Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 451,475 Lượt

Archive for the ‘Lâm Anh’ Category

Thơ tiễn đưa Lâm Anh của bạn bè thi hữu

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/01/2014

1/4
BIỆT … LÂM ANH
(Viếng huơng hồn Lâm Anh)

Tiễn người về cõi thiên thu
Còn ta ở lại ngục tù trần gian
Mai nầy trong cỗ áo quan
Hồn ta rồi cũng lang thang cùng người
Đôi câu liễng, vòng hoa tươi
Sao chưa trả hết nụ cười thế nhân
Câu thơ đâu đã lạc vần
Mà sao thuyền ngược khóc thầm người đi
Ngậm ngùi ôi, phút chia ly
Khói hương tỏa bóng kinh kỳ vời xa
Chỉ còn những giọt mưa sa
Chỉ còn chiếc áo mua ba đồng ròng
Thuyền trôi ngược nữa giòng sông
Tiễn người đi giữa chiều đông lặng thầm.

15.12.2013
Kiều Việt Linh

2/4
Tiễn Lâm Anh thi sĩ

Quá giang thuyền ngược … đã về
Miền quen, lạ vẫn bốn bề mênh mông
Vẫn Chiếc áo cũ ngày đông
Mấy mùa vinh nhục, sắc Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB1, Lâm Anh | Leave a Comment »

Nhà thơ Lâm Anh: Cũng vì người mà trổ hết mùa bông

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/01/2014

Lam Anh

NHÀ THƠ LÂM ANH: Cũng vì người mà trổ hết mùa bông

 @ Vương Chi Lan

 Nhà thơ Lâm Anh đã ra đi. Tin buồn ấy bạn bè liên tục truyền nhau. “Quá giang thuyền ngược” còn đây, những trang thơ còn đó, giọng người đọc thơ sau cơn bệnh còn chưa rõ.

 Lâm Anh là người mà suốt một đời mong mỏi góp mặt trên đời một tác phẩm nhỏ nhoi trước khi về “xứ khác”. Những người bạn, những người em, đã góp mặt chung tay để có được cái ngày vui mừng xúc động. Những người đã cùng tôi chăm chút tập thơ “Quá giang thuyền ngược” cho đến giờ phút cuối cùng đứa con tinh thần của Lâm Anh ra đời. Người mà tôi cảm động nhất đó là anh Lê Vinh Út, anh chọn Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Lâm Anh | 3 Comments »

Lâm Anh, dòng thơ của kẻ bị lưu đày

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/01/2014

Lâm Anh, dòng thơ của kẻ bị lưu đày

@ Nguyễn Lệ Uyên

Lâm Anh sinh năm 1942 ở Quảng Ngãi. Ông thuộc thế hệ chúng tôi nhưng cách tôi một khoảng năm tháng khá xa. Biết và đọc ông khá lờ mờ và không nhiều, khi ông còn là cán bộ ngành thông tin ở một huyện nhỏ quê nhà, trong nhóm Trước Mặt của Phan Nhự Thức. Mãi tới năm 2004, tình cờ gặp ông ở Đà Lạt và tình cờ được nghe ông đọc thơ của chính ông trong bữa rượu mới nhận ra: ông có nhiều con người trong một người. Ông la đà trong men rượu và thơ la đà trong ông giữa ngọn đồi đầy cỏ hoa và đêm xuống nhập nhòa. Thật bất ngờ: bất ngờ bởi chất thơ lạ, bởi giọng đọc lạ, gần như chất giọng ấy đã lột truồng tất cả tứ trong thơ, lột truồng chính ông, lột cả màn đêm để đắm chìm vào cõi khác, bồng bềnh mênh mông… tưởng chừng như ông đang trầm mình trong đáy hồ Xuân Hương vọng lên những tiếng chép miệng não nuột một kiếp người:

Như thể mày vừa ra khỏi núi
chống gậy bằng vai chống trên vai
đôi chân ngâm rượu lâu ngày ấy
chợt rã vào tao những hớp đầy…
Muốn thụi cho nhau đau mấy cú
cho rã tan thêm nỗi lục bình
nghĩ thương con nước không còn sức
ngầu bọt vào em ở cuối đường
Thôi tao về
nói sao cho hết
mặc mẹ mặt trời mọc ở đâu
chớ mở bàn tay ra hỏi thử
đã cầm bao nhiêu cõi nổi trôi
(Gặp Hạ Đình Thao).

Vậy đó, chất giọng nghẹn ngào rung lên tứ thơ lộc cộc như thể đang bước trên đoạn đường đầy Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB5, Lâm Anh | Leave a Comment »

Lá thư chưa gửi (Quý viếng hương hồn thi sĩ Lâm Anh!)

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/01/2014

Lá thư chưa gửi (Quý viếng hương hồn thi sĩ Lâm Anh!)

Lâm Anh hiền đệ xa nhớ!

Vừa rồi nhận được thư phúc đáp của chú anh mừng lắm. Mừng như kẻ đã đánh rơi một báu vật vô cùng quí giá sau nhiều năm giờ tìm lại được với nguyên dáng nguyên hình. Càng thấm thía hơn là: nhân bàn về “Ngụ ngôn sống” nó đã cho lão ca hít thở một làn gió mới lạ đến sững sờ mà chẳng biết làn gió đó xuất phát từ đâu trong vũ trụ bao la đầy bão táp phong ba của cõi trần này.

Thoạt tiên lão ca hơi bị mù mờ vì bố cục và vần điệu bị tác giả hơi xem nhẹ trong cái tổng thể mơ hồ không rõ dáng. Càng đọc đi đọc lại càng thấy những ý tưởng lạ lẫm được nắm bắt và chuyển tải qua từng câu từng ý tuyệt diệu vô cùng.

Không ca ngợi quá đâu nghen! Lão ca là người thế nào trong lĩnh vực khen chê lão đệ quá hiểu rồi. Một khi đã khen điều gì thì điều ấy thật xứng đáng được khen và có thể nói một cách chủ quan rằng với tất cả các độc giả chân chính trên Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB5, Lâm Anh, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Ba bài thơ Khóc Lâm Anh của Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/01/2014

1/3
KHÓC LÂM ANH

Bao năm ta bỏ thuốc không thành
Bây giờ bỏ thuốc khóc Lâm Anh
Quê hương núi Ấn sông Trà đó
Bao kẻ hôm nay lệ rớm vành
Sao em không về nơi cố quận
Rồi hãy về theo với ông bà
Mà nằm giữa núi rừng hoang lạnh
Bạn mấy người đưa!Ôi xót xa!
Em đi!Ta phải vào bệnh viện
ÔI!Trái tim ai sẽ chửa lành
Giờ ta xin hút dăm hơi cuối
Thay rượu chào vĩnh biệt Lâm Anh
Vĩnh biệt chàng Hai Giổng hào hoa
Đứa con của núi Ấn sông Trà
Hiện thân của giống nòi thi sĩ…
Nghiên bút thôi đành mãi mãi xa
Đôi vần thơ đẫm đôi dòng lệ
Bóp trái tim này muốn vỡ ra
Một lần vĩnh biệt đành thôi nhé
Mai đào hãy tiễn một đào hoa.

14/01/2014

2/3
THưƠNG TIẾC LÂM ANH

Sau một hồi chuông điện thoại reo
Trái tim hào sảng bỗng nấc lên loạn nhịp
Khi viên Chính báo tin Lâm Anh đã qua đời
Ôi!Đau lòng ta quá Lão đệ ơi!
Thế là đệ nợ ta Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Lâm Anh, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Chiều cuối năm, bạn mất – thơ Nguyễn Minh Phúc

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/01/2014

CHIỀU CUỐI NĂM, BẠN MẤT
(Tặng Lâm Anh)

Rồi cũng qua một đoạn đời dâu bể
Chiều cuối năm ta ca khúc biệt hành
Chiếc thuyền ngược hề ta ngồi rơi lệ
Trách chi đời một khoảnh khắc mong manh

Thôi thì cũng trăm năm ngồi ngó núi
Để một chiều say với bóng mồ côi
Mai về đất có buồn nhưng không tủi
Vì bạn còn riêng đó một chỗ ngồi

Thế sự du du buồn chống chếnh
Rượu cuối năm cay đắng một chữ tình
“Ở đất nước Chúa buồn không muốn đến
Bởi mọi người đều tự biết đóng đinh…”*

Ta cũng vậy trên tay cầm lau trắng
Vẫy thiên thu chờ đất gọi tên mình
Chiều cuối năm buồn một trời mây trắng
Gọi tên người… ơi hỡi , bạn Lâm Anh…

Tháng chạp, 2013
Nguyễn Minh Phúc

* Thơ Lâm Anh

Posted in 01. Thơ, CB5, Lâm Anh, Nguyễn Minh Phúc | 5 Comments »

Tin buồn: Nhà thơ Lâm Anh qua đời

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/01/2014

nhatholamanh-crop

Vì tuổi tác và trải qua thời gian bạo bệnh, nhà thơ Lâm Anh đã qua đời lúc 13h ngày 12/01/2014 tại huyện Cát Tiên, tỉnh Lâm Đồng. Thông tin ban đầu về tang lễ như sau:

Tẩn liệm: lúc 8 giờ, ngày 13/01 (13/12 âm lịch)
An táng: lúc 10 giờ, ngày 15/01 (15/12 âm lịch)
Nơi an táng: đồi Độc Lập thuộc Nghĩa trang xã Quảng Ngãi, huyện Cát Tiên, tỉnh Lâm Đồng.

Trang TNQN thành kính chia buồn cùng gia đình nhà thơ và thông tin đến quý bạn bè thân hữu được biết.

Nguồn: theo thông tin từ nhà thơ Khắc Minh, nhà thơ Nguyên Tấn On

Một vài thông tin về nhà thơ Lâm Anh

Nhà thơ Lâm Anh tên thật là Nguyễn Lâm Anh, bút danh khác Nguyễn Ba La. Sinh năm 1942 tại làng Ba La, Tư Nghĩa nay thuộc xã Nghĩa Dõng, thành phố Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi. Cư ngụ tại xã Quảng Ngãi, huyện Cát Tiên, tỉnh Lâm Đồng.

Thơ Lâm Anh đã từng đăng trên nhiều mặt báo từ năm 1964 và tập thơ đầu tiên xuất hiện vào những năm này với tên là “Trảng lá”. Lâm Anh đã hoàn thành 25 tập bản thảo nhưng chưa xuất bản, chỉ mới in tập “Qúa giang thuyền ngược” năm 2012 . Lâm Anh có mặt trong nhiều tuyển tập thơ trong và ngoài nước. Thơ Lâm Anh đầy tính nhân bản, máu thịt.

Nguồn: theo khacminh.wordpress.com

Posted in 08. Tin, Lâm Anh | Leave a Comment »

Đi đi, về về – thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 22/09/2013

ĐI ĐI, VỀ VỀ

viết bên triền Phương Bối Am
• Quý tặng Phạm Thiên Thư

Dễ gì chiều để di thư
Trong hồn của một thiền sư về về..
Dễ gì bông suối hoa khe
Làm cho chiều rụng lập lòe ráng chuông

Về đi trong cõi vô thường
Đi đi là dể tránh dường đi đi
Và bên trời gió vu vi
Thiền sư vẫn ở với đi với về

Như cành cội nhuộm tái tê
Về đi đâu khác tứ bề tan ra
Dễ gì tiếng nói tàn hoa
Nở vào những cõi ta bà đông tây
Những hạt trăng dụm từng bầy
Phải chăng rã
để rồi bay la đà
Đi đi.. về về … lại qua
Hãy xem như nỗi du già trầm luân

Rằm tháng 7- 2013
Lâm Anh

Posted in 01. Thơ, CB1, Lâm Anh | Leave a Comment »

Phỏng vấn: Trò chuyện bất chợt với nhà thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/05/2013

PHỎNG VẤN: TRÒ CHUYỆN BẤT CHỢT VỚI NHÀ THƠ LÂM ANH

*NGÔ NGUYÊN NGHIỄM*

                1/ NGÔ NGUYỄN NGHIỄM (NNN): Quá trình hoạt động văn nghệ: Thuận lợi và trở ngại trong mọi hoàn cảnh ? Nếu có,khắc phục như thế nào?

                LÂM ANH (LA): Với tôi, qua nhiều trải nghiệm… thì tất cả đều là nhân duyên. Vâng, thuận lợi và trở ngại đối với tôi chẳng qua chỉ là cuộc chơi ở phía sau lưng. Nếu trước mặt thì nó không khác hơn về Lý và Tính. Hãy xem như con thuyền đang trên dòng sông dài… những khoảng xiết  xoáy của nước khó  mà tránh khỏi. Nếu cần thiết vượt qua thì phải bình tĩnh lách theo chiều và nên có thái độ câu thơ như ngắt đoạn, cần lấm láp bóng đêm để quy ẩn, cần chồng mờ phim ảnh để những định kiến, những vạch lá tìm sâu được phân tán vào gốc ngọn… bởi ánh sáng nào cũng có mặt, biểu hiện sự tồn sinh.

         2/ NNN: Quan điểm sáng tác trên con đường đã đi qua. Xuyên suốt hay chia ra nhiều giai đoạn, thì xin cho biết từng giai đoạn ( nếu có đổi thay sáng tạo ) ?

         LA: Đôi khi sự sáng tạo không cần thiết sự minh chứng nào để chứng tỏ tài năng. Bởi nghệ thuật nó không phải như bản cửu chương. Con đường của nghệ thuật đa Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB5, Lâm Anh | Leave a Comment »

Ba bài thơ của Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/12/2012

Bên quán trọ

Ta giống khách giang hồ bên quán trọ
Đợi chờ chiều cởi hết áo ra phơi
Và khô trên thảm lá vàng ai rụng
Giùm cho Thu vừa hết buổi thiếu thời

Phượng

Chừng phượng đỏ cũng lên đò làm khách
Ngồi bên tôi tỏa phấn dịu – dàng – hồng
Chỉ vài chặp rồi thì xa tít tắp
Tận bên tròi xưa quá đổi mênh mông.

Ly rượu nồng

Ly rượu nồng trong tay người hiền triết
Tưởng tượng em đến rót thêm vào
Liệu có đổ ra ngoài cơn – nhan – sắc
Tôi hứng về …ôi! Biết hứng ra sao ?

Lâm Anh
—————————————————————-
Nguồn: “Quá Giang Thuyền Ngược”- tập thơ Lâm Anh, Nxb Văn Hóa Thông Tin, 2012

Posted in 01. Thơ, CB5, Lâm Anh | 1 Comment »

Nói với Lâm Anh – Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/10/2012

NÓI VỚI LÂM ANH

Thuyền chở nặng dòng sông đi lộn ngược
Cá Bống buồn vùi vào cát sủi tăm
Chúa đã chịu nỗi roi bầm thịt đỏ
Lòng đại dương sá gì rét căm căm

Chiếc áo cũ đốt trầm hòa chung rượu
Uống cạn khuya cho ló mặt bình minh
Chiến tranh qua một thời bom đạn thúi
Cuốc lên nghe nương rẫy hòa bình

Mùa chuyển mùa đẩy cơn giông hất núi
Đứng trên đồi ngửa mặt dưới mưa tuông
Tôn-ngộ-không, mũ kim cô thoát núi
Là Ngô Thừa Ân tự đốn ngộ vui buồn

Ngồi ở núi nghe Sông Trà chảy ngược
Vào đất Phù Nam Di Chỉ Cát Tiên
Bao nhiêu năm quán núi vắng bạn hiền
Lòng như núi nên rượu sôi bạt gió

Về cố quận – chỗ cũ ngồi – mắt đỏ
Bạn hữu đâu! mây ngược chiều quá giang
Hồn xa xứ phủ tiếng chuông Thiên Ấn
Thiên Bút xanh – thơm ngát mực tràng giang.

Nguyễn Tấn On

Posted in 01. Thơ, CB1, Lâm Anh, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »

Quá giang thuyền ngược – tập thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 31/05/2012

Sau nhiều năm “ở ẩn” vùng núi rừng Cát Tiên – Lâm Đồng, tác giả Lâm Anh vừa có chuyến “hạ sơn” xuống phố Sài Gòn trong buổi ra mắt tập thơ mới nhất của anh – “Quá Giang Thuyền Ngược“. Buổi giới thiệu được tổ chức “hoành tráng” tại quán Cafe Hoa Hồng (sát bên nhà hát Hòa Bình) với nhiều nhà thơ, nghệ sĩ và bạn bè thân hữu khắp nơi đến chung vui cùng anh. TNQN trân trọng chúc mừng và hân hạnh được giới thiệu tập thơ này đến với quý bạn đọc và bạn bè thân hữu.

Nhà xuất bản Văn hóa – Thông tin, 2012
Khổ: 13x19cm
Số trang: 179

Một vài hình ảnh buổi ra mắt tập thơ  Đọc tiếp »

Posted in 06. Giới thiệu sách, Lâm Anh | 3 Comments »

Xé nỗi ngờ đâu- thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/08/2011

XÉ NỖI NGỜ ĐÂU

Thuở người xé xế chiều ra
Trải vào hương của mái nhà chứa xuân
Ngờ đâu từ cõi vô cùng
Cũng xé ra những chân mùng hoang sơ
Treo vào những khoảng tóc tơ
Của hoa bướm ngủ trong thơ- chiêng- cồng
Ngờ đâu ngàn vạn dòng sông
Cũng đang chảy xé ngược dòng đông phương

Ô hay ! tôi với đêm trường
Cũng đang muốn xé vô thường ra chơi
Ngại em đang ở bên trời
Đang cầm vô thủy hát lời vô chung
Và tập tành cách nằm chung
Với hương sắc của ngàn trùng truy hoan

Tôi đành tìm lại hố hang
Trải chiêm bao che những tàng kinh luân
Rồi ôm những nỗi điên khùng
Giao cho những bóng tứ tung xé đùa…

Lâm Anh

Posted in 01. Thơ, CB5, Lâm Anh | Leave a Comment »

Tâm sự cùng Nguyễn Hoàng Dương- thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/01/2011

TÂM SỰ CÙNG NGUYỄN HOÀNG DƯƠNG

Lão phu từng là tên thất chí
Từng gội đầu giùm mây bay qua mơ
Từng muốn hóa thân làm đám ruộng
Cho em cấy lúa tình vào những vu vơ…

Lão phu từng vuốt râu cho núi
Mỗi lần núi ngồi uống rượu trong khuya
Từng đón từng đưa những thời mặt lạ
Khi đi qua những cõi- giao- mùa.

Lão phu đã từng nhịn ăn nhịn mặc
Giùm cho những kẻ không nhà
Vâng từng say giùm cho giun cho dế
Quên lối về hang bụi chuối bờ tre…

Từ đó… lão phu càng thêm cuồng dại
Hít thở hoa cau ngỡ mùi hoa lài
Nhất là những khi mắt trời chói lọi
Xóa ánh trăng tàn sau những nụ hoa mai
Sau những bài thơ đầm đìa bi tráng
Trong thời Đỗ Phủ nhạo nắng đùa mưa
Cỡi ngựa đìu hiu bên trường giang xuôi ngược
Trên những nẻo đời không có dấu lưu xưa…

Lâm Anh

Posted in 01. Thơ, CB5, Lâm Anh | Leave a Comment »

Vàng se bóng- thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/01/2011

VÀNG SE BÓNG

Lụa nước …. vàng se… Bàu Giang ạ!
Bóng gió.. bóng em… che bóng bờ
Bên cầu ta đứng chơi vơi gió
Gờn gợn chiều lên tựa biển rơi…

Lâm Anh

Posted in 01. Thơ, CB5, Lâm Anh | Leave a Comment »

Ba bài Tứ tuyệt của Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/01/2010

Về làng

Con tu hú về làng… con tu hú… hú
Con chim cuốc về làng chỉ gọi cuốc cuốc thôi
Tôi đau khổ về làng chỉ gọi được mẹ ơi
Mặt trời về làng chỉ dẫn nắng đi chơi

Đến Nguyễn Như Mây
(cám ơn Từ Thế Mộng)

Những con ruồi ở vùng biển mắm
Cách bay, cách đậu cũng khác thường…
Tôi ở núi rừng đã quen ong, thân kiến
Chân tay nầy chỉ quen đuổi nỗi tha hương

Chiếc rế

mẹ nhấc nồi cơm để vào chiếc rế
chiếc rế cha đan từ thuở cưới mẹ về…
giờ chiếc rế rách vành ngoài chút đỉnh
nhưng vành trong vẫn tròn trịa hồn quê

Lâm Anh
——————————————————————-
nguồn: khacminh.wordpress.com

Posted in 01. Thơ, CB1, Lâm Anh | Leave a Comment »

Tứ tuyệt- Tuyệt chiêu Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 08/01/2010

TỨ TUYỆT – TUYỆT CHIÊU LÂM ANH

Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm

Hơn mười năm trước, khi tìm chọn thơ hay để tập hợp vào cuốn “NGHÌN CÂU THƠ TÀI HOA VIỆT NAM”, tôi đã gặp bài thơ tứ tuyệt dưới đây in trong một tạp chí:

Lột tiếng chim dán đầu cây
Tám năm về gỡ làm trầy mùi hương
Sớm mai nắng ấm đỏ vườn
Mùi hương nào chín tận phương trời chiều

(Tám năm)

Một tâm hồn trân trọng thiên nhiên hiếm có: “dán tiếng chim” lại làm kỷ niệm trước lúc đi xa, tám năm sau anh mới trở về, gỡ tiếng chim ngày xưa ra còn cảm thấy “làm trầy mùi hương” của cây vườn, rất tinh tế và kỳ khu trong chữ nghĩa.

Anh hay cất giữ kỷ niệm:
Chỗ em ngồi bán hoa tươi
Sáu năm còn đọng hương người hồng nhan.

Khi thì tám năm, khi thì sáu năm, mùi hương xưa vẫn nguyên vẹn. Một hồn thơ biết trân trọng cuộc sống đến từng thoang thoảng mong manh là cái mùi hương xưa, thực tế thì nó Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB1, Lâm Anh | 1 Comment »

Tôn Ngộ Không– thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/05/2009

Tôn Ngộ Không

1.
Thước bản cầm tay ông nhảy phóc lên trời
Chữ “đại náo” … tôi đọc nhầm “náo đại”
May mà thiên cung không người khiếu nại
Thế nên ông được quản trị vườn đào

Khi được ngồi vào ghế trọng quyền cao
Quên thân phận nên lòi đuôi khỉ
Ông đúng là một thần – dân – bất – trị
Coi trời bằng vung – xem Phật thánh như bèo

Biết rằng: đời ông lắm cảnh trớ trêu
“Mẹ là đá, cha là nhật nguyệt”
Nên ông sống như người đui điếc
Thiên hạ cầm bằng tính khỉ như ông

Năm trăm năm bị Phật còng gông
Nằm dưới núi lòng buồn như núi
Nhờ Phật bà xin Như Lai giải tội
Nguyện làm lành ông nhập cuộc thỉnh kinh…

2.
Tôi sinh ra trong lục dục thất tình
Nên đọc sách là lật lòng ra chữ
Sách mới tinh mà ông thì quá khứ
Quá khứ nên ông mãi mãi mới tinh
Tôi đọc ông là để đọc chính mình
Để ưỡn ngực thách đời đen bạc
Tôi đọc ông như tập tành đánh bạc
Để đến với yêu tinh khỏi nhầm lẫn chính tà

3.
Ôi! Tôn Ngộ Không từ khỉ biến người ta
Tôi lỡ dại nhìn người ta ra khỉ
Hỡi em yêu đừng nhìn tôi kinh dị
Là lão tôn trong cõi ta bà
Suốt đời ông đâu thiết chuyện trăng hoa
Ông chỉ biết diệt tà qui chính
Và ông không một lần đối nịnh
Dù mũ “kim cô” bị Phật úp trên đầu
Em yêu ơi! nếu lỡ trót yêu tôi
Xin trả lại cho đời cái đuôi con khỉ

Hạ 1990
Lâm Anh
——————————————————————
Nguồn: Quá giang thuyền ngược (bản thảo tập thơ của Lâm Anh, 1997)/ http://khacminh.wordpress.com

Posted in 01. Thơ, Lâm Anh | 2 Comments »

Vài dòng cảm nhận về thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/03/2009

VÀI DÒNG CẢM NHẬN VỀ THƠ LÂM ANH
Huỳnh Thế Diệu Diệu

Trước đây, Diệu Diệu đã từng tâm đắc một số bài thơ của nhà thơ Lâm Anh đăng trong tập Những nẻo tình thơ 3, 4. Giờ đây, khi viết những dòng cảm xúc này, Diệu Diệu đã có trong tay 2 tập thơ của Lâm Anh: Quá giang thuyền ngược và Ra đứng ngõ sau. Đọc qua 2 tập thơ, Diệu Diệu bỗng cảm thấy mình nhỏ bé và bị lạc hút vào nguồn cảm xúc mênh mông, dìu dặt như dòng sông dài bất tận luân lưu khắp cõi bờ lạ lẫm. Những âm điệu từ xa xăm sâu lắng trỗi dậy bồng bềnh lãng đãng như sương như khói; cũng có lúc hùng hồn, khí khái như sóng thủy triều đang lên, lung linh ẩn hiện sắc thái rất riêng của Lâm Anh.

Diệu Diệu còn nhớ một câu danh ngôn rất tâm đắc:

“Mỗi người chúng ta đều có một ngọn lửa nung nấu trong tim, mục đích sống của bạn là tìm kiếm và giữ gìn để nó luôn cháy sáng”
(Mary Lon Retton) 

Bốn câu thơ dưới đây của nhà thơ Lâm Anh tuy cách lập ngôn có khác, nhưng cũng hàm tàng một sức sống luôn “cháy sáng”. 

Ồ! Mặt trời vẫn mọc ở phương đông
Loài chim khôn còn hót được trong lồng
Thì dù ta chỉ còn đôi cánh lá
Cũng vì người mà trổ hết mùa bông 

Cho dù bị trôi nổi vào những ngõ ngách của tàn xiêu rệu rã, vẫn vì cuộc đời mà thắp lên ngọn lửa tâm linh, bật cánh cửa bắt đầu cho một thông lộ miên miên kỳ ảo, dẫn dắt người đọc đi đến Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 14. Thân hữu, Lâm Anh | 1 Comment »

Nỗi roi bầm thịt đỏ- thơ Lâm Anh

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/12/2007

NỖI ROI BẦM THỊT ĐỎ

Vào những buổi lòng người như quán cóc
Gió Đông phương thổi lạnh suốt canh tà
Đứng trên đồi dang tay nhìn xuống thấp
Bóng quạ nào che lấp nỗi xương da

Vào những buổi có chim hồng đứng gáy
Cổ khàn đau trên đỉnh tháp tàn xiêu
Người – cắt lưỡi nhìn nhau bằng mặt máu
Phải nơi nầy là đất nước của tôi

Thời hoàng kim của quạ ngồi với rắn
Dành chia nhau bạc hộc với vàng cân
Biết sức yếu không thể nào thách đấu
Đành làm thơ bên roi hận roi bầm

Như những dòng sông xa nguồn xa xứ
Giữa biển đêm người mỏi cánh lục bình
Tôi! con sóng đập bên bờ tủi nhục
Nhìn rặng mù thương quá mắt em xinh

Thương mẹ trong hang nuôi diều đợi gió
Ôi! tay gầy đếm tóc đã mòn gân
Mà bốn hướng vẫn màu đen u hãm
Và nghìn phương lửa đỏ dậy muôn thành

Và những buổi mây qua đèo cũng khóc
“Áo chàm phơi cũng sợ nắng cường toan”
Tôi trồng trong hồn một bông sứ trắng
Để tin rằng: mình đang sống giữa quê hương

Con sông đen nào trôi qua tuổi trẻ
Ngựa nhân dân ai cưỡi vượt qua đồng
Những ngày dài ở đây thơ cũng chết
Biết nhân danh gì giữa đất cha ông

Vào những buổi trái cau thành trái ớt
Em qua cầu che nón khóc ca dao
Kẻ trên núi bắn tên vào hình giả
Ôm nhau cười sung sướng những công lao

Kẻ đồng bằng nhớ tiền nhân xếp sách
Thương con giun con dế ở vườn nhà
Ngồi nhai bắp như nhai đời mạt vận
Nuốt ngậm ngùi trong máu ruột xót xa

Trăng vẫn biếc và cây gần với đất
Mà mồ chôn không hết xác đói cơm
Vào những buổi tôi như loài vịt trống
Kêu chẳng ra hơi trên ao bẩn không mồi

Một đất nước, Chúa chối từ không đến
Bởi mỗi người đều tự biết đóng đinh
Em yêu quý giận chi lòng kẻ khổ
Xin yêu em là để được thất tình

Lâm Anh

—————————————————————-
Bài thơ này đã từng có tranh cãi về việc ‘AI LÀ TÁC GIẢ’. Bài thơ được Minh Triết Trần Thiện Đạt (email: thienhathaibinh@gmail.com) gởi đến TNQN ngày 16/12/2007 và ghi tên tác giả là Nguyễn Minh Đường (có bút hiệu là ‘Minh Đường’). Sau khi bài thơ được đăng một thời gian thì có bạn đọc cho là của Lâm Anh, TNQN đã gởi email đến Minh Triết Trần Thiện Đạt để hỏi kỹ vấn đề này thì cũng nhận được xác nhận là của Nguyễn Minh Đường. Đến ngày 05/11/2009, qua điện thoại với Ngô Hữu Đoàn, Lâm Anh cho rằng bài thơ này là của Lâm Anh. Ngoài Lâm Anh, còn nhiều người khác cho rằng bài này là của Lâm Anh. Chúng tôi đã từng không ghi tên tác giả và tạm để bài này ở mục “Thân hữu” trong khoảng thời gian hơn 6 tháng để chờ phản hồi tứ quý bạn đọc và bạn bè thi hữu nhưng vẫn không nhận được ý kiến nào. Nay TNQN chúng tôi tin rằng tác giả bài thơ này là của Lâm Anh. Nếu quý bạn đọc hoặc bạn bè thân hữu nào có thắc mắc hay góp ý nào về vấn đề tác giả của bài thơ này thì TNQN chúng tôi vẫn xin được tiếp tục lắng nghe và chân thành cảm ơn.(TNQN)

Posted in 01. Thơ, Lâm Anh | Leave a Comment »