Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 506 091 Lượt

Archive for the ‘Trương Vô Kiến’ Category

Tản mạn tháng 12 – thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 08/12/2013

TẢN MẠN THÁNG 12

1.
mùa Hạ đi qua
lá Thu bay níu bàn chân dừng lại
mây cuối trời xa gom nước tặng mưa Đông
từng giọt rơi
nặng trĩu
cánh chim chiều
ngơ ngác
ngóng tin Xuân

2.
giọt mưa đầu Đông
đọng trên chếc lá phong
còn sót lại
tự cuối Thu
mang màu nước mắt
khóc em
bập bềnh giữa Đọc tiếp »

Advertisements

Posted in 01. Thơ, CB5, Trương Vô Kiến | 10 Comments »

Hai bài thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 13/11/2013

MỘT CHIỀU THU MUỘN

Bây giờ mùa lá vàng rơi
Lòng chênh chao một phương vời vợi bay
Tà huy vãi sắc chân mây
Hoa rơi rớt phấn
Hương bay lạc lòng

Nghiêng về một nẻo trời đông
Cõi hồn hoang dại mênh mông bóng mình
Em làm rụng cánh thư sinh
Nhặt lên ta đợi bình minh cuối trời

Vàng ơi
Úa cả chiều rơi
Bay bay cánh nắng không nơi tận cùng

-Trương Vô Kiến
10-2013

CON ĐƯỜNG BỤI ĐỎ

con đường bụi đỏ mù bay
che
đôi mắt trắng
lạc
ngoài khăn sô
che dòng Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Trương Vô Kiến | 10 Comments »

Đợi cơn mưa – Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/09/2013

ĐỢI CƠN MƯA

Lá bay hè phố cũ càng
Giàn hoa héo úa võ vàng ngõ xưa…
Áo dài tóc ngắn dưới mưa
Hồn nhiên bên lối cây đùa múa may.

Ướt chiều bối rối mây bay
Em ngang góc phố dang tay vô tình
Nhịp bàn chân gõ thơ trinh
Mưa đùa như vãi thủy tinh ven chiều.

Sài gòn mưa vãi nắng xiêu
Chợt đi chợt đến trong chiều thực hư.
Chợt còn chợt mất bây chừ
Em xưa chợt đến – đi
từ mơ hoang.

Lá bay hè phố cũ càng
Giàn hoa héo úa võ vàng ngõ xưa…

Ta về đợi một cơn mưa
Tạ từ nắng gió còn chưa tận cùng …

Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, CB5, Trương Vô Kiến | 2 Comments »

Hai bài thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 28/07/2013

NHỚ THƯƠNG GỞI VỀ

Gởi về tháng bảy tình thơ
Tình quê hương khói sương chờ đợi nhau …

Gió Nồm thương nhớ hàng cau
Tiếng Ve thương nhớ nông sâu tình Hè
Áo dài thương nhớ hàng me
Dòng sông thương nhớ dầm ghe vỗ về

Em còn thương nhớ tình quê?
Ta hình như vẫn u mê đợi chờ

THƠ TÌNH THÁNG BẢY

Em ơi tháng bảy về gần
Có rơi vạt áo ngại ngần xưa bay

Nhớ xưa nắng rớt chân ngày
Em mang tóc xõa Đọc tiếp »

Posted in 01. Thơ, CB5, Trương Vô Kiến | Leave a Comment »

Tình thi xứ Quảng- thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 01/07/2013

TÌNH THI XỨ QUẢNG

Biền biệt lâu rồi Quảng Ngãi ơi
Viễn phương sương tuyết đổ tơi bời
Viễn du chưa gởi lời ly biệt
Viễn mộng hoài hương dạt cuối trời

Còn nợ nhau mùa phượng thiết tha
Gòn bay lối cũ tưởng như là …
Còn nguyên vùng đất trời năm cũ?
Lay lắt tình đau xót kẻ xa

Đảo Lý còn ôm chuyện nước non?
Mộ gió còn đau nỗi mất – còn?
Long đầu kiếm bạc hờn thiên cổ
Hí thủy giòng trong – đục mỏi mòn.

Quảng Ngãi ơi! Người xa vẫn xa
Một vầng trăng xẻ mấy sơn hà
Bao giờ sóng gột lòng ly loạn
Để cỏ hoa về với cỏ hoa

Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, CB2, Trương Vô Kiến | Leave a Comment »

Bất ngờ tháng 5 – thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/05/2013

BẤT NGỜ THÁNG 5

tháng Năm xưa
phượng đỏ chiều
hồn phi theo ngọn thủy triều hồng dâng

tuổi mộng hoa
dạt phong trần
thiên đường mộng ảo
chẳng tần ngần
bay

lao đầu vào cuộc tỉnh – say
thu
đông
xuân
hạ
tàn mây thiên đàng

tám mươi năm lẻ phụ phàng
tình như ánh chớp
mơ vàng võ bay

bây giờ
mỏi tháng năm phai
bình minh hút bóng
đêm dài không qua

tháng Năm
chợt tỉnh sơn hà
đóa hoa tù ngục chói lòa từ em

Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, CB5, Trương Vô Kiến | Leave a Comment »

Lời mời tháng tư – thơ Trương Vô Kiến

Posted by thinhanquangngai1 trên 02/05/2013

LỜI MỜI THÁNG TƯ

Sao em không về thăm quê Mẹ
Lâu lắm rồi
Mòn mưa nắng tháng Tư
Ba mươi chín mùa cuối Xuân đầu Hạ
Vẫn lắt lay lòng dạ đến bây chừ

Sao em không về thăm quê Mẹ
Gió đầu sông cuối bãi vỗ tương tư
Giòng xuôi ngược vẫn đôi bên bồi – lở
Dạ đệ huynh đau đáu nỗi tạ từ

Sao em không về thăm quê Mẹ
Cuộc phù du qua mấy bận nên – hư
Sương nắng đó phai tàn bao nét mực
Gió mưa nào rách nát một tờ thư

Sao em không về thăm quê Mẹ
Cho nguôi lòng nhung nhớ rặng tre thưa
Vành tang trắng quấn đầu xanh đã đốt
Giải khăn sô lau nước mắt không vừa

Sao em không về thăm quê Mẹ
Thăm người đông, làng xóm vắng hơn xưa
Người năm cũ trôi về phương hút mắt
Sông núi lở mình qua cuộc nắng mưa

Sao em không về thăm quê Mẹ
Ruộng đồng xưa xa xót nắng cùng mưa
Trời quê Mẹ bây giờ cao xa lắm
Khó mà nghe than thở sự không vừa …

Sao em không về thăm quê Mẹ
Tháng Tư mời dâng gió thoảng mây trôi
Dòng sử lịch mơ hồ vương vấn lệ
Về đi em
Ta mặc niệm cuối chân trời

Trương Vô Kiến

Posted in 01. Thơ, CB1, CB5, Trương Vô Kiến | Leave a Comment »