Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 526 773 Lượt

Archive for the ‘Lê Vinh Thiều’ Category

Bài ca cho anh em bè bạn và vợ con tôi- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/03/2008

Bài ca cho anh em bè bạn và vợ con tôi

Vợ con tôi không đòi thịt cá
Mắm rau ngày cũng năm trăm
Cháo cơm mỗi ngày hai bữa
Nấu vừa cũng mất mười lon
Cộng thêm dầu đèn củi lửa
Tình sơ cũng đứt bạc ngàn
Nên tôi:
Tuổi chưa bao nhiêu
Thân thể đã gầy còm
Má cóp răng long, ca đời ” thạnh trị “
* * *
Bè bạn tôi
Vào đời vốn mang hành lý
Vài mươi năm sách vở học hành
Ý chí giũa mài từ thuở đầu xanh
Nhưng người nào cũng lều bều trôi nổi
* * *
Người thì:
Ngồi chợ Đũi
Ðuổi sầu đi gọi mãi la de
uống thật say rồi nhắc bạn bè
Từng tên một qua từng cốc rượu
* * *
Người thì:
Chất sầu sông núi
Mang buồn lịch sử
Vào trong lòng làm Nghĩa Thục mà chơi
Lúc bừng say giận quá phá ra cười
Xe hay pháo định liều cho thế cuộc
* * *
Người thì:
Vợ con một gánh nặng
Thơ vẫn viết trăm bài
Ðêm vẫn đếm Sao Khuya
Ðể ưu tư vừng trán
Buồn thế sự thu vào trang giấy trắng
Ðể riêng mình nấu chín nỗi cô đơn
* * *
Người thì :
Mẹ cha chẳng vui thuận
Thiếu cả nửa bầu trời
Súng gươm đời lính không quên được
Tỉnh giấc hoa lê rụng trắng rồi
Không duyên thì bước sang thuyền khác
Nấn ná đau lòng vàng đá thôi
* * *
Ôi ! biết mấy anh em bạn bè
Sống kíp trôi bèo dạt sóng
Mây bay trên giòng giang Hán
Hờn căm giăng kín hai trời
Rót rượu về Đông cho sóng cuộn
Vỗ núi mà ca hề:
Trượng phu mấy người
* * *
Viết dòng thơ bè bạn của tôi
Chia nước mắt để riêng thành tài sản
Nếu có vào Ngô thăm hỏi bạn
Núi Sở còn cao một tấm lòng.

Lê Vinh Thiều
Quảng Ngãi 12- 1973
Nguồn: quangngai.net

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | 1 Comment »

VÔ ĐỀ 2- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 2

Chiều nay hết gạo nấu
Vẫn Trời đẹp trăng mờ
Con tôi nhịn đói rồi đi ngủ
Còn tôi ngồi viết mấy vần thơ.

Lê Vinh Thiều

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | 1 Comment »

VÔ ĐỀ 3- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 3

Đến em nhiều lần nhưng chẳng gặp
Em chưa về chứ không là biền biệt.
Trời sắp sửa sang xuân
Và chân chưa mỏi mệt
Nên còn đi còn lại nhiều lần.
Còn tình duyên thì còn những bâng khuâng
Còn đôi lứa, còn thương còn nhớ
Còn tiểu thuyết vì còn tình dang dở
Còn thi ca vì còn lệ đêm mưa.
Em nhớ nghe tiếng chim lạ sang mùa
Kẻo hoa nở không có người đón đợi.

Chuyện tuy cũ nhưng tình còn rất mới
Em giữ dùm lưu luyến buổi đầu tiên.

Lê Vinh Thiều

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

NHẬN RA EM- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

NHẬN RA EM

Tôi choàng dậy giữa bóng đêm dày đặc
Nhận ra em, người phụ tình số một.
Đường đến Đào nguyên em lạc lối rồi
Đường vào Thiên thu sương khói rất chơi vơi.

Em ngồi đó với buồn trong mắt đục
Em ngồi đó với thấp hèn trần tục
Hoảng hốt điên cuồng ngờ vực lo âu
Mất linh hồn nên mắt cả mai sau.

Thôi em đi nhặt lại cánh hoa đào
Cài kỷ niệm vào khung tình dĩ vãng.

Tôi trở về với những vùng trời xanh thẳm
Không khí rất trong và tình người rất đậm
Nắng xuân vờn trên những cánh đồng xanh
Thật phì nhiêu và bụng dạ thật lành.

Tôi làm thơ vui với tuổi hai mươi
Đàn én mùa xuân chao lượn lưng trời
Cùng con chuồn chuồn đậu nghiêng ngọn cỏ
Tỉ tê ân tình cùng con kiến gió
Vào với quê hương, vui với bạn bầy

Bằng cánh thiên thần sông núi cũng tung bay.

Lê Vinh Thiều
1985

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

THÔI HẾT- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

THÔI HẾT

Đi tìm xuân biếc trên cành vắng
Tôi gặp đìu hiu tận lá đầu
Thôi hết, rồi đây năm tháng lạnh
Rồi đây năm tháng ngã về đâu.

Lê Vinh Thiều
Long Phụng, 1952

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | 1 Comment »

VÔ ĐỀ 4- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 4

Cứ thế nầy
Mầm non rồi chẳng mọc.
Cứ thế nầy
Tình yêu sẽ trở thành tiếng khóc.
Và, em ơi !
Em sẽ mãi mãi xa tôi
Rôì mai đây ai tiếp nối cuộc đời ?
Người ra đi đau một nỗi trùng khơi
Nắng sớm, mưa chiều . . .buồn biết mấy ?
Nhưng em ơi
Sông núi tuy hắt hiu làm vậy
Với đất trời TA vẫn hẹn yêu nhau
Nên dù gì ta cũng chẳng xa nhau
Sau buổi bình minh, mặt trời sẽ mọc
Ở quê hương nầy tình yêu không thể trở thành tiếng khóc.
Như thế em có buồn nữa hay không ?

Thư viết ngàn trang
Tình chưa nói hết
Đi vạn dặm đường chân chưa mỏi mệt
Nước mắt ngàn đêm chưa nhão một tâm hồn.

Lê Vinh Thiều
1983

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

MƯỜI NĂM LÀ MÃI MÃI ĐAU BUỒN- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

MƯỜI NĂM LÀ MÃI MÃI ĐAU BUỒN

Mười năm trước tôi thương cô gái ấy
Mười năm sau tôi mới thấy nàng buồn.
Suốt mười năm dài một khoảng cô đơn
Nắng dập mưa vùi cằn mái tóc
Gió ngã trăng nghiêng nhiều khổ nhọc
Gây tội tình cho hai đứa vô can . . .
Nên mười năm là mãi mãi đau buồn . . .

Lê Vinh Thiều
Saigon 1958

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

TÔI LÀ GÌ ĐÂY?- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

TÔI LÀ GÌ ĐÂY?

Tôi là cái gì đây ?
Tôi có là gì đâu có
Mà nắng mùa đông ửng hồng trên bầu trời xoan đỏ
Cô gái sắp sang xuân đi trang điểm cuộc đời chung
Tôi là cái gì đây
Mà chén rượu tao phùng
Bè bạn anh em mặn tình quá khứ.
Đã quá lâu rồi gió núi Nùng mây sông Nhị
Không còn duyên dáng đất phù sa.More…
Cài tóc một bông hồng
Và họp lại những tài hoa
Từ nhiều phía để sum vầy lửa đỏ
Em sẽ về từ mênh mông biển gió
Dáng kiều thơ làm ngợp giấc chiêm bao.
Rồi xuân sang màu má đẹp hoa đào
Tài tử giai nhân phải lòng nhau buổi ấy
Giữa Trời đất thề trước sao sau vậy
Chẳng ôm đàn bước lệch xuống thuyền ai

Lê Vinh Thiều

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

HOA ĐẬU- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

HOA ĐẬU

Đợi chờ đã tím giàn hoa đậu
Chờ đợi mười năm chẳng thấy gì
Riêng gió quê nhà hiu hắt quá
Và tình đô hội nắng nghiêng mi.
Chờ đợi mười năm sao vẫn chớp
Trăng thề nửa mảnh vẫn chênh chênh
Bút đã mười năm dầm mực lạnh
Mình thương rồi lại tự thương mình.
Hoa lá mười năm xao xuyến rụng
Con chim vườn cũ vẫn kêu thương
Gió về bờ giậu bâng khuâng quá
Chẳng tiển đưa mà cũng vấn vương.
Nhà ai đọng khói hoàng hôn xám
Giọng hát hoàng hôn lại não nề
Giàn đậu từ lâu hoa nở tím
Ruộng đồng nhàn nhạt bóng trăng quê.
Từ tiển quan san người dạo ấy
Và rồi lại đến chuyện quan san
Nhớ xưa từng hát câu thơ cũ:
Tháng ba,sương muối,đậu lên giàn…
Bây giờ hoa đậu màu thôi tím
Đã héo mười năm trên tóc xanh
Đã quá mười năm tay vẫn trắng
Bài thơ thân thế viết chưa thành.

Lê Vinh Thiều
Sàigòn 1957

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

TÔI CÒN EM?- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

TÔI CÒN EM?

Tôi đi trong thành phố nhỏ
Sao như đi vào mông mênh
Tôi gọi tôi rồi tôi gọi em
Con bướm ngày xưa cánh buồn bay mất
Còn đây : Hư ảo cuộc đời.
Có con chim vàng bé nhỏ
Bay vào bối rối lòng tôi
Giòng tháng năm bỗng vô cùng thương nhớ
Tôi còn em hay cũng mất em rồi?
Có phải em mắt sầu sa mạc
Chưa in một dấu lạc đà
Tôi đứng bên ngoài gọi vào vô vọng
Lời gọi kêu thành bản tình ca.
Âm thanh buồn vươn lên ánh mắt
Thành phố đêm run rẩy ánh đèn
Tôi tìm hướng em sao trời vụt tắt
Em đâu rồi ? Thành phố bỗng không quen.
Trong ly rượu đầy bóng ai chếnh choáng
Tiếng ai nói cười thoang thoảng xa xôi
Đêm tối mông lung ngàn sao hun hút
Tôi còn em hay cũng mất em rồi?

Lê Vinh Thiều
Quảng Ngãi 1964

Nguồn: nghiathuc.com

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

VÔ ĐỀ 1- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by NHD trên 18/09/2007

VÔ ĐỀ 1

Tôi đưa hai tay để đầu hàng cuộc sống
Hay để chào vĩnh biệt những ngày qua
Chào mặt trời và chào những bông hoa
Đang đu đưa trên cành xuân mới chớm.
Có những con người rất lớn
Nghe tiếng chim mà biết được lòng trời
Nhận diện anh em qua chén rượu khuyên mời
Qua câu hát đầu mây cuối gió
Ghi vàng đá giữa trăm thương nghìn khó
Lời hẹn cùng em vẫn thắm một bông hồng
Trên đỉnh đồi cao ngoảnh mặt về đông
Trên núi gió sông mưa viết tình ca tuổi trẻ.
Rồi gởi cho em một bầu rất nhẹ
Có bướm nhớ hoa thương
Kèm theo thư là bản chép khúc Hồ trường
Em nhận được,nhớ về,kẻo mất công
nay chờ mai đợi
SỐ 2 :
Tôi không cười cũng như em không khóc
mặt trời lên và cỏ cây vẫn mọc
Chúng mình nào có ra gì.
Tôi sai chỉ một lần đi
mà tan tành sự nghiệp
Em chông chênh những bước cao, bước thấp
mà son phấn long đong
. . .
Bây giờ đang độ sang Xuân
Mai rụng lá và mây trời chớm đẹp
Tôi thương em bằng tâm hồn chưa rã mục
Tình làm đau, thương nhớ lại làm buồn.
Tôi vẫn đề thơ cho những đóa hoa hồng
Vẫn rót rượu cho những người bạn mới
Men rất nồng,và lòng người rất tội
Những bước chân quanh,quanh mãi để tìm nhau
Cuộc đời tròn ,tròn vạnh chuyện thương đau.
Em lầm lũi đi bừa vào bóng tối
Tôi uống rượu để quên đầu quên cuối
Quên chúng mình và quên cả cuộc đời luôn

Lê Vinh Thiều
Cuối 1984

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

MƯA NGOÀI SÔNG HỒ- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

MƯA NGOÀI SÔNG HỒ

Tôi phải làm sao cho em khỏi khóc
Tôi phải nói gì cho em đi đường ấy nhẹ ưu tư.
Em mất em từ những bao giờ
Tôi mất em từ những ngày mưa gió.
Nếu tôi mời em ly rượu mừng hoa cỏ
Mừng con sông quê chẳng đổi thay giòng
Mừng mai vàng lại nở trước mùa đông
Vàng ngõ trúc buổi hạ tuần trăng vẫn sáng
Chắc em sẽ chối từ.
Vì em đã viết một bài thơ
Có đầu, không cuối
Và đoạn giữa thiếu cay gừng mặn muối
Quên non thương biển nhớ buổi trăng tròn
Quên gốc sim già, quên cả lá mai non
Phơ phất gió những chiều xuân lịch sử.
Cho nên em phải buồn
Em đi một mình bên ấy
Biết Trời đất không dung nhưng cũng đành chịu vậy
Tôi thật tình mà nói: Rất thương em.
Bây giờ em đã thành quen
Với tội lỗi nên tưởng rằng không phạm tội.
Câu chuyện ngày xưa đã trở thành chỉ rối
Gở không ra đành quấn chặc lấy lòng mình
Nếu một mai kia Trời vẫn còn xanh
Chắc em vẫn còn buồn
Em mất em rồi nên chẳng có ai thương.
Tôi nghe mưa ngoài sông hồ nhièu lắm.

Lê Vinh Thiều
(1983)

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

RÓT CHÉN RƯỢU- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

RÓT CHÉN RƯỢU

Rót chén rượu mừng hoa xuân trở lại
Bàn tay xưa trắng muốt mộng ngày xưa
Nhà ta có hoa mai vàng nở muộn
Gió nồm quê ta run rẩy lá mai non
Nâng bàn tay em trời một phía nghiêng buồn
Mười mấy năm đời vẫn gió mưa tuôn
Mà tình sử vẫn thơm mùi tóc lạ
Ta dì em dưới khung trời nghiêng ngã
Lá mai non run suốt cuộc hành trình
Bàn tay em xoè rộng giữa bình minh
Trao ánh sáng cho ta ngày nguyệt tận.
Gió nồm quê ta hết thơm mùi muối mặn
Kể từ khi đôi lứa lạ lùng nhau
Một dãy trường sơn mây trắng chít ngang đầu
Ngoảnh nhìn lại tình duyên xưa đổ vỡ
Bao nhiêu giận hờn, bao nhiêu thương nhớ
Loạn sử không ghi kinh sách cũng không đề.
Mười mấy năm theo với gió nồm về
Bàn tay trắng mộng ngày xưa nở trắng
Trong mắt em xanh,xanh màu biển mặn
Ta nhìn Ta, thấy sáng bóng quê hương
Ta nhìn em, môi chưa nhạt màu son
Những lưu luyến buổi ban đầu vẫn thế
Em vẫn kiều thơ dù bao nhiêu dâu bể
Và gặp nhau bèo nước vẫn trao tình
Hái cánh hoa đầu thân tặng buổi bình minh.
Nhà ta có hoa mai vàng nở muộn
Muộn mất rồi, nhưng có, cũng hơn không.
Ta chìu em cài tóc một bông hồng
Rót chén rượu tưới thơm ngày tháng cũ.

Lê Vinh Thiều
Xuân 1982

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

TRÊN BỜ HOÀNG HÔN- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

TRÊN BỜ HOÀNG HÔN

Tôi đi trên bờ hoàng hôn
Cây cỏ vào Xuân sao bỗng trở buồn
Một dải mây vàng nghiêng đỉnh núi
Xin gởi cho ai tình người cuối sông.
Bãi cát trắng hắt hiu dài nỗi nhớ
Hàng cau thưa đứng đợi nắng phai hồng
Căn nhà xưa gió lùa từng mái rạ
Gió còn xuân hay gió đã vào đông.
Có kẻ ra đi nhớ ngày tháng cũ
Xoè bàn tay đếm lại những ưu tư
Năm ngón tay không thể nào đếm hết
Dù vạn bàn tay tiếc hận vẫn còn dư.
Người đi xứ lạ quên bè bạn
Con sông quê hương bỗng chốc hết hiền từ.
Tôi nhận cuộc đời trong ngõ cụt
Hoàng hôn xuống rồi sông núi thực hay hư?
Ta đi chập choạng trăng hờn tủi
Mang tình sầu lên tận đỉnh quê hương
Sau lưng một bóng trăng ngờ vực
Trăng đầu non cuối bể lạnh vô cùng.
Thương kẻ bày tình bán rao giữa chợ
Bài thơ tình không yêu không thương
Rót chén rượu đầy xin lòng đừng nghiêng đổ
Tình ai xôn xao xin vất ngã ba đường.

Lê Vinh Thiều
Xuân 1982.

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

TRĂNG ĐÊM NAY- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

TRĂNG ĐÊM NAY

Trăng đêm nay là trăng mười tám
Gió ngã mây nghiêng lạc loài chúng bạn
Nghìn dặm sơn khê ngoảnh lại cũng bằng thừa
Ta vui hay buồn mà nhớ chuyện ngày xưa
Ngày ấy sum vầy sông nước
Con đò tình xuôi ngược giải Hương Giang
Mái nhì mái đẩy câu hát dịu dàng
Trong tiếng hát có linh hồn son phấn
Ngày ấy không hờn không giận
Nên trăng xưa bình thản vô cùng
Chú cuội cô Hằng vui với cuộc đời chung
Quên mùng một,ba mươi những đêm buồn nguyệt tận
Cô gái Cửu Long nụ cười rất thắm
Thuyền chèo xuôi xe chạy ngược cũng thành duyên.
Rất thủy chung nên nhớ vị sầu riêng
Không ai quên Đồng Nai cơm gạo trắng
Không ai quên những lời hò hẹn
Mà trăng đêm nay buồn quá một chu kỳ
Sông nước dặm dài ,thương kẻ ra đi
Trăng chao đảo trên tường xiêu mái dột
Đã hẹn nhau rồi sao còn mai còn mốt
Còn ngại ngùng cho mất vẻ si mê
Trăng năm xưa quen thuộc lối đi về
Tình để lại trên núi Nùng sông Nhị
Áo mặc tứ thân mà cuộc đời hoa mỹ
Đẹp làm sao cô gái chít khăn sô.
Trăng đêm nay rét mướt 4 nẻo sông hồ …

Lê Vinh Thiều
Long Phụng, đêm 18/11AL (1985)

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

BÀI VIẾT CHO T.- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

BÀI VIẾT CHO T.

Phải chăng vì tôi mà mái tóc ấy lên hương?
Phải chăng vì tôi mà chim hót mặt trời hồng?
Câu chuyện buồn vui từ những ngày tháng cũ
Thuyền qua bến nước ,…
Em nhớ hay không?
Buổi em đi chắc rất nặng hành trang
Những thương nhớ thuở ban đầu lưu luyến?
Phẳng lặng hồ thu hay xôn xao lòng biển?
Chuyện 10 năm dù nhớ, cũng đành quên.
Tôi chắc nụ cười em vẫn tròn duyên
Và đôi mắt vẫn xanh màu hoa lá
Em vui hay buồn trên một vùng đất lạ?
Rồi những buồn vui thành nước mắt hay không?
Riêng phần tôi hoang vắng những chiều hồng
Trang thư đẹp ngập ngừng không viết nữa.
Em nhớ không khi mùa xuân dâng trước cửa
Những màu mây chưa thấy ở chân trời
Những nụ hoa hồng hàm tiếu ở trên môi
Cỏ mượt màu xanh trên bước đường chưa đến
Ta nắm tay nhau sá gì sông biển
Hẹn cùng nhau lên thác xuống ghềnh…
Thôi,bây giờ,có nhớ,cũng nên quên.
Rồi tình cờ tôi gặp lại em
Những con suối trong,ngày xưa,vẫn chảy…
Tôi đưa em về
Ngõ cũ,đường quen bỗng trở thành hoang dại
Lời “cảm ơn” lành lạnh phía sau lưng…
Tôi nhìn lên : Đâu mất dáng mây Tần…

Lê Vinh Thiều
1984

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

KẺ GiỮ VƯỜN- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

KẺ GiỮ VƯỜN

Tôi ca ngợi Tình yêu và tuổi trẻ
Cho dù em thành thật hay không.
Đường ta đi có bóng mặt trời hồng
Nét son phấn dù chênh vênh vẫn rất nhiều thương nhớ.

Có những ngày Trời trở gió
Gờn gợn nét xuân sang
Trên nền trời xanh và trên những nụ hoa vàng
Vẽ đẹp của em bỗng trở nên kỳ lạ

Có tiếng chim về như hối hả
Sợ em quên lời hẹn buổi ban đầu.
Có non xanh nước biếc làm chứng dưới Trời cao
Có gió sớm mây chiều ngủ quên trên mái tóc.

Có thương tôi, cũng xin em đừng khóc
Rủi hoa hờn bướm giận mất vui đi.
Tôi biết rồi em sẽ về
Để ngâm lại bài thơ xưa dưới bầu trời rất nhẹ

Để hát lại bản tình ca mặn nồng tuổi trẻ
Không đắn đo vẫn tính chuyện trăm năm.
Có tình yêu mới đẹp dáng trăng rằm
Có tuổi trẻ mới thiêng hồn sông núi.

Nhưng yêu nhau cũng xin đừng vội quá vội
Chờ ngày lành tháng tốt mới thành thân.
Có kẻ nghĩ rằng xa
Nhưng hạnh phúc rất gần

Chúng ta muốn là Trời cao cũng muốn
Em dẫu chưa về,tôi không cho rằng muộn
Tháng ngày qua ngẫm lại chuyện tình buồn.
Biết mấy chiều mưa, biết mấy sáng mai sương

Thấm đau xót ướt nhoè trên giấy trắng.
Nếu chưa về, thì xin em cứ hẹn
Nhưng nếu về, xin nhớ: phải hơn xưa.
Tôi ngợi ca tuổi trẻ

Khi chim hót sang mùa
Khi kẻ giữ vườn Tình yêu đang vun xới
cho từng cây hạnh phúc.

Lê Vinh Thiều
1984.

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

KÍNH TẶNG VỢ- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

KÍNH TẶNG VỢ

Buổi ấy em 18 tuổi
Môi hồng tươi và sóng tóc bồng bềnh
Má đào thơ vừa độ chớm hoa duyên
Với mắt biếc gợn u tình Việt bắc.
Em nói với tôi những lời chân thật
Như bướm chim trò chuyện với mùa xuân.
Ta dìu nhau đi trên vạn nẻo đường
Của tình ái có gió trăng làm bạn.
Tôi trình bày cùng em
về những chiều thu bảng lảng
Một áng mây hồng lạnh cuối trời.
Thuở ấu thơ không có tiếng cười
Không chim hót ở hiên nhà dịu nắng
Mây trắng mùa thu bay 4 hướng
Lá mùa thu rụng hết ước mơ xưa.
Rồi lớn lên, nón gió tơi mưa
Tôi theo đuổi cuộc hành trình xiêu đổ
Nay lều tranh, mai quán cỏ
Hồn lang thang trên sông núi tan lìa
Chép thơ mình bằng tiếng giọt mưa khuya.
Hơn 30 năm, dừng lại
Tôi nghe rêu đá dựng trong hồn
Rồi gặp em rêu đá bỗng vàng son
Tôi nhớ mãi cũng chiều thu gió lộng
Gió núi Nùng thiết tha trên trán rộng
Mây Hồng hà ăm ắp nghĩa phù sa.
Ta nấu cơm chung dưới một mái nhà
Bằng ngọn lửa tự Trời cao trở lại.
Chuyện thật chúng mình sao như huyền thoại
Năm chồi xanh làm chứng một mùa xuân
Vào mai sau, ta có sẳn hành trang
Hoa lê trắng và thơ đề áo trắng.

Lê Vĩnh Thiều
Hành Tín, cuối năm 1975

Nguồn: nghiathuc.com

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

LỜI SÔNG NÚI NHỚ- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

LỜI SÔNG NÚI NHỚ

Tôi làm phép lạ
Cho tóc em xanh
Cho mắt em xao xuyến chuyện ân tình
Và chim hót suốt bốn mùa lữ thứ.

Mười ngón chân bám sâu vào quá khứ
Nghe nhói đau niềm hạnh phúc hoang vu
Trời về đâu cát bụi cũng xa mù
Địa ngục đó và thiên đàng cũng đó.

Tôi đứng giữa giòng sông mưa núi gió
Nghe từ xưa buồn thảm tiếng ai cười
Hát nghêu ngao tám cõi để tìm người
Rồi bỗng giữa hồng hoang rơi nước mắt.

Tôi còn em hay là tôi đã mất
Từ gió mưa rơi gãy cánh thiên thần
Em là em vẫn hứa hẹn mùa xuân
Mặt trời trinh nguyên vẫn hồng đôi má.

Tôi nhìn em nửa quen mà nửa lạ
Từ đại dương cháy sáng ngọn đèn thần
Nên bây giờ thiên hạ hết phân vân
Giấy bút mới viết trang tình sử mới.

Xương máu hoa gầy, tháng chờ năm đợi
Đêm về khuya ma quỷ đón đầu đường
Rồi anh em bè bạn hết thân thương
Và chồng vợ cũng mỗi người mỗi ngã

Mạch đất khô cằn, tàn hoa úa lá
Giữa đau thương đành chí lớn phai mòn
Mưa chiều nay nhạt hết những vàng son
Nên tượng đá cũng cúi đầu than thở.

Tôi làm thơ thay lời sông núi nhớ
Và riêng mình bầu bạn với mình thôi.
Bóng ai đi buồn khuất nửa khung trời
Ta từng đêm lắng nghe gà, đợi sáng.
. . .
Lê Vinh Thiều
Long phụng, Hạ tuần tháng 5/N.tuất

Nguồn: nghiathuc.com

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »

BÊN KIA SÔNG- thơ Lê Vinh Thiều

Posted by thinhanquangngai1 trên 18/09/2007

BÊN KIA SÔNG
(khóc Bùi Giáng)

Không ai nghĩ rằng anh đã mất
Vẫn còn đây buồn bã tiếng “Mưa nguồn”
Cành hoa Thạch Thảo đẫm sương
Anh viết lại bài thơ
Rồi sau đó Anh đi biền biệt
Thành phố buồn hoen giọt máu chưa khô
Tài tử nghìn sau đắp hộ nấm mồ
Và cắm cho anh bình hoa quốc sắc
Đọc điếu văn bằng những chuyện tình hay nhất
Đưa Anh về vĩnh-viễn với thiên hương
Xôn xao tiếng sóng Tiền Đường
Trên cõi ấy xênh xang câu hò lục bát
Cúc trúc mai lan bốn mùa thơm ngát
“Quốc sắc thiên hương khuây khỏa mộng thiên tài”

Tôi nhớ ngày xưa Anh khóc Anh cười
Anh ném vào đời những câu nghiêng vần ngửa
Như giữa đêm đông kẻ chăn cừu thiếu lửa
Ngước nhìn lên không thấy một vì sao
Rồi Anh đi không biết đến nơi nào
Tiếng khóc tiếng cười vẫn ngọt ngào thương nhớ
“Lá hoa cồn”(1) từng trang Anh rộng mở
Hội mùa Xuân cỏ biếc “Trắng hoa lê”
Gió mùa Xuân cây cỏ gọi Anh về
Từng chim bướm gởi lời chào thân ái
“Gió nội, hương đồng” lòng Anh lưu luyến mãi
“Cánh chuồn chuồn” bay đậu thuở “Hoa niên”
Anh làm thơ khóc bạn “Đa duyên”
Cho mây trắng vấn vương lầu “Hoàng hạc”
Anh ca ngợi tình yêu sao mà nghe tiếng khóc
Của lứa đôi dang dỡ tưổi mười lăm
Suốt cuộc đời Anh, “Vườn thúy” vắng trăng Rằm
Hồn thơ dại thẫn thờ trong gió loạn

Tôi đến với Anh một chút tình bè bạn
Vẫn không quên thương mến buổi sơ-phùng
Tôi hỏi Anh: rằng có- rằng không
Chúng mình đó hay là hai giọt lệ
Rơi lăn lóc từ bực thềm Ngọc đế
Xuống trần gian sẵn có cõi đau thương
Anh trả lời: Anh bằng cuộc sống lang thang
Khi phố chật lều tranh, khi “Đầu đường xó chợ”

Gởi tấm thân đến từng con kiến nhỏ
Giữa trang thơ dòng chữ gọi thiên thu
Đứa bất tài…đâu đến được thâm u
Để ngó thấy chim giữa rừng gội nắng

Anh cứ vui đi giữa trời câm lặng
Rồi mai sau làm chủ hội tiêu-dao
Giữa những trời Xuân rạng rạng hoa đào
Mây Tiên Lãnh về chơi Lạc Phố

LÊ VINH THIỀU
Chú thích: (1) Tập thơ cuả Bùi Giáng.
———————————————————————————————
Năm 1979 Lê Vĩnh Thiều đang ở tù tại trại tù Kim Sơn, Bình Định, nhận được tin sai lạc đưa vào trại giam là nhà thơ Bùi Giáng chết, Lê Vĩnh Thiều viết bài BÊN KIA SÔNG khóc Bùi Giáng. Đến năm 1988 Lê Vĩnh Thiều qua đời và mãi đến năm 1998 Bùi Giáng mới qua đời. (theo Trương Quang Tuấn)

Posted in 01. Thơ, Lê Vinh Thiều | Leave a Comment »