Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 776 Lượt

Archive for the ‘Hoàng Trần’ Category

Quê mẹ- thơ Hoàng Trần

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/05/2008

QUÊ MẸ

Lũy tre làng bao bọc tuổi thơ tôi
Lúa chao võng, tôi no dòng sữa mẹ
Sông Vệ chở phù sa bồi cho tôi bám rễ
Núi Đất cõng tôi lên đón ánh mặt trời
Hôi hổi lòng tôi là củ khoai trái bắp
Ngọt bùi hương vị ca dao:
Củ lang mỏng vỏ đỏ da
Ai về Long Phụng theo ta thì về …

Trong vi vút gió đồng khoáng đạt
Tôi cánh diều tung tăng.
Lớn khôn rồi mới hiểu hết gian truân
Để hạt thóc lại trở thành hạt lúa
Cái nắng cơn mưa, dịch hại vô chừng
Bưng chén cơm và, lòng bỗng rưng rưng…
Con đã đau nỗi đau rời Mẹ
Long Phụng ơi, từ bấy đến nay
Thoáng thấy sông, lại nhớ dòng sông Vệ
Gặp đồng hương, ồ, giọng ấy quê mình….

Quảng Ngãi 1985 – Sài Gòn 1996
Hoàng Trần

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

Bên dòng sông Vệ- thơ Hoàng Trần

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/05/2008

BÊN DÒNG SÔNG VỆ

Quê hương tôi miền Trung bình dị lắm
Bát cơm nghèo hai bữa độn ngô khoai
Manh áo vải bốn mùa hăng bụi đất
Đường gân thô sớm tối giữ tay cày
Vồng lang tím hoa lay đùa gió nhẹ
Hàng keo gầy ôm ấp mộng bình yên…

Ngày binh lửa dấy tràn nơi xóm nhỏ
Lũy tre già gục mặt khóc măng non
Bông bụt đỏ xác nhầu vương thuốc súng
Chưa biết gì sao nghẹn ứ đau thương
Tôi bỏ xứ tha phương từ độ ấy
Lòng rơi theo hoa sứ rụng sân trường.

Chiều tháng chạp trở về bên sông Vệ
Dòng nước này đang đổ xuống làng tôi
Sông thì chảy mà không đò xuôi ngược
Tôi ngẩn ngơ như mất Mẹ bên đời …

Quảng Ngãi, tháng chạp năm Qúy Sửu, 1974
Hoàng Trần

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

XUẤT HÀNH- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

XUẤT HÀNH

Nếu em là hướng Nam
Còn anh là hướng Bắc
Thì cứ nhằm tuổi em
Mình xuất hành cho chắc.

Em vào chùa lễ Phật
Cầu chồng con bình an
Anh bỗng cay tròng mắt
Phải đâu vì khói nhang!

Đời giờ hơn mơ tưởng
Con cái đã trưởng thành
Nên nếu cần chọn hướng
Anh mãi cùng hướng em…

Hoàng Trần
Mùng một Tết Nhâm Ngọ, 2002

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

DÃ QUỲ – EM/ thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

DÃ QUỲ – EM

Mùa đông cao nguyên
Cỏ cây cuộn rúc
Em hồn nhiên
Vũ điệu bên đường.

Chiều nhấp nhô
Thuỷ mặc
Bỗng rực sắc vàng
Giai điệu Trịnh.

Đất ba-dan bừng xanh
Đồi thung nhộn nhịp
Em rỡ ràng
Khai hội ngàn hoa.

Anh nhớ núi quay về
Gió đại ngàn vi vút
Nếu không em
Lạnh biết chừng nào!

Hoàng Trần
Tây Nguyên, đông 2005

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

ĐÊM CÂM- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

ĐÊM CÂM

Nửa đời tàu chạy về không
đêm nghe còi vọng xé lồng ngực đau
làm chi cho úa mái đầu
làm chi cho bạc những màu tình xuân
tàu về lầm lũi đêm câm
những toa đời rỗng đỗ thầm bến trăng
mênh mang trời đất mênh mang
bóng in bóng, ngọn cỏ vàng gió lay
không gian lắng tiếng thở dài
mà lòng như thể rụng đầy sao sao ….

Hoàng Trần
Sài Gòn, 02/01/1978

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

LẺ SẦU- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

LẺ SẦU
Chút kỷ niệm với L.M.Th.

Thôi về nghe gió ru đêm
nghe cây tiễn lá nghe chim giã bầy
nghe tình chợt mỏi cánh bay
nghe trong mơ huyễn lời ai nghẹn ngào
nghe trùng dương gọi đồi cao
nghe ra hiu quạnh nghe vào quạnh hiu
nghe từng kỉ niệm chắt chiu
nghe trong da thịt ẩn nhiều vết thương
nghe gai ốc mọc sởn hồn
nghe quanh nghe quẩn mưa dồn quẩn quanh ….

Hoàng Trần
Pleiku, 1973

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

VĨ KHÚC- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

VĨ KHÚC

Thế rồi hai chúng mình tan vào nhau
Mỗi nhau thôi, chẳng còn ai khác
Tóc anh dù điểm bạc
Vẫn rộn ràng trẻ trai.

*
Ngày dài hơn, đêm dài hơn
Mong chờ khắc khoải
Em đâu còn vụng dại
Vẫn say như tình đầu.

*
Và rồi chúng mình mãi là của nhau
Của nhau thôi
Ánh mắt
Bờ môi
Vòng tay cuống quýt…

*
Giấc mơ có là cõi thực
Sao đời lại hóa chiêm bao?

*
Mai
Anh phương xa
Đôi ta không hề cách biệt
Đừng khóc nữa
Em
Trời đang mưa…

Hoàng Trần
Đà Lạt – Bình Phước, 6 – 2004

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

MIỀN XANH- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

MIỀN XANH

Thân tặng các bạn học viên
Lớp Đại học Khoa học Nhân văn –
ĐH. Sư phạm TP. HCM tai Lâm Đồng

Mây vầy quanh đỉnh Lang Bian
Tựa người phố núi quàng khăn đợi người

Tôi về phượng tím bừng tươi
Hồ Xuân Hương lại bóng soi Đồi Cù
Vẫn rừng thông khúc lãng du
Vẫn bờ vai đẫm sương mù dốc quen

Nồng nàn ánh mắt miền xanh
Ửng đôi gò má cho tròng trành ai
Giá mà đừng phải chia tay
Qua Prenn, với những ngày không em…

Hoàng Trần
Đà Lạt, 2000

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

THƠ TÌNH TRÊN CÁT- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

THƠ TÌNH TRÊN CÁT

Đừng lặng nữa, lòng anh đang dậy sóng
Biển xanh ơi, anh những muốn xa bờ
Chưa hụp lặn giữa khơi tình sâu rộng
Đã hiểu gì về biển cả đâu, em!

Biển mông mênh. Và em cũng mông mênh
Nên bỗng sợ bước chân mình hụt hẫng
Đã quen tắm nửa đời nơi bãi cạn
Biển xanh ơi, anh chẳng dám xa bờ !

Chỉ dám gửi bài thơ này lên cát
Nhờ sóng vọng về một chút hồi âm
Anh dù mãi nơi cùng trời cuối đất
Vẫn có em như thể ở bên mình …

Hoàng Trần
Nha Trang, 03/7/1993

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

GIÃI BÀY- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

GIÃI BÀY

Thưa em, tôi có mối tình
như sương, chỉ sợ lúc bình minh lên
dặn lòng dù nhớ dù quên
hoa kia mới hé đừng nên tơ màng.

Thưa, tôi như thể chim ngàn
em thương thì đỗ, nhược bằng … chẳng sao !
lại về cuộn giấc chiêm bao
lại cành khô rụng đêm nào vỗ bay

Thưa em, tôi đã giãi bày
không nghe, em để ngoài tai cũng đành !

Hoàng Trần
Sài Gòn, 11/12/1994

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

THÁNG GIÊNG NON- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

THÁNG GIÊNG NON

Tháng giêng về thức dậy trong tôi
Cái rét ấm của một thời xao xuyến
Những nõn lá xanh non màu kỉ niệm
Tháng giêng này như thể tháng giêng xưa

Mùa hoa ấy, nắng ngập ngừng tỏa bóng
Người nửa hư nửa thực đến bên đời
Câu hát nhớ quyện tiếng đàn mơ mộng
Tôi vụng về nào biết tháng giêng trôi.

Tháng giêng trôi … Chưa kịp nói bao lời
Trang nhật kí hóa thành trang thơ nuối
Bàn tay ấy chưa chi đà rụt vội
Để chia tay chỉ muốn nắm không rời.

Giờ người đã như mây trời diệu vợi
Tháng giêng qua chẳng biết đã bao lần
Nhưng chẳng có tháng giêng nào sánh nổi
Mối tình đầu thơ trẻ tháng giêng non …

Hoàng Trần
Sài Gòn, 01/1990

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

RÉT CÙNG ĐÀ LẠT- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 19/09/2007

RÉT CÙNG ĐÀ LẠT

Phải ta về, Đà Lạt lạnh hơn không
Sao cái rét đến bất thường quá vậy?
Dường như đã lâu lắm rồi, có phải
Bàn tay tìm hơi ấm đẫm sương khuya?

Bởi đèn đường hay ngại ánh trăng kia
Mà đêm ấy bờ môi chừng bỡ ngỡ
Trêu chi mãi, bóng điện vàng dốc phố
Có ta về, trăng mới về theo.

Sương giá nào thấm nổi trái tim yêu
Có lẽ núi muốn thử lòng nhau đấy
Càng rét buốt càng thêm Đà Lạt vậy
Anh đã về, em hiểu lòng anh chưa?

Ta đã về, Đà Lạt hiểu ta chưa
Đừng thổi nữa, gió ơi, đừng thổi
Xanh thăm thẳm mắt hồ ngóng đợi
Anh lại về Đà Lạt với em thôi…

Hoàng Trần
Đà Lạt, 3 – 2003

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

PHƯỢNG NHỚ- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 11/08/2007

PHƯỢNG NHỚ

Rất tình cờ, mới sáng nay thôi
Lũ chim sẻ từ đâu về gợi nhớ
Anh bất chợt thấy sân trường rực đỏ
A, phượng xa đà trở lại rồi.

Phượng vẫn vậy, trẻ trung duyên dáng
Như hôm nào trong nắng lung linh
Làm xao xuyến bao lòng trai kiêu hãnh
Bước qua nhanh song còn ngoảnh lại nhìn

Anh thuở ấy sao quá chừng mộng tưởng
Mải làm thơ vì phượng – phượng đâu ngờ
Nên tháng hạ theo chim trời vụt mất
Mới giật mình ngơ ngẩn ngẩn ngơ.

Thì phượng nhé, giữ giùm anh tuổi trẻ
Để trong anh sắc phượng mãi tươi màu
Để anh lại làm thơ và hát khẽ
Về một mùa hè xa, rất xa …

Hoàng Trần
Sài Gòn 05/1991

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

SƯƠNG PHỐ- thơ Hoàng Trần

Posted by NHD trên 11/08/2007

SƯƠNG PHỐ
Gửi Pleiku

Phố trong sương và em cũng trong sương
Sương và phố quyện vào em, lãng đãng
Cả thành phố bềnh bồng trong biển trắng
Chỉ cây thông là mãi dáng phong trần.

Anh bao năm giong ruổi dưới đồng bằng
Vẫn gặp núi đứng bên đường tư lự
Nhưng sương phố thì mịt mờ mây phủ
Để bồn chồn mỗi lúc thoáng mưa qua.

Tưởng ra đi rồi sẽ sớm quay về
Nên buổi ấy anh vô tình quá đỗi
Để sợi tóc đã nhuốm màu sợi khói
Mới hay người ở lại mắt rưng rưng …

Xin lỗi núi, hiểu ra thì quá muộn
(Phố trong sương mà anh cũng trong sương)
Cho dẫu Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, Hoàng Trần | Leave a Comment »

Hoàng Trần

Posted by NHD trên 09/08/2007


Hoàng Trần

Tên thật: Trần Hoàng
Sinh năm: 1953
Quê quán: Nghĩa Hiệp, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi
Học tiểu học tại trường làng, trung học tại Đà Lạt và Pleiku, đại học và sau đại học tại TP.HCM.

Trần Hoàng là tiến sĩ Ngôn ngữ học, hiện đang giảng dạy tại Khoa ngữ văn, trường ĐHSP TP.HCM. Trần Hoàng là tác giả của một số giáo trình do ĐHSP.TP.HCM xuất bản. Ông còn là hội viên Hội Nhà văn TP.HCM với bút hiệu Hoàng Trần.

Posted in 15. Tác giả, Hoàng Trần | 2 Comments »