Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 516 942 Lượt

Archive for the ‘Ngã Du Tử’ Category

ĐỌC LẠI ĐOẠN TRƯỜNG VÔ THANH Thơ Của Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 21/01/2018

ĐỌC LẠI ĐOẠN TRƯỜNG VÔ THANH
Ngó lên đỉnh ĐỘNG HOA VÀNG
Thấy người nằm ngủ dưới tàng mây xanh
cỏ hoa ngan ngát xây thành
Sướng. – Cười khan động đến vành trăng chao
NDT
* Kính tặng nhà thơ Phạm Thiên Thư
Lời hay đọc mấy tàn canh
Hai mươi bảy bức vô thanh hậu Kiều
Sắc tài mỗi mỗi dòng thêu
Bỗng trầm cung bậc đăm chiêu mắt ngời

Tiếng reo ngút mặt ngang đời
Hai trăm… sau, Nguyễn Du ơi tuyệt hồng
Phận Kiều chiếu diệu thinh không
Phạm Thiên Thư chấp bút lồng cánh mây

Trăng leo lên mấy tàng cây
Sáng bừng trang sách trải đầy hoa sân
Hương thơm chữ nghĩa vô ngần
Phả và nhật nguyệt tầng tầng bay xa

Nhớ người sổ ” gói tên hoa”
Giọt lệ xưa chuyển hóa là ngọc châu
Trăm năm nước chảy qua cầu
cung tay nhận đón cung tàu ” vô thanh”

Gấp trang sách hậu tân thanh
Ngày lên mây trắng trời xanh dịu vời
NGÃ DU TỬ

Posted in Ngã Du Tử | Leave a Comment »

VÀNG GIEO TÂM THỨC Thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/01/2018

VÀNG GIEO TÂM THỨC

Đôi khi xé một tiếng cười
Trào lộng chơi ( khóc cuộc đời trầm luân)
Về đâu cuối nẻo xa xăm
Vần thơ thắm thiết trăm năm tặng người
Đầu xuân nâng chén gọi mời
nhiều năm nữa như một thời …rất xưa
Trùng trùng trắng mắt giăng đưa
Lẫn trong nhân thế nắng mưa thói thường
Nữa mai phía cuối con đường
Chong mắt đợi, Lóe ánh dương rực màu
Tìm trong dâu bể mai sau
Yêu thương ơi, hãy tin nhau chữ tình
Nổi buồn nào cũng lặng thinh
Cứ bao dung như có mình ở trong
Miên man lòng nhuộm sắc hồng
Vàng gieo tâm thức, thân đồng vọng bay
Cuối đường bắt nhịp vỗ tay
Hát lên từ lúc chân ngày hé duyên ./.
NGÃ DU TỬ

Posted in Ngã Du Tử | Leave a Comment »

HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP Thơ Ngã Du Tử

Posted by admintnqn trên 05/01/2018

HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP

Mây vấn vít lưng đèo tan chầm chậm
Tôi tần ngần trên đỉnh níu thời gian
Khói núi ùn lên chim chóc về ngàn
Chiều như thể hiểu lòng nên chẳng vội
Đứng giữa núi non nghe tình vời vợi
Đời xôn xao cây lá cũng rộn ràng
Gió thốc cong những hốc đá ù vang
Rồi bất chợt dắt dìu từng ụn khói
Ráng vàng rựng nhuộm sắc màu roi rói
Thủy mặc rừng, lung linh thiên nhiên
Ánh trăng non pha tí sáng dịu hiền
Đêm sụp xuống nghe núi rừng bí mật
Hương của rừng thơm lừng lên chất ngất
Trên núi non cảm xúc thật lạ lùng
Ai đã từng chứng kiến mênh mông rừng
Mới cảm hết hương đêm rừng tháng chạp
Ơn trời, có buổi về trước tết
Tôi vô tình cuộc duyên hội thành thơ
Đời có khi một bất chợt tình cờ
Cũng hóa kiếp giữa trần gian vô lượng
NGÃ DU TỬ

Posted in Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Biển Đông với người Việt – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/05/2014

BIỂN ĐÔNG VỚI NGƯỜI VIỆT
(Nhân chuyện Trung Hoa đặt giàn khoan HD 981)

Từ bao triều đại Việt: – Hoàng Sa, Trường Sa
là máu thịt, xương da của Tổ quốc
bao chiến tích cha ông ta thưở trước
lúc bắt đầu có lịch sử tổ tiên

buổi tiệc khao lề tế lính mãi ầm vang
người lính Việt được giong buồm giữ đảo
vượt ngàn dặm dưới biển trời giông bão
danh dự và trách nhiệm của thần dân

người Lý Sơn – những chiến binh dũng cảm
hiên ngang vô cùng dẫu gian khổ hiểm nguy
khi trở lại quê nhà… ồ, thật hiếm
Tổ quốc là thiêng liêng thân xác sá gì
những mộ gió muôn đời cùng sóng biển
vẫn âm thầm sống mãi với thời gian

dân Việt tôi tâm ý thật hiền
cứ cần mẫn giữ giang sơn tổ quốc
dẫu Trung Hoa cố tình ngang ngược
cắm giàn khoan: – mộng xâm lược biển nhà

khắp Việt Nam những nắm tay dậy sóng
quyết đồng lòng giữ tấc biển non sông
đất nước nầy của con cháu Lạc Hồng
hởi Đại Hán cớ sao sang xâm phạm

thật tình nước ngươi là nước lớn
nhưng ngược ngang ta chẳng quyết dung nào
tinh thần dân tộc hơn vũ khí giương cao
vì Tổ quốc quyết một lòng giữ vững

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | 1 Comment »

Hai bài thơ – Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 27/04/2014

1/2
CUNG TÌNH LẠC

Ơ kìa em lạc vườn trăng
Tim xưa còn mãi dấu hằn tháng năm
Chị Hằng trần trụa đêm rằm
Nơi cung xưa cõi xa xăm hiện về

Em và trăng lẫn tứ bề
Bỏ ta lạc giữa cơn mê lạnh hồn
Quay về, giủ sạch nguồn cơn
Phù du thôi chẳng thiệt hơn làm gì

Sẩy chân dài bước xuân đi
Ta như chim – cánh thiên di ngỡ ngàng
Tìm nhau ư, khổ riêng mang
Tình thanh tao sẽ bâng khuâng nhớ hoài

Đèn chong thắp sáng hình hài
Vàng trăm năm bước khoan thai đất trời

2/2
THỔ CẨM

Người đàn bà dệt nên hình thổ cẩm
sự miệt mài, Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Cổ tích mẹ và em – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/02/2014

CỔ TÍCH MẸ VÀ EM

Tiếng em từ độ thu nào
Còn trôi trong mắt như màu thu nay
Sáng trưng trên mấy từng mây
Lạc vào cổ tích nở ngày trong tôi

Rằng xưa một nhánh tao nôi
Huyền xanh sử mẹ mắt môi tượng hình
Cũng từ nhật nguyệt lung linh
Kết tinh thành cả dáng hình của tôi

Tháng ngày hạnh phúc êm trôi
Lớn dần từng tiếng từng lời mẹ cha
Niềm vui xanh nhánh trổ hoa
Quây quần quanh lũng yêu và thương ngoan

Từ em lạc chốn địa đàng
Bao dung trên khoãng ánh vàng nắng sương
Theo Em đi khắp muôn phương
Phương nào cũng chỉ một phương Em hồng

….

Yêu em vừa buổi núi sông
Lặng im tiếng súng phiêu bồng rong chơi
Cơ đồ trong mái nhà thôi
Có em từ đó vàng phơi thơ tình

Nảy mầm từng tứ thơ xinh
Xanh cành tươi tắn có hình dáng Em
Trôi theo ngày tháng lã mềm
Giữa đời còn đọng hương đêm của ngày

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Ba bài thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 20/10/2013

MÙA SANG

Chuyển mùa từ độ gió sang
Rát Lào tím mặt đã tràn qua thu
Hiu hiu gió thoảng sương mù
Nỗi niềm em chuyển mấy tù ngục xa
Áo xưa thức giấc quan hà
Mây hương sắc,đường vàng hoa ngõ về

Giã từ ngày tháng hoang – mê
Đón trăng cùng mảnh hồn quê tự tình
Một thời ngậm miệng lặng thinh
Thế gian trái ấu cũng đành tròn vo
Bâng khuâng trong tổ tò vò
Cuộn tròn u uất nằm mơ giang hồ
Cõi người áo cộc quần thô
Đâu còn Em để tương tư tháng ngày

Sang mùa chuyển ngọn heo may
Có bàn tay, nắm bàn tay hẹn hò
Sông ơi, đầy những chuyến đò
Nước non vui, giục dòng thơ ngọt lành ./.

THÂN PHẬN

Lấy thi tứ lấp bao nổi buồn sâu thẳm
Để mai sau quên hết những điêu tàn
Khi bình minh trở mình Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | 1 Comment »

Góp lời phong nguyệt

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/08/2013

GÓP LỜI PHONG NGUYỆT

Sánh vai về chốn thư hiên
Góp lời phong nguyệt nặng nguyền núi sông

Nguyễn Du

Hơn 50 năm trước cụ Vương Hồng Sển có viết cuốn THÚ CHƠI SÁCH, lượng xuất bản sách đến vài ngàn bản (cơ sở báo chí và xuất bản Tự Do, Sài Gòn 1961) thế mà giờ nầy muốn tìm cuốn sách ấy để đọc không phải chuyện dễ, chúng ta sẽ mua với giá rất đắc những người thích đọc cuốn đó khó có thể mua được, vì nó đã là sách hiếm may ra còn ở những người sưu tầm sách.

Mới đây, tác giả Trần Trọng Cát Tường trong tinh thần yệu sách rồi chơi sách anh đã sưu tầm hơn 15 ngàn bản sách, thao thức với cách chơi sách trong thời đại mới, thì ra nghề chơi lắm công phu, tôi đọc trên mạng giới thiệu VỀ CHỐN THƯ HIÊN của anh, tôi thích quá, tính hỏi tìm mua, không ngờ tôi được nhà thơ Khắc Minh thay mặt tác giả tặng cuốn sách ấy, tôi đọc chậm rãi để tìm xem tác giả thế hệ sau có gì khác với xưa, ngày trước chưa có internet như bây giờ, tôi nghĩ thời nầy muốn sưu tầm, tìm tòi bất cứ điều gì internet cũng có thể giải quyết, cho nên chắc không còn mấy ai mặn nồng với thú chơi sách, nhất là thú sưu tầm sách, thì ra cách nghĩ và cách chơi trong trần gian nầy chẳng ai giống ai, Trần Trọng Cát Tường đọc sách, chơi sách rồi viết sách mỗi Đọc tiếp »

Posted in 04. Bài viết, CB5, Ngã Du Tử | 2 Comments »

Viết sau lần giở – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

VIẾT SAU LẦN GIỞ

có tiếng hỏi: Từ thanh bình trở lại
nhện giăng đầy trong ý nghĩ tinh khôi
– trong tro bếp may ra còn than đỏ
thổi bùng lên ánh lửa hóa nụ cười

trăng gác núi tiếng gọi ngày phía ấy
nghe ầm vang một góc quan san
đêm rất thật ánh trăng già khuyếch tán
tình nước non thôi thúc bước nhịp nhàng

quanh bóng núi đùa cợt đời du thủ
bận lòng chi – ngắm sương khói biên thùy
cười kiêu hảnh sau mấy mùa thủ túc
nhớ tình nhau chong mắt biếc đương thì

lời kinh sách mang mang hồn lãng mạn
cỏ phương Nam xanh mượt dưới trời chiều
xưa có phải mắt nhìn chưa biếc vị
nên vô tình dẫm lên bóng liêu xiêu

gọi thơ phú làm chất men thi vị
mãi ung dung làm bạn chữ thánh hiền
thương đàn em dật dờ neo hố thẳm
mộng ngày xanh thấm lạnh những ưu phiền

cứ nhầm lẫn dẵm lên bờ hạnh phúc
nhìn quanh co bước xiêu veọ con người
biển bạc rừng vàng kéo chân những nụ cười
đầy mộng mị khắp chiều dài đất nước

sao không thể giận hờn chiều quay ngược
làm rối tung những giá trị thường hằng
nỗi chao đảo những tầng tầng mực thước
mãi lạm bàn chuyện thực giả chê khen

mùa giả tạm cũng đậm màu hưng phế
mộng trào dâng theo con nước chân thành
có tiệng gọi phía ngày reo trước mặt
rộn lòng nhau lớp lớp cây đời xanh./.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Trầm tích xuân – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/05/2013

TRẦM TÍCH XUÂN

Ba mươi năm trăng mọc một phương
những ngôi sao thần dân không đổi ngôi
mặt trời chẳng bình yên soi rọi
lòng người man man như tơ trời
đường nhân thế trăm ngàn bất ổn
vết bầm hằn lên mỗi lương tri
chỉ có Em
mùa đông đến lại đong đầy nổi nhớ
khi xuân giục giã tận phương ngoài
Ai ngửa mặt nở cái cười nửa nụ
Ải quan đầy những xa hoa
Tôi đứng lại mắt nhìn xa tám hướng
hướng nào cũng mờ bến sông xưa
nghe lở lói bao nỗi buồn trầm tích
mắt môi xưa hong lại tháng năm vừa…
Khoác vội mùa xuân qua lớp áo
du hành từng nẻo quê hương
biết nỗi niềm qua từng ô cửa
nghe mùa xuân chảy theo các con đường
Tuổi trẻ đánh đu mùa xuân qua lớp áo
vàng xanh sặc sở khắp quê
có bà mẹ áo nâu, cánh bạc
ngóng con xa, mùa xuân vẫn chưa về
khi mùa đông cáo chung
ngày xuân thức dậy xanh cành

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Theo em về cùng đoàn tàu – Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2013

THEO EM VỀ CÙNG ĐOÀN TÀU

Con tàu cũ còn sức cùng lực kiệt
Lướt mòn đường ray
gần trăm năm thân phận
gắng đưa nhanh bao khách lạ ngựợc xuôi
về ga cuối hành trình nghe đã mỏi
tiếng tàu kia quen lắm những phố làng
thương nó quá lẽ thường là ngơi nghỉ
nhưng không em chưa chiếc mới thay vào
sức hết rồi đã bao mùa lóng cóng
làm bằng hai từ thuở mới thanh xuân
ngồi trong goong nghe xé lòng rít bánh
tội tiếng còi réo giục mỗi đường quanh
tôi theo Em về quê trời tháng chạp
nghẹn chuyến tàu chuyên chở mộng mùa vui
chuyện lời lỗ bao nhóm ngưòi toan tính
trong lòng tôi nghe chua xót ngậm ngùi

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Don quê – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 15/01/2013

DON QUÊ*

Ngã bóng xế cơn gió chiều quạnh vắng
Đôi vai gầy một quang gánh don
Tiếng rao vang vọng vào con phố
Nhịp bàn chân theo bước thật giòn

ồ, lâu lắm tô don quê trước mặt
khói hương bay thơm ngát cả tâm hồn
thời trai trẻ thêm lần tái hiện
dáng quê nhà đỏ như dấu son

người xa xứ luôn nhớ về quê quán
những thân quen từ độ biết yêu người
ngày trở lại nhìn tô don nóng hổi
hởi con don độ lượng hiến dâng đời

màu don đỏ, như triện son ấn chứng
vị sông Trà ngọt lịm của tình quê
hớp miếng don như hớp trăng cổ độ
có tình tôi xa nhớ buổi quay về

ơi, hương vị quê nhà, thưa: – rất tuyệt
hiểu giùm tôi nổi thương nhớ vô cùng
đôi quang gánh và tấm thân gầy guộc
giữ hồn quê trong cách sống âm thầm.

Chú thích: (*): Một loài như ốc đòn xóc nhưng ruột đỏ, thịt thơm và rất ngọt, đặc sản của Quảng Ngãi

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Cho bằng hữu – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 07/08/2012

CHO BẰNG HỮU
(tặng nhóm bạn cũ Quảng Ngãi)

hơn phần tư thế kỷ
mới quây quần bên nhau
người về từ thiên lý
nhớ nụ cười mai sau

bạn và tôi giờ mỗi người một ngả
tìm đến nhau đâu phải dễ trong đời
trăng ở xa khơi
rọi ánh sáng dịu kỳ trên quê hương bình dị
hàn huyên chuyện cũ mới sông hồ
mưa với nắng nửa đời người dong ruỗi
vẫn nhớ quên phía quá khứ xuân thì

từ phương nam tôi trở bước về quê
ngày hội ngộ như mùa nắng hạn
ngày mỗi khác như mỗi đời một khác
vàng son ơi mở lối thênh thang

ngọt như mía xin người đừng quên nhé
cay như vôi xin nhớ thuở mặn nồng
hãy nhìn đời qua lăng kính thật trong
sẽ cảm nhận sắc màu tình bằng hữu

bạn hữu hãy rót rượu
mời cạn ly mừng dâu bể trùng phùng
mòn gót giày trên đất khách hai lăm năm
(quàng nỗi nhớ gieo từ hồi rất trẻ}
bụi trầm luân sương phủ tóc pha màu

nắm chặt tay nhau
tàng quê cũ che ấm tình bè bạn
hoàng hôn rụng xuống ga vàng lênh láng
chiều xuân ca đồng vọng phía non ngàn.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Tiễn Lâm Anh về Cát Tiên – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/05/2012

TIỄN LÂM ANH VỀ CÁT TIÊN

ngưòi gửi tâm can vào khí thơ
còn tôi e ấp nỗi mong chờ
phố phưòng nhuộm trắng hoàng hôn lạnh
mây bạt trời xa khói toả mờ

ngưòi đã đi về bên núi xa
mắt xanh hun hút dõi quan hà
tôi nghe phố thị rên thành lệ
chờ rạng bình minh rộn tiếng ca

ngưòi ‘xoè cánh rộng vọng cố hương’
làm sao nói hết chữ can trưòng
nông sâu có kẻ chùn chân bứoc
tôi nhớ vừon đào Lưu Quan Trương

ngưòi đã một thời nưong quán gió
oằn vai gánh cả bạn giang hồ
tôi còn thổn thức năm canh vắng
giấc mộng hoan ca nửa cơ đồ

tôi, ngưòi cùng cội sông Trà
nặng tình chung một sơn hà đảo điên
ngựợc xuôi trên nhánh ưu phiền
nỗi buồn âm ỉ vô biên trong hồn.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | 6 Comments »

Thi ca- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 03/11/2011

THI CA

Thời nào thơ cũng cô đơn
May còn Em, chia nỗi buồn cùng tôi
Mai sau non nước tài bồi
Ngoài trăm năm, cánh thơ trôi theo dòng

Lõm trăng khuyết vừa xanh mầm độ lượng
Áo từ bi vội khoác xuống dương trần
Cảnh thanh bình chạm thật những châu chân
Vườn nhà Mẹ thơm hương mùa rất mới

Những con người suốt đời rát mặt
Cũng hân hoan khỏa ánh sáng ngọc ngà
Thật nồng nàn, trời trăng gió bao la
Và như thể hòa mình cùng vũ trụ

Ta thi sỹ, mơ được hoài lãng tử
Chân thi ca bước dạo khắp nhân tình
Đời nhọc nhằn bao huyễn hoặc u minh
Xin nhật tụng từng mối tình chơn thật

Giở trang thơ gọi ngày tràn mặt đất
Cho thương yêu về hội tụ xây thành
Cuộc đời vui theo nhịp những bàn chân
Mùa hạnh phúc mở từng ô cửa một./.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Bốn bài từ tuyệt của Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 31/10/2011

1/4)
NỔI NHỚ CŨ CÀNG

Chuyện xưa từ độ qua cầu
Còn in trong mắt võng màu thời gian
Môi hồng lũng chín quan san
Tay vin nổi nhớ cũ càng hồn ai

2/4)
HỨNG NẮNG TRONG

Đêm xanh, đỏ mặt giang hồ
Ngày trôi, thi tứ điểm tô non hồng
Mùa đi, chừng bớt long đong
Thôi về hứng chút nắng trong quê nhà

3/4)
CHO EM

Sắc nào hồng thắm nhân gian
Aó hoa thi tứ văn đàn xôn xao
Bài thơ đậm chất ngọt ngào
Viết cho Em mảng trăng sao còn hờn

4/4)
CÔ ĐƠN THƠ

Thời nào thơ cũng cô đơn
May còn Em chia nổi buồn cùng tôi
Mai sau non nước tài bồi
Ngoài trăm năm cánh thơ trôi theo dòng

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | 1 Comment »

Lục bát tự sự- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 17/07/2011

LỤC BÁT TỰ SỰ
(TỰ SỰ TÔI)

Quê xưa từ độ xa người
Lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn
Hòa cùng biển lớn ngàn phương
Ô hay tan hợp sự thường là duyên

Chừng bao trăng mộng thật hiền
Chừng bao vò vỏ chung riêng cõi người
Tôi từ phiêu dạt bao nơi
Vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha

Quê hương đâu chẳng là nhà
Cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn
Em còn thắm một nụ hôn
Cho Em quên mấy nỗi buồn lơ ngơ

Mai về trên đỉnh hái thơ
Trần gian còn lắm bơ vơ rất người
Dòng đời cứ mãi ngược xuôi
Tôi còn tôi, suốt cả thời nhiễu nhương

Niềm tin giữa cõi đời thường
Giữ mình trong, – gởi chút hương cho đời
Tấc lòng mua cuộc rong chơi
Tôi thương tôi, mãi ru lời quê xưa ./

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Như nhiên- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/07/2011

NHƯ NHIÊN

Hỏi sông rằng đâu đến,
– dòng nước lành trôi xuôi
Hỏi trăng từ đâu tới,
– vầng trăng sáng giữa trời

Em từ đâu thị hiện,
Sáng trong lòng thi ca
Em : – vô chung vô thỉ
Theo dòng đời ngân nga

Thơm lừng hương đạo hạnh
Bên đời mãi hoan ca
Mùa vui nào kịp dậy
Hòa vào cùng loang xa ?

Đất trời màu xanh ngát
Lòng người kịp thiết tha?
Bao năm rời quê quán
Lòng biêng biếc thềm nhà

Thả tâm mình thật lỏng
Đón nhận những bình yên
Có thể là sóng gió
Chẳng nôn nao lụy phiền

Áo đời mới rồi cũ
Mặt người trẻ rồi khô
Lững thững chiều trước cửa
Song song với sông hồ

Thời nào sông cũng chảy
Thời nào ngày cũng đi …

Bất ngờ con cu gáy
Đậu trên cửa xuân thì
Tiếng chim, ừ rất lạ
Rồi  chim vụt bay đi

Đi tìm tôi năm tháng
Mệt lả giữa trần ai
Quanh đây con bóng ngã
Đổ xuống tôi thật dài./.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB1, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Tình riêng- thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 16/06/2011

TÌNH RIÊNG
Tặng Đoàn Duy Thanh

Quê nhà khói bụi giăng mù
Xuôi Nam tháng chÍn viễn du một thời
Đất người một thuở rong chơi
Sài Gòn hoa lệ nửa đời dọc ngang

Bến Thành buổi ấy ngang tàn
Cầu treo còn nhớ tiếng đàn xừ xê
Đàn ai vọng tiếng lê thê
Hai mươi năm nhớ… trôi về lãng du

Bây giờ trời lại sa mù
Bế bồng gia thất chạy vù áo cơm
Nam nhi cũng một kiếp tằm
Tài hoa nghèo khó có nằm chung chăn?

Ừ thôi, về với chị Hằng
Gởi trần gian chút giá băng cơ đồ
Trăm năm về với hư vô
Còn chăng là cái xác khô bụi hồng

Gõ thuyền vỗ nhịp xa trông
Còn ba con giữa bềnh bồng trần ai
Ai về so chén lai rai
Đôi dòng tâm sự lấp vài trống canh!

Đời may còn chú bên anh
Trong ngăn tim máu để dành tình nhau
Bôn ba tóc ngã phai màu
Thời gian còn những con tàu rời ga
Nằm mơ đầy ắp mái nhà
Giữa Sài Gòn chỉ thật thà tình Em ./.

Ngã Du Tử

Posted in 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Mắt tháng giêng- tập thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 trên 14/06/2011

Sau “Dòng sông quê”- tập thơ in riêng năm 2004, Ngã Du Tử vừa cho ra mắt “Mắt tháng giêng“- tập thơ thứ 2 được in chung cùng với Thi hữu Đỗ Hoài Hương. TNQN đã nhận được tập thơ anh gởi tặng, xin có lời chúc mừng tác giả và trân trọng giới thiệu đến với quý độc giả và bạn bè thi hữu. (TNQN)

MẮT THÁNG GIÊNG
Ngã Du Tử – Đỗ Hoài Hương

Nhà xuất bản thanh niên, 2011
Khổ: 13,5 x 20cm
Số trang: 157

Posted in 06. Giới thiệu sách, Ngã Du Tử | 2 Comments »