Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 488 734 Lượt

Archive for the ‘Trần Thị Cổ Tích’ Category

Theo nắng hạ ta về- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 31/07/2009

theo nắng hạ ta về

* kỷ niệm ngày họp mặt
trường Nữ trung học Quảng Ngãi lần 3 [25.7.2009]

tôi đã ra đi từ ngôi trường con gái
chân bước ngập ngừng
và mắt ướt rưng rưng
tháng năm chập chùng bao vui buồn được mất
sáng mãi trong hồn một sắc trắng tinh khôi

mưa nắng cuộc đời vây phủ quanh tôi
có ánh mắt thầy cô
có giọng nói bạn bè
yêu thương an ủi

bóng hoàng hôn
trôi qua mái đầu chớm bạc
lá phượng cành bàng
xanh nỗi nhớ mênh mang

nắng hạ chiều nay đưa người
về chốn cũ
chân bước rộn ràng sao mắt lại rưng rưng
ngày hội ngộ vang tiếng cười thơ trẻ
thầy cô ơi!
bạn bè ơi!
kỷ niệm đón ta về!

mái trường xưa
giờ không còn… tên nữa!
mà âm vang vẫn lắng đọng vô cùng
vẫn ấm áp từng ngày như mặt trời kia ấm áp
tà áo lụa năm xưa
vẫn trắng đến nao lòng…

trần thị cổ tích

Advertisements

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »

LẢO ĐẢO TÚY VÂN- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 04/06/2009

LẢO ĐẢO TÚY VÂN

Túy vân! Túy vân!
Hồn mây lảo đảo
Nhỏ giọt rượu đào
Choáng váng hồn ta!

Ngời ngợi trăng xưa
Thức cùng cát trắng
Biển hát ru người
Lời ru xa vắng
Biển gió hôn người
Nụ hôn thầm lặng
Sóng bạc trăng vàng
Mênh mang… mênh mang…

Ta người bỏ cuộc
Quên mất một người
Nhìn theo không nói
Mây cuồn cuộn trôi

Một thời thanh xuân
Một trời hoài bão
Vòng đời cuốn xoay
Ngồi ôm mộng ảo

Một chiều…
Dạo sân trường cũ
Giat mình
Gặp lại túy vân xưa…

Túy vân! Túy vân!
Sương nhuốm mái đầu
Hồn mây còn ngấm
Rượu đào năm nao

Ta người có lỗi
Ngóng theo một người
Lời kinh sám hối
Điêu tàn trên môi

Trần thị Cổ Tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 1 Comment »

Gởi người đồng điệu- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 30/03/2009

GỞI NGƯỜI ĐỒNG ĐIỆU

Hát đi anh những tình khúc buồn
Hát lên em ngàn lời yêu thương
Nâng ly cà phê nuốt từng giọt đắng
Nâng ly cam vắt nhắp từng giọt thơm

Đắng cay ngọt ngào làm nên cuộc sống
Người cầm tay người mở lối yêu thương
Đi qua cuộc đời lừng vang tiếng hát
Về với đất trời tự tại an nhiên

Cà phê Cẩm Viên bên nhau ta ngồi
Thao thức nhớ người bên trời phiêu lãng
Gởi lại cho đời chút tình độ lượng
Độ lượng người độ lượng ta

MỘT THÁNG TƯ,đêm nay…
Tình ca Trịnh Công Sơn bay vào cõi nhớ
Tươi xanh trên những cánh đồng
Ngát thơm trên từng nẻo phố
Muộn phiền và hân hoan
An ủi trái tim người

TRẦN THỊ CỔ TÍCH
(Sắp đến ngày 1.4, TTCT xin gởi đến trang TNQN nén hương tưởng niệm anh TCS.)

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »

Nụ cười vu quy cho con- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 23/02/2009

NỤ CƯỜI VU QUY CHO CON

Con đi lấy chồng nhà mình dường như…không buồn gì mấy
Bao năm qua con ở tít Sài Gòn
Mỗi bận Tết về má mới được gặp con
Giờ có xa cũng… không băn khoăn chi cả

Tết này nhà mình thêm một người thân nữa
Vài năm sau lại thêm bé tí, cu tèo
Vậy thì nhà mình đâu có vắng teo
Nên má và các em…không buồn đâu, hỡi Xíu

Nói không buồn mà sao lòng…lạ lắm
Bầu trời xuân thiếu cánh én nô đùa
Đi giữa hạ vàng thưa tiếng ve ngân
Thu gọi mây về rưng rưng thương gió
Nắng ấm bay rồi ngơ ngẩn mùa đông…

Thế là ngày mai con bước theo chồng
Má gởi con nụ cười-hành trang cuộc sống
Những lúc khó khăn, những lần đời dậy sóng
Níu lấy nụ cười vững bước con ơi!
Những lúc khó khăn, những lần đời dậy sóng
Giữ lấy nụ cười vững bước các con ơi!

TRẦN THỊ CỔ TÍCH

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 3 Comments »

Trăng mật xuân- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 12/12/2008

TRĂNG MẬT XUÂN

Này xống áo này dép giày này mũ nón, hãy tung vào một xó
Ta và XUÂN nguyên thuỷ rạng ngời
Đêm huyền diệu đêm chơi vơi đêm ngạt ngào hương xuân ngây ngất
Ta ngã vào xuân quyện vào xuân, bay lên bay lên đỉnh trời bát ngát
Nước bềnh bồng mây bềnh bồng gió mơn man lời hoa dìu dặt
Ngực biển phập phồng phả làn hơi ấm
Ngàn cây run run bật nảy chồi xuân

Xuân hỡi xuân! Xuân tràn trề mật ngọt
Em, em ơi, uống cạn môi mềm
Xuân của đất của trời là mãi mãi
Còn xuân đời có trở lại đâu em.

TRẦN THỊ CỔ TÍCH

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 1 Comment »

Một bóng- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2008

MỘT BÓNG
Thương tặng Trương thị Kim Chi

Tấp tểnh đường đời
Tôi đi
Thét gào gió
Não nùng mưa
Cung đàn xưa
Lặng ngắt
Cánh buồm thơ
Khao khát biển hẹn thề

Thất thểu lề đời
Tôi đi
Hoàng hôn thăm thẳm
Tìm lời ru
Vỗ về con tim trắng
Có còn không
Đóm lửa xa thắc thỏm
Góc vườn xuân
Ai thắp?
Đợi tôi về?

Trần Thị Cổ Tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 1 Comment »

Kịp- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2008

KỊP

Đã dặn nhau
đừng đưa tiễn
tàu còn năm phút rời ga
sao cứ đăm đăm về một phía
cửa toa số 9
không anh

tàu còn bốn phút
gió lùa cửa toa số 9
thời gian căng dài khắc khoải
vội chi tàu ơi

còn ba phút
lao vào
mái tóc loà xoà
đôi mắt kiếm tìm thảng thốt
nắng ban trưa dìu dịu mơ màng

vẫn còn kịp mỉm cười
vẫn còn kịp siết tay
vẫn còn kịp cài nụ hôn lên tóc
và kịp thấy
trong đáy mắt nhau
những giọt lệ vẫy vùng

Trần Thị Cổ Tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »

Lời dành cho một người- thơ Trần thị Cổ tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 19/08/2008

LỜI DÀNH CHO MỘT NGƯỜI

Em không thể vô tình
trước một ánh nhìn ấm áp
một câu nói sẻ chia
một nâng đỡ nhẹ nhàng
giữa lúc đời lao đao gãy gập

Trái tim em
Ngoài tình yêu cha mẹ, chồng con, thầy cô, bè bạn
vẫn còn một chỗ cho anh
không phải trong góc khuất
không phải trong bóng đêm
không phải chỗ yếu mềm
bởi đã đặt vào tim
thì nơi nào
cũng là nơi trang trọng nhất

Trần thị Cổ tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »

Ngày của một đời- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/08/2008

NGÀY CỦA MỘT ĐỜI
(*riêng tặng anh nđt
nhân sinh nhật 9.8 )

ngỡ chỉ còn những buổi chiều
lầm lũi ven sông
níu mây tím về
chôn sâu đáy mắt
rời rã một ngày

ngỡ chỉ còn những tối
thui thủi qua những phố mòn
những ngôi nhà cửa khóa
sương bạc một màu
run rẩy đêm

ngỡ chỉ còn những sớm mai
không thấy bình minh
chỉ đám lá vàng chao đảo trước sân
chia nỗi niềm tàn héo

nhưng có một ngày
nơi quán cà phê ven hồ
em nhặt được trái tim anh
trăn trở trên tay em

trái tim đầy vết chém.
sao vẫn nồng ấm tươi xanh
vẫn rộn ràng nhịp đập
vẫn phập phồng lời yêu thương sóng dội

mây tím không về nữa
những cánh cửa mở toang
bình minh hồn nhiên dịu dàng
âu yếm sương mai
ngày của một đời đã mở…

Trần Thị Cổ Tích
——————————————————————————————-
Bài thơ trên được gởi đến TNQN bởi Thi hữu Nguyễn Đăng Trình

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »

Về chốn cũ- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 09/08/2008

Về chốn cũ

Chốn xưa ơi!
Hơn ba mươi năm tìm lại
Những khóm dừa xao xác gọi mưa ngâu
Gọi gió mùa xưa dội về lay dòng sông cổ tích
Và lòng ta tơi bời tung lớp bụi thời gian
Ta ngỡ gặp em
Đứng chông chênh giữa con đò nhỏ
Mắt long lanh sóng nước
Áo thẩn thơ bay thao thức trời chiều
Những áng mây diệu kỳ
Cứ trôi dần trôi dần
Về dĩ vãng mù xa
Ngoảnh mặt lại
Dáng mong manh ai ngồi trên phiến đá
Nghe gió chiều qua day dứt một nỗi niềm
Vườn ổi xưa
Bạn bè gái trai ngồi xum xít
Nắng rải hoa vàng vương áo trắng lay lay
Ngày hôm ấy có một người xao xuyến
Gói trong sóng lòng lớp lớp chuông ngân
Để xa rồi mới biết mình lưu luyến
Một nét cười ẩn hiện giữa trang thơ
Mơ về đâu? Mơ về đâu!
Mây trời biền biệt!
Màu lá phai rồi
Đường mờ rêu phủ
Ai đó từng ủ trong tim một tấm tình
Rất thật
Nay trở lại nơi này
Thả gió tình bay…

7/2004
Trần Thị Cổ Tích
——————————————————————————————–
Bài thơ trên được gởi đến TNQN bởi Thi hữu Nguyễn Đăng Trình

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »

Là hắn- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/02/2008

Là hắn

cái gã ba lơn ngày ấy
giờ ra chơi nào cũng gọi tên tôi
để rồi nhận lại
cái nguýt dài rất “chảnh”

dòng đời bon nhanh
mỗi người một cảnh
gã lại gọi ngày gọi đêm
gọi mưa gọi nắng
gọi khi đời bầm dập
gọi khi lòng đớn đau
gọi lâu đến thế mà tôi không nghe
đến khi nghe rồi sao tôi không hiểu
trời đất ơi!
gã dấu tình yêu ở đâu kỹ thế
ba mấy năm rồi vẫn trong trẻo tinh khôi
chiều nay gã lại gọi tên tôi
giữa những dòng thơ
và… tôi hiểu.

Trần Thị Cổ Tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 1 Comment »

Giáng Sinh xanh- thơ Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/02/2008

Giáng Sinh xanh

Anh đã về! Noel này không lạnh nữa
Em ngửa mặt nhìn trời
trái tim mở
hân hoan
Bao muộn phiền trôi vào gác chuông yên ngủ
Thả tiếng cười bay. Ô! Jingle Bell…
Em như chú chuột Jerry nhảy nhót trên phím dương cầm
Như con tuần lộc kéo chiếc sleigh vút giữa trời tuyết trắng
Chúng ta bên nhau đôi bàn tay ấm
Nở lại giấc mơ đời xanh biếc những vì sao
Thắp lên ngọn nến tình một lần lơ đãng
Ta đánh rơi giữa chiều lạnh Giáng Sinh xưa
Vâng. Anh đã về!
Noel không bao giờ lạnh nữa
Em ngửa mặt đón trời
trái tim mở
hân hoan!

Trần Thị Cổ Tích

Posted in 01. Thơ, Trần Thị Cổ Tích | 6 Comments »

Trần Thị Cổ Tích

Posted by thinhanquangngai1 trên 25/02/2008


TRẦN THỊ CỔ TÍCH

Tên thật: Trần Thị Trâm
Sinh năm 1955 tại Quảng Ngãi
Hiện đang sinh sống tại Quảng Ngãi.

Posted in 15. Tác giả, Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »