Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 504 129 Lượt

Archive for the ‘Mai Bá Ấn’ Category

Mai Bá Ấn và bốn bài thơ báo hiếu nhân Lễ Vu Lan

Posted by thinhanquangngai1 trên 24/08/2010

Mai Bá Ấn và chùm thơ báo hiếu nhân Lễ Vu Lan

Ru

con ve nằm khóc trên chạt ổi
hạ tàn rồi trưa nồng đầu thu
con dế nỉ non trong xó tối
giục đêm tàn… kết thúc lời ru
thạch sùng ru đêm
đàn gà ru sáng
con chào mào hát lửng giữa chừng trưa…

Phải mẹ khóc cả một đời thầm lặng
thành lời ru bên những chiếc nôi đưa !

Cha

Mẹ là dòng nước mát
Cha là rãnh cày thô
lúa trĩu bông đơm hạt
nuôi đàn con dại khờ

Cha lặng thầm như đất
giấu màu mỡ bên trong
dạy con bằng Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB5, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Tế Hanh và Những ngày nghỉ học

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/07/2010

Tối nay (16/7/2010), được sự cho phép của Tỉnh ủy, UBND tỉnh Quảng Ngãi, Hội VHNT phối hợp cùng UBND huyện Bình Sơn, UBND xã Bình Dương và gia tộc nhà thơ Tế Hanh sẽ tổ chức Lễ kỷ niệm 1 năm ngày mất của nhà thơ (16/7/2009 – 16/7/2010). Buổi lễ gồm 2 phần: Viếng hương tại nhà thờ gia tộc nhà thơ Tế Hanh và tổ chức chương trình thơ nhạc tại sân UBND xã Bình Dương (Tin nhận từ Tác giả Mai Bá Ấn)

TẾ HANH VÀ NHỮNG NGÀY NGHỈ HỌC
Tác giả: TS. MAI BÁ ẤN

“Những ngày nghỉ học” là thi phẩm đầu tay của nhà thơ Tế Hanh được chính thức công bố trên văn đàn vào năm 1938 – năm nhà thơ vừa tròn 17 tuổi (Tế Hanh sinh năm 1921). 17 tuổi đối với tuổi học trò bây giờ quả thật là còn khá ngây ngô, vậy mà mới 17 tuổi đầu, vào “Những ngày nghỉ học”, chàng trai Quảng Ngãi hiền lành ấy đã buồn bã lang thang ra sân ga để gửi nỗi buồn thương, u ẩn của lòng mình theo những Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB5, Mai Bá Ấn, Tế Hanh | 2 Comments »

Báo vẫn thơ và thơ vẫn hay- Mai Bá Ấn

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/06/2010

BÁO VẪN THƠ VÀ THƠ VẪN HAY
– TS. Mai Bá Ấn

Báo và Thơ, Thơ và Báo, ai có trước, ai có sau, chuyện cũng đã rõ rành rành rằng: Thơ có trước từ thời loài người chưa có chữ viết, riêng ở Việt Nam mình thì điều này lại càng rõ ràng hơn. Thế nhưng, đứng tại thời đương đại này, thử đặt câu hỏi đó cho bản thân các nhà báo, nhà thơ chúng ta, thì cũng không phải dễ trả lời. Có nhiều nhà báo nổi tiếng, suốt đời không làm nổi một câu thơ. Có nhà thơ nổi tiếng, suốt đời chưa hề viết một dòng tin ngắn. Có người Thơ trước, Báo sau. Lại có người Báo trước, Thơ sau. Và nhiều hơn là Báo và Thơ lẫn lộn chẳng trước chẳng sau… Thơ có thể xuất phát từ lúc chưa học chữ (nghĩa là chưa đòi hỏi qua đào tạo nghề… mà hình như cũng không có nghề… Thơ). Báo lại đòi hỏi phải là một nghề (Nghề làm Báo). Ý tôi muốn nói: có nhà  thơ, có nhà báo. Nhưng có nghề làm báo, mà không ai gọi nghề làm thơ. Nhà báo phải có thẻ hành nghề hẳn hoi, còn nhà thơ, cũng có thẻ, nhưng là thẻ Hội viên (để bọc túi chơi chứ không phải để hành nghề). Còn đã là nhà báo thì không có thẻ, ai cho anh vào hội trường, hiện trường để nắm thông tin mà viết (không Thông thì không Tin mà!). Không cho Thông (thông hành) vào hiện trường, lấy đâu ra Tin mà viết. Hơn nữa, dẫu có Tin nghe được, viết được chính xác Tin… cũng chẳng ai Thông… Và cuối cùng… cũng chẳng ai Tin! Nhưng thôi, bỏ qua chuyện chơi chữ, mặc dù chơi chữ rất hay, có khi dễ hiểu hơn những khái niệm lý thuyết mơ hồ! Thanh Thảo gọi: Thơ Báo là “Tháo bơ”, tôi thêm: Nhà báo là “nhào bá” (nhào vào trăm việc mà làm thành, hay là nhào nặn trăm thứ hùm bà lằng gì đó mà thành); nhà thơ là “nhờ tha” (chữ tha này quá đa nghĩa, tham nghĩa. Mà tham nghĩa quá, gọi là “tạ tham”, nên thôi đã là “tạ tham” thì  “tạm tha” phần giải nghĩa), … Đầy chất tượng hình cũng dí dỏm khôn lường, mà triết lý cũng ghê chứ không phải đùa chơi. Cứ ngẫm cái chuyện “nói lái” của nhà thơ phù thủy ngôn từ Bùi Giáng thì rõ hết. Ông “Bàng Dúi, Bán Dùi” này đã từng dịch và sáng tạo cả mớ sách triết nước ngoài mà ai cũng tâm phục, khẩu phục kia mà.

            Xin lỗi bạn đọc, vì đang viết bài về thơ của các nhà báo nên tôi cũng Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB2, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Nguyễn Ngọc Hưng- “Đáy lòng luôn vọng tiếng xanh xưa”

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/12/2009

Nguyễn Ngọc Hưng – “Đáy lòng luôn vọng tiếng xanh xưa”
(Đọc tập thơ Những khúc ca trên cỏ của Nguyễn Ngọc Hưng)
. mai bá ấn 

          Vì đã viết về Hưng khá nhiều, sợ vội vàng sẽ lặp lại những điều đã nói, nên lần này tôi cố cẩn trọng, đọc đi đọc lại thật nhiều lần tập thơ thứ 10 này của Hưng với hi vọng tìm ra một điều gì đó. Tất nhiên “điều gì đó” không phải bây giờ mới có mà vẫn luôn định hình trong phong cách thơ Hưng.

          Cảm nhận đầu tiên khi đọc Những khúc ca trên cỏ, cũng là nét khác nhau cơ bản của tập thơ này so với 9 tập thơ trước, chính là chất tinh nghịch (vốn tạo nên nét riêng của chàng nhà thơ bất hạnh này) đã lắng xuống và chất triết lý nổi hơn lên. Nói thơ Hưng triết lý thì hoàn toàn không đúng vì chủ đề Hưng đề cập xưa nay vốn là những chuyện rất giản dị, bình thường. Nhưng nằm ngẫm cả 10 tập thơ Hưng (trong đó có đến 5 tập thơ thiếu nhi), thì rõ ràng, ở đây, đã xuất hiện một số bài, một số đoạn “bén hơi” triết lý: “Chẳng có gì chẳng có gì chẳng có/ Trong hư vô ngoài cõi cũng hư vô/ Tôi thấy tôi chập chờn bên quán gió/ Ngồi nhâm nhi những khái niệm mơ hồ” (Hành trình).

Bắt đầu “ngồi nhâm nhi khái niệm” ở cái tuổi ngoài 50 âu cũng là điều diễm phúc đối với một con người mà một nửa thời gian (lại là nửa sau) của cái tuổi 50 ấy bị Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB1, Mai Bá Ấn, Nguyễn Ngọc Hưng | 2 Comments »

Hoa trong thơ Tế Hanh

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/07/2009

Hoa trong thơ Tế Hanh
.Mai Bá Ấn

Nhà thơ Tế Hanh – người anh cả của thơ ca hiện đại Quảng Ngãi vừa dừng đời thơ mình lại ở tuổi 88  (1921 – 2009). Anh vĩnh viễn ra đi và về lại giữa lòng “con sông quê hương” muôn năm vẫn chảy. Anh dừng lại nhịp thơ đời mình nhưng thơ anh mãi mãi “Hoa niên” trong lòng người đọc. Thuộc lớp nhà thơ cuối cùng của phong trào thơ mới (1930 -1945), Tế Hanh xuất hiện trong quỹ đạo của thơ ca lãng mạn. 18 tuổi (1939), anh đã nhận giải thưởng thơ của Tự lực văn đoàn. 24 tuổi anh xuất bản tập Hoa niên (1944). Và từ ấy đến nay, với gần 20 tập thơ sáng tác, 10 tập thơ dịch và những tập tiểu luận về thơ và cuộc sống, cùng với các nhà thơ lãng mạn khác, anh trở thành rường cột của nền thơ ca hiện đại Việt Nam.

Có phải vì tập thơ đầu của anh mang tên Hoa niên chăng mà đời thơ của anh rợp đầy sức xanh của cỏ, cây, hoa lá! Phải nói rằng, trong thơ Việt Nam, người viết nhiều nhất về cây, lá, hoa, quả có lẽ là Tế Hanh. Nhân dịp Xuân về, tôi xin được giới thiệu các loài hoa qua cảm nhận của anh. Trong thơ anh, ta có thể chọn ra được cả một danh mục các loài hoa khá đa dạng và lý thú. Trong Mùa Xuân nói chuyện hoa, anh nói tới 12 loài: hồng hồng, hồng đỏ, hồng trắng, hồng vàng, cúc vàng, cúc trắng, cúc tím, cúc xanh, đào phai, đào thắm, dơn ghép, dơn đơn. Trong Hoa Đà Lạt, anh chọn 03 loài tiêu biểu: Mimoda, hoa hồng và hoa đào. Rồi từ trong ngất ngây hương nhựa thông Đà Lạt, anh liên Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, Mai Bá Ấn, Tế Hanh | Leave a Comment »

Mai Bá Ấn và trụi trần một khúc đành hanh

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/05/2009

Mai Bá Ấn và trụi trần một khúc đành hanh

Nguyễn Xuân Hoàng
(Hội Nhà văn Thừa Thiên – Huế) 

            Sức sống của thể thơ lục bát cho đến nay không có gì phải bàn cải. Nó trường tồn cùng cây đa, bến nước, sân đình. Nhìn lại lịch sử văn học sau ca dao, thơ lục bát trường cửu cùng với Truyện Kiều, thơ Nguyễn Bính và sau đó là Bùi Giáng, Nguyễn Duy… Đang bình thản và suôn sẻ, chợt một ngày sau Nguyễn Du, thể thơ cổ điển ngọt ngào này đã vấp phải một hiện thực khắc nghiệt, đòi hỏi phải bụi bặm hơn, đời hơn để đến với cuộc đời. Đọc tập thơ “Lục bát làm liều” của Mai Bá Ấn, tôi đã tìm thấy rất nhiều bụi bặm trong những con chữ đa đoan của anh. Những câu thơ dường như không chịu ăn mặc chỉnh tề, cứ như vậy mà đi tưng tửng vào đời:

Trụi trần
một khúc đành hanh
Yêu nhau nói trớt
hóa thành giản đơn
                                                                       
và:

Vậy rồi mình ngồi mình buồn
khi không chẳng lẽ lệ tuôn bá xàm

Để đưa được những “đành hanh”, “trớt”, “bá xàm”… kia vào thể thơ lục bát quả là Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Thị trường Lục bát- tập thơ Mai Bá Ấn

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/02/2009

Đêm câu lục bát yêu thương
Lia vào giữa cuộc thương trường liều chơi

(Lời ngỏ- Mai Bá Ấn)

Gần đây, thể thơ lục bát “nhà mình” đã được cách tân bằng cách xuống dòng một cách uyển chuyển, linh họat và kết hợp với các dấu câu… đã tạo ra một hiệu quả đáng kể về ngữ nghĩa khi đọc. Câu lục bát đời mới được xuống dòng đúng chỗ, thả rơi đúng chỗ sẽ phát huy hết hiệu quả và hay hơn cách đặt suông 6/8 cổ điển rất nhiều. Với Thị trường lục bát của Mai Bá Ấn không biết quý vị nhận xét như thế nào, nhưng với cái tựa đề và Lời ngỏ “liều chơi” như vậy thì có lẽ tập thơ này có nhiều điều mới. (NHD)

TNQN trân trọng giới thiệu Thi tập Thị trường Lục bát đến quý bạn đọc và bạn bè thi hữu.

thitruonglucbat-mba

Nhà xuất bản Hội nhà văn, 2008
Khổ: 13x19cm
Số trang: 85

Posted in 06. Giới thiệu sách, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Thanh Thảo- Ông hoàng của trường ca

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/02/2009

THANH THẢO – ÔNG HOÀNG CỦA TRƯỜNG CA

                                                                                    – Mai Bá Ấn

            Trong đời thơ Thanh Thảo có ba con người gắn liền với ba sự kiện khá quan trọng liên quan đến bước đường sáng tác của anh. Đầu tiên là Chế Lan Viên – người mà ngay trong thời chiến tranh khốc liệt đã dám để lọt vào mắt xanh mình và dám cho in những bài thơ đầu tay với nội dung quá gai góc và một tư duy thơ lạ lẫm, táo bạo lúc bấy giờ của nhà thơ trẻ Thanh Thảo từ chiến trường miền Nam gửi ra. Để Thanh Thảo nổi tiếng cũng từ đó mà rồi gặp ngay “tai nạn văn chương” cũng từ đó. Cũng chính cái “án treo văn chương” lơ lửng này mà sau ngày miền Nam giải phóng, từ chiến khu trở về, Thanh Thảo trở thành một nhà thơ không có nơi công tác, chỉ có vui một niềm vui lớn cùng đất nước hòa bình. Lang thang ở phố xá Sài Gòn chưa định hướng sẽ về đâu, may sao, nhà văn Nguyễn Chí Trung xuất hiện. Biết Thanh Thảo là người em đồng hương “khu eo” đã từng nổi tiếng từ án treo văn chương thời chiến, ông đưa Thanh Thảo về trại sáng tác Quân khu V (Đà Nẵng), và từ trại viết này hàng loạt bài thơ, đặc biệt là Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, Mai Bá Ấn, Thanh Thảo | 3 Comments »

“1 2 3” của Thanh Thảo và ba bậc tư duy thơ trong quá trình hiện đại hóa thơ ca

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/07/2008

“1 2 3” của Thanh Thảo và ba bậc tư duy thơ trong quá trình hiện đại hóa thơ ca
MAI BÁ ẤN

Không dám nói rằng: chính Thanh Thảo có ý đồ nghệ thuật khi lấy tên tập thơ mình bằng ba bước đếm 1 2 3 như thế. Nhưng nhìn xuyên suốt cuộc đời thơ anh, ta xác quyết, anh là một nhà thơ “không chịu lùi” trên con đường cách tân thơ ca. Trước đây, ngay từ những bài thơ đầu đời xuất hiện trong thời chiến (1973), anh đã từng tuyên ngôn bằng một giọng thơ quyết liệt, trần trụi và táo bạo. Đến những năm hòa bình, anh đã từng xếp khối thơ mình với Khối vuông ru-bích (1985) và từng đếm Từ một đến trăm (1988 ) với quan niệm rất rõ ràng: “một người không khôn ngoan lầm lũi trên đường/ con đường người không khôn ngoan gập ghềnh lầy thụt/ sao anh không đi con đường đã dọn sạch/ hành hạ thân mình như thế để làm chi?” (4,tr.7-8). Bây giờ, bẳng đi đúng tròn 10 năm, kể từ khi tập thơ cuối cùng của anh được xuất bản, anh lại tiếp tục “hành hạ” mình bằng cách đếm bước cẩn trọng hơn (Không phải đếm Từ một đến trăm mà là 1 2 3 như tập bước). Điều này chứng tỏ, Thanh Thảo rất có ý thức cách tân thơ, đặc biệt là thơ trong cơ chế thị trường, trong thời hội nhập.

15 bài thơ  song ngữ Anh – Việt gọn ghẽ đã làm nên quá trình hiện đại hóa thơ ca rõ nét qua ba bậc tư duy thơ Thanh Thảo ở ba chặng sáng tác khác nhau. Bậc 1 chính là bài thơ được in cuối cùng trong tập: Một người lính nói về thế hệ mình (1973). Bậc 2 được đánh mốc bằng bài thơ in ngay khoảng giữa tập thơ: Dao động sóng (1988). Bậc 3 là 13 bài thơ còn lại được anh sáng tác gần đây với một ý thức bứt phá rõ nét, đẩy thơ Việt tiệm cận cùng những trào lưu thơ hiện đại thế giới.

Có gì khác nhau giữa ba bậc tư duy thơ này trong cái nhìn thống nhất của phong cách thơ Thanh Thảo? Đó chính là tư duy thơ thông qua cấu trúc tác Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, Mai Bá Ấn, Thanh Thảo | 6 Comments »

Chàng thi sĩ học trò ngày ấy

Posted by thinhanquangngai1 trên 11/07/2008

Chàng thi sĩ học trò ngày ấy
(Đọc tập thơ Tình học trò của Lý Văn Hiền, Nxb Đà Nẵng, 2007)
MAI BÁ ẤN

Tôi – Quảng Nam, Lý Văn Hiền – Quảng Ngãi. Và vì thế, thuở ấy, tôi chưa hề biết đến chàng thi sĩ học trò họ Lý. Tuổi học trò chúng tôi ngày ấy là tuổi học trò của những chàng trai học, sống và suy tư giữa cái thời miền Nam trong chế độ cũ. Đó là những năm cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tuổi học trò trôi trong đạn bom… Song, cho dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu thì cái nội tại hồn nhiên, vô tư, mơ mộng của thời cắp sách vẫn có những nét chung đáng yêu của nó. Duy có điều này, có điều này là khác. Đó là: hình như cái suy tư của tuổi học trò ngày ấy lãng mạn hơn và cũng già dặn hơn nhiều. Lãng mạn hơn bởi cái thực tại chết chóc, đau thương của chiến tranh ám ảnh khiến hồn thơ khao khát bay lên. Già dặn hơn bởi những suy tư trăn trở trước thời cuộc chiến tranh, chia cắt. Lứa tuổi phổ thông ngày ấy cũng lớn hơn bây giờ ít nhất là 2 tuổi. Suy nghĩ đã lớn nhưng tuổi khai sinh phải lùi, vì sợ đủ tuổi công dân, chưa tốt nghiệp Tú tài đã bị bắt đi “quân dịch”. Chính vì thế, màu hoa phượng của mùa Hè những tháng năm xưa cũng “rướm máu” hơn nhiều. Bây giờ, thơ học trò thường ví màu đỏ của phượng là ngọn lửa nhiệt tình của tuổi trẻ. Nhưng thời ấy, dưới chế độ cũ, mỗi Hè chia tay là mỗi một mùa đau đớn, bởi đa số phải bị sung vào “lính đánh thuê”. Cái tiền đồ chết chóc hiển hiện ra mồn một trong đầu. Phượng khóc và tâm hồn trẻ thơ rướm máu.

            Có lẽ như thế chăng mà cái “Tình học trò” trong thơ Lý Văn Hiền ngày ấy già dặn hơn, ít vô tư hơn và cũng lãng đãng hơn nhiều!

            Bây giờ, tái bản tập thơ cũ của thời đã qua, cả tôi, cả Hiền, cả bạn bè đều có chung một tâm trạng ái ngại. Không biết tiếng lòng xưa cũ rơi rớt giữa cuộc sống của tuổi học trò hôm nay có còn nguyên được sự cảm nhận như xưa? Chắc hẳn là không vì mỗi thời có mỗi không khí thơ riêng của nó. Nhưng thôi, dù sao đây cũng là vốn liếng lòng mình của một thời trai trẻ. Bây giờ, tuổi học trò đã đi qua, mỗi đứa đã già, có muốn viết lại những vần thơ nông nổi ngày xưa cũng chẳng thể nào viết nỗi.
 
            Điều đặc biệt là tôi đã gặp những vần thơ cũ này của Lý Văn Hiền vào những năm sau ngày miền Nam giải phóng. Năm 1978, tôi rời phổ thông vào Đại học Sư phạm Quy Nhơn. Vốn là một học sinh mê thơ và đã từng Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Lý Văn Hiền, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Nguyễn Ngọc Hưng- Hạt thơ/ Hạt bụi/ Hạt vàng

Posted by thinhanquangngai1 trên 03/07/2008

Nguyễn Ngọc Hưng
Hạt thơ – Hạt bụi – Hạt vàng

(Đọc tập thơ Lá non của Nguyễn Ngọc Hưng) 
Mai Bá ấn

            In vào cuối Đông năm 1997, nhưng bạn bè chúng tôi mang thơ Hưng đi phát hành (đi bán) đúng dịp đầu Xuân Mậu Dần (1998). Một tập thơ ra đời vào dịp Xuân, lại mang cái tựa rất Xuân (Lá non), được viết bằng một trái tim thơ tràn trề mùa Xuân nhưng lại cầm bút bằng đôi tay tàn tật và một thể xác ngày càng yếu gầy hơn…

            Khi Xuân Anh (người bạn cao quý nhất trong đám bạn bè cao quý của Hưng) chở thơ từ Nghĩa Hành xuống Trường để tôi mang đi dụ khị học trò phát hành ở Quảng Trị và Đaklak, tôi đã đặt xong cái tựa đề bài viết giới thiệu này. Thế nhưng do bận đi bán thơ để Hưng hoàn vốn nhà in nên bài viết (ít quan trọng hơn) đành gát lại. Chiều hôm kia, Hưng gọi điện thoại xuống thăm tôi và báo rằng, mấy nay sức khỏe giảm sút nhiều. Nghe cái giọng khàn khàn khó thở của Hưng, tôi đâm lo. Đành dẹp hết chuyện trường, ngồi viết bài này để giới thiệu một tập thơ mới của Hưng cùng bạn đọc. Đây là tập thơ thứ hai Hưng viết cho người lớn.

            Khi tập thơ người lớn đầu tiên Lời ru trắng (*) ra đời, anh em tôi thường bảo: Hưng chỉ mạnh về mảng thơ thiếu nhi. Lần này, tất nhiên không đến nỗi đột ngột vì thật ra những bài thơ cho người lớn đăng tải gần đây của Hưng đã trội lên rất nhiều. Nhất là khi may mắn cả tôi và Hưng đều lọt vào vòng chung khảo cuộc thi thơ lục bát kéo dài cả 2 năm của Báo Giáo dục thời đại; và lần sơ kết ấy, Hưng đã được nhận tặng phẩm. Thế nhưng cầm tập Lá non, tôi vẫn hơi lo, vì đây là cả một tập thơ 70 bài. Và sung Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Mai Bá Ấn, Nguyễn Ngọc Hưng | Leave a Comment »

Dế giun Bùi Giáng – Bán Dùi- thơ Mai Bá Ấn

Posted by thinhanquangngai1 trên 03/07/2008

Dế giun Bùi Giáng – Bán Dùi

hoa ngồi làm đĩ trong mưa
để xem nhân thế thiếu thừa bao nhiêu
hết khổ chưa hỡi nàng Kiều
hiên Lãm Thuý đã phong rêu dặm về
thôi thì
một chán
hai chê
ta lưng túi
với đuề huề gió trăng
mang rượu xin cưới chị Hằng
bị từ hôn…
uống mớ trăng vào lòng
quay về với cuộc nhân gian
man man trần thế luận bàn thế nhân

có lần…
vâng
đã có lần
thơ ta rớt cánh buâng khuâng vần sầu
hỏi mây ?
mây bạc mái đầu
hỏi trời ?
trời cũng thẳm sâu một màu
hỏi buồng cau ?
hỏi luống trầu ?
con sông
thiếu một nhịp cầu làm duyên
tim ta từ đó tật nguyền
làm thơ tán tỉnh dế giun chung tình
và rồi
giun dế lặng thinh
cô đơn còn lại
một mình
thằng tôi…

Mai Bá Ấn

Posted in 01. Thơ, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Mai Bá Ấn và những vần thơ ” Lục bát làm liều “

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/01/2008

Mai Bá Ấn và những vần thơ ” Lục bát làm liều “

Tôi biết Mai Bá Ấn đã lâu và đọc anh cũng đã nhiều. Đọng lại trong tôi là những câu thơ lục bát với cái giọng phớt đời, làm thơ như chơi, đọc thơ như chơi. Giọng Quảng Nam nằng nặng, trầm trầm như cứa vào đêm, như cứa vào trăng những mùa ngất tạnh, gió vi vút thổi trên biển Qui Nhơn một khuya nào xa lăng lắc. Sau này, đọc tập thơ ” lục bát làm liều “ của anh tôi mới chợt “ngộ” ra nhiều điều. Là nhà giáo, hội viên hội văn học nghệ thuật Quảng Ngãi và hiện là giảng viên Trường Cao Đẳng Tài chính- Kế toán. Mai Bá Ấn làm thơ, viết văn như trải lòng mình; tuy nhiều lúc khơi khơi như chuyện đùa chơi, làm thơ như xông vào một cuộc liều:

Ca dao tuyệt
Truyện Kiều trinh
Lục Bát của mình
Chỉ viết…
Liều thôi.
                              ( Ngỏ)

” Một liều, ba bảy cũng liều “. Anh liều và đã chộp được Đọc tiếp »

Posted in 03. Bình thơ, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »

Mai Bá Ấn

Posted by thinhanquangngai1 trên 10/01/2008

MAI BÁ ẤN
Cập nhật sau!

Posted in 15. Tác giả, Mai Bá Ấn | Leave a Comment »