Là một nhà thơ kín tiếng, cùng một lối sống bình dị nhưng Hà Quảng lại có một tình yêu thơ vô cùng mãnh liệt.“Mưa hoang” cũng giống như cuộc phiêu du kiếm tìm mà ở đó nhà thơ lục lọi trong ngăn ký ức những nỗi nhớ về quê hương và tuổi trẻ.
Không phải đi đâu xa, sinh sống ở chính nơi mình sinh ra nhưng Hà Quảng luôn có những vần thơ về nỗi nhớ quê hương, trái tim nhà thơ luôn khắc khoải về dòng sông Vệ hiền hòa, dòng sông Vệ của ngày xưa và cho đến bây giờ cứ mãi lăn tăn những con sóng lòng. Nó giống như một người bạn đồng hành cùng Hà Quảng trong những bước ngoặt, hay nói đúng hơn “những lần đầu tiên” của cuộc đời tác giả đều có sự hiện diện của con sông này, sông Vệ cứ lặng lẽ, âm thầm đi bên đời nhà thơ, có chăng chỉ có thi sĩ lớn lên vô tình, đánh rơi ký ức, để rồi một ngày bỗng nhiên có một cơn “mưa hoang” đi ngang qua mang bao nỗi da diết.
Tất cả cứ “theo gió đi về”.“Bãi bắp ngày xưa cha xẻ hàng gieo hạt/ Lá lên xanh nhịp võng trưa hè”[1] trong buổi “Chiều sông quê” cứ mãi thổn thức trong hoài niệm. Ai cũng có tuổi thơ, và tuổi thơ của Hà Quảng cũng như bao nhiêu tuổi thơ của những người cùng thời, là lớp học trường làng, là tiếng sáo diều, là lũy tre, là hoa ngọc lan,… cái tuổi thơ đẹp đúng nghĩa như tên gọi của nó, nhiều khi những người trẻ như chúng tôi bây giờ có chút chạnh lòng về hai tiếng “tuổi thơ” ấy. Đi qua những tháng ngày trong trẻo có chút ngây dại, bỗng một ngày con tim chợt trở nên lạc nhịp, bồi hồi đến lạ, xuyến xao đến lạ,phải chăng đã đến lúc hơi thở của tuổi trẻ và tình yêu bắt đầu hòa nhịp. “Em của ngày – thuở còn đi học” làm “anh” luyến lưu mãi tận sau này, “Mái đầu anh bao nhiêu sợi bạc/ Vẫn thương hoài ngày ấy mưa rơi…”[2], cái ngày mà “Anh không dám nói lời yêu/ bao điều mong manh như gió/ Em không dám nói lời yêu/ Sông Vệ trôi lặng lẽ đôi bờ”[3]. Người ta nói “mối tình đầu như dấu chân trên cát/ bước thật nhẹ nhưng vết lại rất sâu” thật quả đúng với Hà Quảng, nhà thơ mãi kiếm tìm trong ngày xưa “Mái tóc của ai thời đi học/ về trong giấc mơ”.Mải miết đi tìm “Ngày xưa có người con gái/ Đợi anh sau buổi tan trường”[4], ánh mắt, vành môi, hương tóc vấn vương mãi hồn “anh”, để đến bây giờ vương vấn mãi hồn thơ.
“Anh” lớn lên mang theo mối tình đầu dang dở, cẩn thận cất vào ngăn ký ức, nhường chỗ cho hoài bão và mộng mơ cuộc đời. Là “Mùa thu Hà Nội” khẽ qua “anh đánh rơi nỗi nhớ”, là “Quy Nhơn ngày về” “để bây giờ nhớ thương”, là “Một thoáng La Gi” “gửi nhớ thương vọng đến bây giờ”, là “Sài Gòn bất chợt” “gợi nỗi niềm yêu thương”, là “Mùa xuân Tây Trà” “cứ đong đầy nỗi nhớ chờ đợi em”,… “Anh” ra Bắc, “Anh” vào Nam, nơi đâu cũng tràn đầy nỗi nhớ. Hà Quảng thường vu vơ mà rằng: “Nỗi nhớ thật kỳ lạ/ không có hình/ không có ảnh/ mà chiều nay điên người”[5], “tình yêu sao lạ quá!/ không sắc vị mùi hương/ không ngải bùa mộng mị/ sao tơ lòng vấn vương?”[6], có chăng chỉ ông hoàng thơ tình Xuân Diệu mới nhìn thấu được nỗi nhớ của tình yêu “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!/ Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều/ Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt/ Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…”(Vì sao), còn với Hà Quảng, tình yêu và nỗi nhớ là những hình dung mơ hồ mà nhà thơ mải miết kiếm tìm.
Có những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, như cơn “mưa hoang” mong manh nhưng lại chứa đựng sức mạnh vô hình của cảm xúc. Người ta thường lắng lòng suy tư khi bỗng nhiên những cơn mưa bất chợt kéo ký ức về. Nỗi nhớ cũng như những cơn mưa ấy, ùa về bao nhiêu là kỷ niệm. Phải chăng, vì thế mà Hà Quảng gọi tập thơ này với cái tên “Mưa hoang”. Mỗi một bài thơ đều phảng phất tiếng lòng tác giả, đều nhuộm một màu thương nhớ. Đọc “Mưa hoang” có thể cảm nhận những năm tháng tuổi trẻ, tác giả đã sống hết mình với tình yêu, với những mộng ước cuộc đời. Dòng sông Vệ thân thương cùng tuổi thơ trong trẻo; hoài bão của tuổi trẻ cùng khát khao yêu thương, tất cả đã góp phần làm giàu thêm vốn thơ của Hà Quảng, giúp cho thơ ông chưa bao giờ vơi cạn nhiệt huyết thanh xuân. Tôi yêu những câu thơ chân thật, gần gũi đến dung dị, yêu tình cảm giản đơn mà tác giả gửi vào thơ, và hơn hết, tôi hiểu rằng với Hà Quảng, thơ giống như một người bạn tri kỷ để hiểu mình và hiểu đời.
Nói như nhà thơ Mai Bá Ấn, thơ của Hà Quảng luôn “có cớ”, và phải thừa nhận rằng “cái cớ” trong “Mưa hoang” rất duyên, đó là cái cớ của nỗi nhớ hòa trộn với cảm xúc thực tại để nhào nặn nên tập thơ này. Ai cũng có một góc khuất nhỏ bên trong tâm hồn, Hà Quảng cũng không nằm ngoài quy luật ấy, quê hương và tuổi trẻ đã chiếm trọn tâm hồn nhà thơ, bởi thế, dù đã có tuổi nhưng tác giả vẫn luôn tuôn trào những câu thơ yêu đời, luôn trân trọng cuộc đời, vì nhà thơ hiểu rằng “một năm trôi qua ta già thêm một chút/ một chút thôi cũng đủ thấy bao điều/ cuộc đời này biết mấy thương yêu!”[7].
—————————–

Posted in 06. Giới thiệu sách, Hà Quảng | Leave a Comment »

Chia tay – thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

Chia tay

Bây giờ mình chia tay
Mây buồn vương chiều tím
Cuồn cuộn máu con tim
Trắng trơn niềm ao ước.

Chia tay biết nói gì
Con đường xưa ngõ vắng
Anh bỏ làm thi sĩ
Mùa thu ơi! Lá vàng…

Hỡi ai – người chưa biết
Tình yêu không phép màu
Anh yêu em khờ khạo
Chất chồng bao nỗi đau.

Chia tay em. Chia tay!
Em đừng vương vấn nữa
Đừng nói “yêu” làm gì
Mặc cho đời nắng mưa.

Bây giờ mình chia tay
Con sông tình lắng đọng
Nỗi sầu đong bi ai
Trăng thu vàng đêm lạnh

Chia tay! Mình chia tay
Lời ngày xưa thề hẹn
Vần thơ chưa trọn vẹn
Úa vàng một sắc thu!

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Hà Quảng và nỗi niềm cùng sông Vệ

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2013

Hà Quảng và nỗi niềm cùng sông Vệ

Lời xưa anh lỡ thốt
Em dỗi hờn quay đi
Để chiều nay bạc tóc
Xa rồi, sông Vệ ơi!

(Xa rồi, sông Vệ – Lê Quang Tân)

Với chiều dài hơn 80km, sông Vệ là con sông lớn thứ hai sau sông Trà Khúc trên quê hương Quảng Ngãi. Khởi nguồn từ non cao, sông Vệ chảy qua các huyện Mộ Đức, Nghĩa Hành và Tư Nghĩa, đổ ra Cửa Đại, Cổ  Lũy rồi hòa mình vào biển Đông. Cùng với sông Trà Khúc, sông Vệ cũng ghi một dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời và trong thơ bao lớp thi nhân sinh ra và lớn lên bên dòng sông ấy. Nhà thơ Hà Quảng – một người con của Nghĩa Hiệp, nằm ở bờ Bắc sông Vệ đã đem vào trong thơ mình hình ảnh con sông “đầy mộng ảo” cùng một chuyện tình mong manh nhạt nhòa như sông nước quê hương:

Sông Vệ

Em có về thăm sông Vệ
Dòng nước trong thương nhớ đôi bờ
Cô gái nhà bên lấy Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Hà Quảng | Leave a Comment »

Hai bài thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/07/2013

Mưa tháng bảy

Giọt mưa nào rơi bên kia sông
Để giọt bên này nhớ nhung sầu nặng
Em mê tiếng sáo chiều buông nắng
Anh lại mê vóc dáng mỹ miều?

Tháng bảy lại về lòng ai tái tê
Khi nghe chuyện Ngưu Lang – Chức Nữ
Động lòng thương hồn người lữ thứ
Mãi tìm em trong cơn mưa…

Mưa tháng bảy, sao buồn rười rượi
Cầu Ô kia em có đi về?
Sông Ngân chảy đôi bờ lành lạnh
Hờn dỗi cơn mưa chẳng thấy người!

Tháng bảy này lắm nỗi băn khoăn
Khi nghĩ về tình yêu bao điều ngang trái
Ta yêu em sao ngu ngơ đến vậy
Cứ hành hình bằng nỗi nhớ không em!

Đêm sông Ba

Đêm sông Ba anh nằm nghe
hơi thở Trường Sơn
hơi thở của đoàn quân giải phóng
chèo thuyền vượt sông ngày ấy!

bàn chân Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Quy Nhơn ngày về – thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/07/2013

Quy Nhơn ngày về

Quy Nhơn ngày anh về
Biển thì thầm thương nhớ
Sao ngày xưa vụng dại
Để tháng năm thẫn thờ

Đường chiều đổ cơn dông
Sóng lao xao trong gió
Một chút hờn còn đó
Em có còn nhớ thương ?

Hàng me tây góc phố
Hoa sứ nơi giảng đường
Phòng em hoa giấy nở
Tâm hồn ai vấn vương

Khu nội trú đêm trăng
Tự tình bên hàng liễu
Tình ta vừa chớm nở
Ngát một màu thương yêu

Bao mùa thi vất vả
Bao giấy mực đề cương
Bao giáo trình tấp nập
Để bây giờ nhớ thương

Quy Nhơn ngày anh về
Sóng xô bờ thương nhớ
Tình yêu em một thuở
Thao thức hoài tháng năm.

Hà Quảng
Chiều 7.7.2013

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Giới thiệu sách: Thao thức – tập thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/04/2013

TNQN vừa nhận được tập thơ “Thao thức” từ tác giả Hà Quảng gởi tặng. Đây là tập thơ thứ hai của anh sau “Con sóng tình yêu” (tập thơ, 2010). Trang TNQN chân thành cảm ơn tác giả và trân trọng giới thiệu tập thơ với quý bạn đọc cùng bạn bè thân hữu.
thaothuc-haquang

Nhà xuất bản Văn học, 2013
Khổ: 13x20cm
Số trang: 115

Posted in 06. Giới thiệu sách, Hà Quảng | 2 Comments »

Thao thức cùng Hà Quảng – Hương Thuỷ

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

Thao thức cùng Hà Quảng

Sao có chi thao thức
Trời Quảng Ngãi mưa bay
Ai âm thầm lặng lẽ
Nhớ dáng ai hao gầy

Một vì sao lấp lánh
Thao thức hoài trong đêm
Trăng gối đầu song cửa
Giấc mộng nào dịu êm

Chiều Sông Vệ ngẩn ngơ
Dòng suy tư chầm chậm
Em có nghe tiếng sóng
Nắng gió chiều bâng quơ

Con đường xưa em qua
Trăng mấy mùa giăng lối
Nỗi niềm xưa bối rối
Thao thức đầy trang thơ

Tình yêu nào thầm lặng
Để bây giờ ước ao
Cơn gió nào lao xao
Để hồn ai thao thức.
Hà Quảng

   Một người bạn cũ của tôi nói rằng: Hà Quảng hiền hiền, quê quê nên thơ của anh ấy cũng quê quê, hiền hiền. Tôi cũng thấy thế. Nhưng đến khi đọc “Thao thức” của Hà Quảng, tôi mới ngộ ra rằng: Bên trong Hà Quảng còn có những tâm tư như sóng ngầm sông Vệ, chỉ cần một chút gió sẽ dạt dào xô bờ cát.

                         Sao có chi thao thức
                        Trời Quảng Ngãi mưa bay
                        Ai âm thầm lặng lẽ
                       Nhớ dáng ai hao gầy

Câu hỏi tu từ mở đầu bài thơ đã thể hiện một nỗi niềm trăn trở. Thao thức vì mưa bay hay mưa bay làm thao thức, chắc tại cả hai. Cái lý do để mà thao thức tưởng cụ thể, rõ ràng hóa ra chẳng rõ ràng, cụ thể. Một từ “ai” mà hai đối tượng. Nỗi nhớ âm thầm, lặng lẽ với dáng hao gầy của một ai đó. Hóa ra, thao thức là vì nhớ. Nỗi nhớ tưởng như mơ hồ, xa xăm, tưởng như Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Chân thành mộc mạc thơ – Thanh Thảo

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/03/2013

Bia-thaothuc-haquang

 CHÂN THÀNH MỘC MẠC THƠ

Hà Quảng có những năm tháng dạy học ở đảo Lý Sơn, nên Lý Sơn vào thơ anh thật hơn những bài báo tuyên truyền vẫn viết về “hòn đảo tỏi” này:

“ anh có những ngày mùa đông Lý Sơn

lúc thiếu gạo, đèn dầu không thắp được

và anh có em như có niềm ao ước

kỷ niệm dồn về bão tố mùa đông”

( Mùa đông Lý Sơn)


Thơ không phải tân văn, không phải báo chí truyền thông. Giữa nhiều con đường đưa thơ tới người đọc, Hà Quảng chọn con đường chân thành mộc mạc. Thơ thường ưa vụng hơn khéo, mộc hơn Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Hà Quảng, Thanh Thảo | Leave a Comment »

“Bến quê” của Hà Quảng – Hương Thủy cảm nhận

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/03/2013

Bến quê

Có một bến quê em thường gội tóc
Con sông quặn lòng nỗi nhớ mong
Nơi bến ấy cát mòn chờ đợi
Thời gian trôi em bỏ bến theo chồng

Nơi bến ấy có lần ta hò hẹn
Vạt nắng trên sông xõa tóc rơi mềm
Sao cớ chi những chiều Sông Vệ
Hồn bâng khuâng chiếc lá bên thềm!

Em rất thực mà sông đầy mộng ảo
Nên suy tư anh tiếc nuối những chiều…
Bến sông quê mang dáng hình xa lắc
Vệt thời gian mỏi mòn thương yêu!
Hà Quảng

Hồn tôi neo đậu “Bến quê”! Xin mượn ý của một nhà thơ để gửi gắm tâm trạng của tôi khi đọc “Bến quê” của Hà Quảng! Một bến quê vời vợi nhớ thương! Một bến quê khắc khoải mong chờ!

Có một bến quê em thường gội tóc
Con sông quặn lòng nỗi nhớ mong
Nơi bến ấy cát mòn chờ đợi
Thời gian trôi em bỏ bến theo chồng

Một bến quê chung chung, giông giống như bao bến quê, nhưng bến quê làm “ Quặn lòng nỗi nhớ mong” ắt hẳn chẳng có, có bến quê thứ hai với Hà Quảng. Nơi ấy “em thường gội tóc”, nơi ấy có em! Người ta nói Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

“Tháng ba với Long Sơn” và bài cảm nhận của Hương Thủy

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/03/2013

Tháng ba với Long Sơn

Thác Sa Vanh có từ ngàn năm trước
Để Long Sơn đẹp đến nao lòng
Cánh đồng bậc thang phủ màu con gái
Tiếng chim rừng rưng rức gọi tháng ba.

Tháng ba này anh về lại Long Sơn
Bao yêu thương dòng Phước Giang thuở ấy
Khúc nhạc bổng trầm nhớ nhung còn đấy
Nên ráng chiều chênh chếch ngỏ lời yêu

Nếu không em chắc chi anh về nơi ấy
Dòng Phước Giang đâu thơ mộng đến giờ
Thác Sa Vanh chải tóc mềm mỗi sáng
Anh lặng thầm đâu có được trang thơ

Em và Long Sơn trở thành kỷ niệm
Để thác Sa Vanh hát khúc nhạc tình
Bóng nhà liêu xiêu bên triền hoa dại
Anh thả hồn với nắng gió quê em.

Hà Quảng

Bài thơ của Hà Quảng dễ thương quá! Y như một bức tranh phong cảnh vậy.Mình chưa từng thấy, chưa từng nghe những địa danh trong bài thơ như: Long Sơn, thác Sa Vanh, dòng PhướcGiang, nhưng đọc “Tháng ba với Long Sơn”, thấy cảnh ở đây hùng vĩ, nên thơ mà rất Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Phía không em – thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/01/2013

Phía không em

Phía không em là bóng tối
là sa mạc hoang vu
sờ soạng miền cô độc
lạnh cóng mùa đông
nghe khô cằn sỏi đá

phía không em đầy hoang tưởng
nhiều mộng mị quái ác ngự trị
hư ảo danh vọng
chỉ có giá tuyết đóng băng

anh không thể sống phía không em
vì mặt trời luôn mọc buổi sáng
mùa đông về cây cỏ xác xơ
con người luôn cần tình yêu
con người luôn cần sự sống
và cỏ cây cũng vậy

phía không em đâu có dòng sông trôi chầm chậm
đâu có biển cồn cào dậy sóng lúc cuồng phong…
đâu có hồn thơ cảm xúc dâng tràn
để hồn thơ nói lên nỗi nhớ
từ nỗi niềm yêu em.

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Bài thơ “Bến quê” của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/09/2012

Bài thơ “Bến quê” của Hà Quảng

 @Nguyễn Mạnh Hùng

Thầy giáo, thi sĩ Hà Quảng – bạn tôi ! Hà Quảng là người có lòng trăn trở với dòng sông Vệ. Con sông Vệ có bao nhiêu cái bến, nhà Hà Quảng có ở gần cái bến nào không? Thuở trai trẻ anh ta có cuộc tình nào dang dở nơi cái bến quê đó? Điều đó chỉ một mình Hà Quảng biết và con sông Vệ biết. Nhưng  một điều chàng thi sĩ Hà Quảng đã gửi đến người đọc một bài thơ tình hay.

Bài thơ có tựa đề rất quê: “ Bến quê” – được tuyển chọn in trong tập “99 bài thơ tình chọn lọc” – Văn thơ Việt – Nhà xuất bản Hội nhà văn 2012.

Bến quê

Có một bến quê em thường gội tóc

Con sông quặn lòng nỗi nhớ mong

Nơi bến ấy cát mòn chờ đợi

Thời gian trôi em bỏ bến theo chồng

Nơi bến ấy có lần ta hò hẹn

Vạt nắng trên sông xõa tóc rơi mềm

Sao cớ chi những chiều Sông Vệ

Hồn bâng khuâng chiếc lá bên thềm!

Em rất thực mà sông đầy Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Thổn thức -thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 08/05/2012

Thổn thức

Sao có chi thổn thức
Một chiều xưa mưa bay
Ai âm thầm lặng lẽ
Nhớ dáng em hao gầy

Một vì sao lấp lánh
Thổn thức hoài trong đêm
Trăng gối đầu song cửa
Giấc mộng nào dịu êm

Chiều Sông Vệ ngẩn ngơ
Dòng suy tư chầm chậm
Ai có nghe tiếng sóng
Nắng gió chiều bâng quơ

Con đường xưa em qua
Trăng mấy mùa có biết
Thổn thức đầy trang thơ
Nỗi niềm xưa tha thiết

Tình yêu nào thầm lặng
Để bây giờ ao ước
Tình yêu nào sang ngang
Để bây giờ thổn thức.

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | 2 Comments »

Bến quê – thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/03/2012

Bến quê

Có một bến quê nơi em thường gội tóc
Con sông dùng dằn bao nỗi nhớ mong
Nơi bến ấy cát mòn vì chờ đợi
Thời gian trôi em bỏ bến theo chồng

Nơi bến ấy có lần ta hò hẹn
Vạt nắng bên sông xõa tóc rơi mềm
Sao cớ chi những chiều xa lắc…
Sao bâng khuâng chiếc lá bên thềm!

Em rất thực mà sông đầy mộng ảo
Nên suy tư anh tiếc nuối những chiều…
Bến sông quê mang dáng hình ngày ấy
Vệt thời gian mõi mòn thương yêu!

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Tháng giêng- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2012

Tháng giêng

sương rơi giăng đầy ngọn cỏ
nỗi nhớ đong đầy tháng giêng
thềm xuân còn vương hoa cải
má em lúng liếng đồng tiền

bây giờ dấu chân ngày xưa
xa xăm con đường hư ảo
xa xăm trong niềm ước ao
thoáng mờ tháng giêng qua ngõ

tháng giêng qua tháng giêng về
ngày xưa có còn bỡ ngỡ
ngày xưa có dày trang thơ
ngày xưa còn biết thương nhau

tháng giêng sương rơi đầu phố
mờ mờ thoáng hiện dáng xưa
hỡi người xa xăm còn nhớ
bây giờ tháng giêng lơ thơ.

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB1, Hà Quảng | Leave a Comment »

Xuân đã về -thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/01/2012

Xuân đã về

Xuân đã về gõ cửa
Nhà ai thắm duyên nồng
Vần thơ xuân anh viết
Có tình em mênh mông

Cành đào em gửi tặng
Tỏa hương thơm ngày tết
Hoa mai vàng khoe sắc
Cả đất trời vào xuân

Phút giao thừa thổn thức
Trái tim anh thẫn thờ
Để bây giờ chợt nhớ
Dáng người xưa xa xa…

Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | Leave a Comment »

Đêm Noel- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/12/2011

Đêm Noel

Anh không phải là người trong đạo
Sao cũng nao nao khi Noel về
Cuộc sống đôi khi có những say mê
Em “A men” trước cây thánh giá

Chuông nhà thờ từng tiếng vang xa
Lan tỏa không gian bao điều bí ẩn
Anh vẫn biết tình yêu là bất tận
Hồi hộp chờ em bên góc thánh đường

Đêm Noel từng giọt tơ vương
Em hiền lành, con chiên ngoan đạo
Trong lòng anh từng cơn bão tố
Chúa ban phước lành cho những khát khao!

Noel 2011
Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB5, Hà Quảng | 1 Comment »

Em có về- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/12/2011

Em có về

Với: V

Em có về với sóng nước Trà Giang
Dòng sông chảy vào thơ Cao Bá Quát
Đất mẹ yêu thương gió nồm thoảng mát
Anh lặng thầm thương nhớ một người dưng

Trời đất giao mùa gió xuân chờ gõ cửa
Cát Sa Huỳnh trải lụa nắng bên song
Đêm suy tư ai thao thức muộn màng
Ai nhớ ai thương bây giờ… có nói?

Sao vẫn đợi, sao vẫn buồn, sao chiều trống vắng
Trăn trở hoài vẫn đêm trắng vòng tay
Em có về để làn tóc mây bay
Thêm hương sắc cành mai xuân ngày tết

Hỡi ai người đang đếm bước thời gian!
Xuân vội vả về lên trên bàn phím
Chuyến xe đò cũng như đang hối hả
Em có về Quảng Ngãi đón xuân sang?

Đầu xuân Nhâm thìn
Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB2, Hà Quảng | Leave a Comment »

Giọt mưa- thơ Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/11/2011

GIỌT MƯA
(Với: V)

Quảng Ngãi chiều nay trời đổ cơn mưa
Giọt mưa ngắn xen giọt dài hối hả
Gợi nhớ thương khi mỗi người mỗi ngã
Nơi phố chiều em có nhắc tên anh?

Anh gọi tên em trong nghìn thương nỗi nhớ
Máy điện thoại cứ báo ngoài vòng phủ sóng!
Sóng chập chùng sóng giăng tận trời cao
Sóng phủ nhớ thương không màu sắc không màu
(Không nói được lời thương với người nơi ấy)

Anh vẫn biết tình yêu chúng mình là vậy
Cứ ngoài vòng phủ sóng để nhớ thương
Để đêm đêm trăn trở giấc hương nồng
Và chiều nay giọt mưa nào lòng anh vấn vương?

Chiều 23.11.2011
Hà Quảng

Posted in 01. Thơ, CB4, Hà Quảng | 5 Comments »