Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Someplace to hide | Um lugar para me esconder

    Manhattan - Winter

    Bouguereau Forgot About The Moonlight

    Can I have a photo please?

    My Flickr Year 2014

    Roseate Spoonbill

    Spotted Yummee

    Winter Sunrise

    Lights on the Hill

    Reaching out

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 384,959 Lượt

TÔI VỀ – Thơ Nguyễn Mậu Triết

Posted by thinhanquangngai1 on 17/12/2014

TÔI VỀ

Theo em tôi về Quảng Ngãi
qua sông lạc tiếng gọi đò
tôi như bờ xe nước cũ
nằm nghiêng hoang phế bao giờ

Theo em thăm lại phố xưa
Chiều rơi lạc bước bên đường
con chim buồn chiều không hót
mắt vừa ướt đẫm mưa xưa

Theo em về ngang trường cũ
Áo tôi bạc phếch bao giờ
lá vàng cây xưa vừa rụng
qua tôi rớt xuống hững hờ

Theo em tôi về nỗi nhớ
ngựa buồn gót vỗ đường khuya
vó chồm cơn đau nhói cũ
quỵ buông tiếng hí lạc loài

Theo em tôi về ..thôi nhé
nhạt rời mấy tiếng ve xưa
giấu buồn trong màu mắt cũ
tôi đi .
từ đó chưa về
NGUYỄN MẬU TRIẾT

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TIẾNG QUÊ – Thơ Lương Văn Minh Đạo

Posted by thinhanquangngai1 on 15/12/2014

TIẾNG QUÊ     

Xa quê rồi bỗng nhớ những tiếng quê
Tiếng của mẹ à ơi ru ta lớn
Tiếng gà gáy vài ba canh buổi sớm
Tiếng sáo diều mỗi chiều hạ rong chơi

Ta quên sao tiếng ơi ới gọi đò
Con đi học bến sông quê mẹ đợi
Đang nước lũ sao con về chưa tới ?
Mâm cơm chiều khoai củ cả nhà mong

Ngày mùa lên, tiếng vui cười rộn rã
Khói lam chiều vươn mình bên nhà lá
Thời đồng áng quê mình thơm mùi rạ
Nghe đì đùng tiếng giã cốm đó đây

Nắng tháng ba dắt trâu ra cày ải
Trẻ mục đồng chơi trận giả say sưa
Trời về tối nghe não long chim vịt
Tiếng nghé kêu tìm mẹ lúc lạc đàn

Sáng tinh mơ tiếng gọi rủ ra đồng
Chiều buông xuống gọi nhau về bến tắm
Xa quê hương nhớ quê mình nhớ lắm !
Tiếng thị thành sao át những tiếng quê ?
Hà Nội chiều đông 13/ 12/ 2014
LƯƠNG VĂN MINH ĐẠO

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

NGƯỜI VẼ ĐÀ LẠT BẰNG THƠ – Bài viết của Hà Văn Đạo

Posted by thinhanquangngai1 on 14/12/2014

CHÂN DUNGNGƯỜI VẼ ĐÀ LẠT BẰNG THƠ
Nhân đọc tập thơ “ GA NÚI “
của thi sĩ NGUYỄN TẤN ON

Khi bé, những hồi còi tàu mang máng thúc giục vào kí ức tôi về những chuyến đi, những hành trình có khi chưa biết điểm dừng. Nó chuyên chở bao ước vọng. Cũng có đôi khi, những sân ga gợi nên thảng thốt về một tiếc nuối, một ngậm ngùi, một sa xót, một sự chấm dứt. Hoài niệm một thời, tưởng đã ngủ quên nhưng lại bị đánh thức khi đọc tập thơ “Ga Núi” của Thi sĩ Nguyễn Tấn On (NXB Văn Học, 2014). “Đoàn tàu lầm lũi dụi sương/ Tiếng còi kí ức tì đường răng cưa/ Tàu về ga núi reo mưa/ Trong toa tàu cũ môi xưa-nhớ tình…(Ga Núi).

Những câu thơ mở đầu, bật ra trong tiềm thức của sự thiếu hụt, thiếu hụt về những giấc mơ, không phải cho riêng mình. Đồ rằng không có thiếu hụt đó, đã không có thi sĩ. Nét thơ- nét người đúng với trường hợp Nguyễn Tấn On. Quen anh gần 10 năm khi còn là sinh viên văn khoa năm nhất. Mỗi lần cay đắng trước những thị phi lưỡi rắn, những bầy đàn a dua, hợm hĩnh, ganh ghét anh lại trấn tĩnh giúp tôi bằng những ý thơ, bằng cái cười lãng đãng của người không bao giờ biết gieo những tị hiềm. Và tin rằng chẳng kẻ nào có thể đơm đặt, xỏ xiên tôi trước mặt anh. Quý nhau cũng bởi tính người. On làm ngân hàng nhưng lại mê thơ hơn cả mê người đẹp. Quầng quật mưu sinh khi còn học năm nhất, khi chưa rời Đà Lạt, ngày rãnh tôi và anh cứ ròng rã chở nhau đi khắp phố. Gọi anh là bạn lớn tuổi cũng được, là chú, là thầy cũng đều đúng. Tàn mỗi cuộc chơi, đêm lạnh, những cơn mưa Đà Lạt thấy đáng gét đến vô cùng. Ấy thế nhưng Nguyễn Tấn On lại giúp người ta thay đổi cảm giác đó khi; Tháng chạp phố lại chợt dài/ Lá loang màu nhớ dấu hài người qua/ ta về chạm phải mùa xa/ Ướt con đường cũ mưa tha sợi chiều (Chạp nắng).
Chia tay Đà Lạt, có lẽ cái nhớ nhất với người ta là những chỗ ngồi. Càng nhớ hơn khi đó là chỗ ngồi trong sự cô độc nghiền ngẫm hay chỗ ngồi trong nỗi hân hoan với một vài tri kỷ. Càng nhớ hơn khi chạm phải câu thơ của On; Một chút lạnh choàng vai để ấm/ Một chỗ ngồi hoa dại nở vào nhau/ Một chút nắng pha màu bên triền núi/ Một cơn mưa đủ ướt áo cuộc tình. Hồ như những đơn sơ nhất cũng được Nhuyễn Tấn On vẽ lên bằng thơ. Và đôi khi, gió cũng biến thành gió lạ. “Chưa hết yêu sao vội nói chia xa/ Cho giông bão đốn ngã cây vườn nhà/ Qua bao năm ta vun chồng chăm sóc (Gió lạ). Cứ lâu lâu không về Đà Lạt, Anh lại nhắn tin “về chơi, lâu không gặp, nhơ nhớ”, mọi kí ức về sự lạnh lẽo của Đà Lạt như tan biến. Càng ấm áp lạ thường khi đọc xong và gập lại tập thơ “Ga Núi” của anh. Quý bạn đọc, quý những tâm hồn đồng điệu nên anh viết; Những xác ướp bằng dầu thông đỏ/ Còn thơ ta sẽ ướp bằng gì/ Bằng tấm lòng của bạn đọc gần xa/ Bằng những nụ hoa ban mai và gió. Chiêm nghiệm lắm có khi tự làm đau lòng mình, nhàu lòng phố, níu lại cũng chỉ là những mong manh. “Ngày hấp tấp bữa cơm trầy trật/ Vội vã yêu, vội vã cuộc tình/ Đi hay chạy, chân cao, chân thấp/ Chầm chập thôi, để thấy được mình (Chầm chậm thôi).
Đà Lạt ban cho người ta đặc ân là cảm giác chầm chậm. Và, thật bất ngờ khi hàng trăm người tôi từng quen biết trên thành phố này, dẫu là ghé qua hay định cư hẳn ở đó thì họ cũng đều biết làm thơ về những nét quyến rũ đến nao lòng của Đà Lạt. Cảm xúc về thành phố với hàng trăm loài hoa như ăn sâu vào nếp nghĩ, luôn thường trực trong họ. Nguyễn Tấn On hay bảo, Đà Lạt chính là nơi để họ thương, họ nhớ như nhớ về ngôi nhà thân thiết của chính mình vậy. Sau bao thăng trầm, thương nhớ, Nguyễn Tấn On trút ra những câu thơ như rút từ đáy sâu gan ruột của mình rằng: Tôi lớn lên cùng Đà Lạt thương/ Thuở cha mẹ gánh gồng rau ra phố/ Tôi trốn học lên Đồi Cù đứng ngó/ Tiếng ngựa dùng dằng hí động trời sương/ Tôi lớn lên cùng Đà Lạt thương/ Mùa dã quỳ nằm mơ trăng hò hẹn/ Tiếng dương cầm chạm vào rêu mái phố/ Bàn tay nào chải tóc chạng vạng sương. Chẳng phải được sinh ra trên thành phố này nhưng đã có hơn 30 năm gắn bó với Đà Lạt, được mệnh danh là người hiền của thi ca Lâm Đồng, bao lần ngồi trò chuyện với nhau, tôi biết anh cùng nhiều người khác đều mê đắm thành phố này như máu thịt mình vậy. Với họ, vạn vật của xứ sở này như hóa thành một sinh thể chứ không còn là những căn biệt thự câm lặng hay những giỏ hoa, những cánh đồng hoa đơn thuần nữa. Có người đi xa nhớ quá, lâu lâu lại quay về nhìn ngắm thành phố như ngắm người tình, Đà Lạt còn có khả năng đánh thức hoài niệm một cách thao thiết. Đôi khi cứ nhìn phố là như trút được bầu tâm sự. Người ta như bớt toan tính, nhiều nhớ thương hơn khi đắm chìm cùng vẻ đẹp của thành phố này. Cũng bởi thế nên, những câu thơ cứ tràn ra để thi sĩ Nguyễn Tấn On làm nên tập thơ “Ga Núi”. Những câu thơ, tứ thơ, bìa thơ, giấy in thơ cũng sang trọng và lịch lãm như chủ nhân “đẻ” ra nó vậy. Có cảm giác như anh đã vẽ được trọn vẹn Đà Lạt trong một tập thơ mỏng manh này. .

HÀ VĂN ĐẠO

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

THÁNG MƯỜI MỘT – Thơ Lê Hồng Khánh

Posted by thinhanquangngai1 on 13/12/2014

THÁNG MƯỜI MỘT

Tháng mười một trượt dài trên đường ray mòn vẹt thời gian
Để lại phía sau vệt ngày xám nhạt
Chiếc lá khô bập bênh thềm ký ức
Mùa trôi bên trời mơ.

Miền đầm lầy hoang dại lung linh đóa hoa vô ưu
Bóng nhỏ neo chiều bên khung cửa nhỏ
Mây giăng bỏ hẹn ngang trời
Tôi tìm em hay mưa tìm tôi?

Tháng mười một còn lại một người và giọt nắng quên tên
Quên cả lời ca nghêu ngao triền sông lạnh
Đàn chim thiên di bay cuối miền ảo vọng
Ai ru nghe như câu phù du.

Ngửa mặt nhìn theo hun hút gió
Những chiếc bong bóng không màu lạc loài trong đêm chơi vơi
Thêm một sợi tóc rơi trên bàn phím
Nhặt lên nhìn bóng tôi…

XI/2014
Lê Hồng Khánh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HOÀI NIỆM – Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 26/11/2014

HOÀI NIỆM

Viếng thi sĩ Lâm Anh
Từng phiến lá, mãi buồn theo gió rít
Con đường dài, ngần ngại bước chân quen
Người quay quắt tìm tôi vùng đất lạ
Lặng nhìn nhau trong mưa đẫm lênh đênh.

Tôi mười bảy bước vào đời bỡ ngỡ
Chân dung người, từng nhóm lửa thơ ca
Để giờ đây ta trùng phùng hội ngộ
Vương vấn một lần hư ảo tình xa.

Đời mất nhau rồi, cách xa dạo ấy
Dòng thơ người hoài vọng mãi không thôi
Hồn nguyên tiêu, thơm lừng hương tóc biếc
Lược gương xưa, phong kín khúc tình tôi.

Mộng phiêu du, trời mênh mông giá buốt
Đường thu vàng, thơ dại vẫn còn đây
Anh thuyền ngược, tôi xuôi về bên ấy
Hoàng hôn buồn, bóng đã rụng chân mây

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

24 GIỜ PLEIKU – Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 26/11/2014

24 GIỜ PLEIKU

Nhớ! Về thăm lại cao nguyên
Bao mùa xa cách – triền miên tháng ngày.
Sáng tinh mơ – chúa xuân lai,
Cỏ cây e ấp, nhụy đài ngậm sương.
Sơn nữ nhàn hạ lên nương,
Lụa cơi đôi quả đào – vương gợi tình,
Hạ về nắng gió lặng thinh,
Trưa đu đưa võng, tỏ tình cà phê.
Chiều buông bảng lảng đồi chè,
Gió, mây, nắng thấp như nhè nhẹ trôi.
Mùa thu gợi nhớ bồi hồi,
Ban ngày XUÂN, HẠ, THU trôi ba  mùa.
Đêm về ngập ánh đèn sao!
Tây Nguyên lạnh giá, khác nào đông sang.
Chăn bông, nệm ấm bàng hoàng!
Miền Đông Nam Bộ, ngỡ ngàng nóng rang.
Cách nhau chưa nửa ngày đàng,
Đồng Nai đêm nóng – ôn hàn Tây Nguyên.

Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TÌNH THẦY CHỦ NHIỆM – Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 14/11/2014

TÌNH THẦY CHỦ NHIỆM

( Tâm tình viết kính tặng quý Thầy Cô nhân ngày nhà giáo 20/11/2014 )

Nhớ người Thầy Chủ Nhiệm
Thường la rầy học sinh
Tuổi trẻ lắm bất bình
Trò xưa nào hiểu được .

Bước vào đời xuôi ngược
Cuộc sống bao thăng trầm
Nỗi niềm lắng trong tâm
Trò nay mới hiểu thấu .

Tình Thầy thời thơ ấu
Gieo hạt nắng yêu thương
Kiến thức nơi mái trường
Cho trò nay vững bước .

Tiếp bước người đi trước
Thành công trong cuộc đời
Trò luôn nhớ ơn Người
Chắc chiu từng năm tháng .

Lời Thầy như sao sáng
Dẫn lối trong cuộc đời
Cho trò luôn đi tới
Tri ân Thầy ,Thầy ơi .

Ngày Nhà Giáo đến nơi
Tâm tình xin kính chúc
Thầy luôn luôn hạnh phúc
Vì sự nghiệp ” Trồng người ” .

Hồng Phúc

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐÊM ĐÀ LẠT – Thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 on 14/11/2014

ĐÊM ĐÀ LẠT

Tiếng lạc rụng giữa khuya hồn trăng vỡ
Ngựa cong mình hý mạnh giữa triều đêm
Phải chiến binh xưa? Không, chàng trai trẻ
Trăng lụa đầy tưới ắp phố cao nguyên

Đêm lạ lẫm giữa đồi cao tầng thấp
Hồn quan san treo lơ lững mgang mày
Sương xuống chậm khoác vai đời lếch bếch
Ơi lãng du thong thả mỗi bước giày

Em phố núi cứ hồn nhiên trong sáng
Mãi đùa vui trên mảnh đất quê nhà
Tôi Du Tử đi ngang trời Đà Lạt
Má em hồng, son ánh mắt bao la

Đêm cao nguyên dày hơn và lạnh hơn
Gió thơm thảo làm se lòng con gái
Rất nghịch ngợm những bước chân non dại
Đến nao lòng nụ cười lạ con trai

Tôi về lại con dốc dài chân mõi
Đêm bình yên trên thành phố cao nguyên
Tầng cao thấp dãy phố vừa giấc ngủ
Ánh trăng đêm và sương khói thật hiền

NGàDU TỬ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BA BÀI THƠ NHỚ THI SỸ LÂM ANH – Thơ Trần Thị Như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 on 05/11/2014

NIỆM KHÚC CUỐI

(Một nén nhang tưởng niệm,
kính dâng hương hồn thi sĩ Lâm Anh)

Người về xuôi tay ngủ cuối đời
Bản phúc âm đang cao trào đưa tiễn
Suối thơ lai láng người cùng nguyệt tắm
Thoả giấc yêu đã chấp bước cửu trùng
Nụ hôn xưa mềm môi vương vấn
Trả lại người chôn kín xuống huyệt mồ
Chút le lói ấm khói hương bóng quế
Để cường toan màu áo sót ngày xưa
Em nghiêng mình thắp nén nhang vọng tưởng
Trăng rượu đắng và bài thơ “nguyện nữ”
Hoà phối ngâm lần cuối niệm khúc tình.
TT NN

ANH

(Kính dâng hương hồn thi sĩ Lâm Anh)
Em đi lấy chồng đầu xuân năm ấy

Tuổi 20 gương lược anh cho
“Lấy chồng phải đẹp và duyên dáng
Hạnh phúc bên chồng anh vui thôi!”
Em hiểu vì sao người đành lòng
Chiếc gương nạm bạc tròn khuôn mặt
Chiếc lược đồi mồi xuyến hồng nâu
Và “thôi cũng đành” bốn câu thơ đắng
Canh cánh 10 năm em ấp ôm.
Anh soi dung mạo lúc điểm trang
Anh chải tóc em mềm mỗi sáng
Thấu rõ buồn vui buổi nghiêng chiều
Mưa lũ kéo về. Em khai nhụy
Cuốn mất lược gương cõi xa mù
Chắc nơi lòng đất vừa nằm xuống
Anh thấy lược gương vùi lũ xưa ?
Đừng buồn giữ hộ em anh nhé!
Từ cội suối vàng anh soi đi
Môi anh tím nhạt tóc bơ phờ
Đường ngôi rẽ lệch bời tro lạnh
Mắt viễn hoài bóng quế mang mang
Gieo tiếc thương ngập lòng mặc khách
Còn nhớ không mùa đông giá lạnh
Anh đốt tàn đêm bằng lửa thơ
Quằn quại phiến đau trên cỏ rối
Bắt vía em về giữa đêm khuya
Sáng ra trần thú 4 trang thơ
“Tinh thấn thể xác… đến tinh thần
Anh tên vô đạo nên vồ vập
Vạn lần xin lỗi bởi cuồng si”
Không hoang dại… em đành ly biệt
10 năm sau anh tìm em đất khách
Vắt ưu tư em phơi giữa mưa mù
Xưa ngập ngụa thơ trăng rượu đắng
Nay thiên thu anh ngủ rất an lành
Anh ơi! Gương lược trong lòng đất
Nhớ giữ dùm em kỷ vật xưa
Chải tóc soi gương em làm dáng
Kiếp sau theo chồng chính là anh
TT NN  

VÔ ĐỀ

Yêu nhau ngày đầu
Thơ anh  vị muối
Nếm một hạt thôi
Mặn cả đời em.
Trần Thị Như Nguyện

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

BA BÀI LỤC BÁT – Thơ Trần Quang Dũng

Posted by thinhanquangngai1 on 05/11/2014

CHIỀU PHỐ NÚI

Bóng chiều nghiêng xuống chân đồi
Pha màu phố núi vàng rơi xuống đường
Nhẹ nhàng vài sợi tơ buông
Bay theo lối gió vướng vương cõi lòng

Chiều về, chín nhớ mười mong
Chiều về, phố núi như bồng bềnh trôi
Từ trong bóng ngã bên đồi
Thấy em mắt ướt dỗi hờn quay lưng

Từ tôi, sâu thẳm vô cùng
Nghe vang vọng tiếng hồi chuông nhà thờ
Nghe từ em, cõi ngây thơ
Cái duyên con gái mắt lơ mơ buồn

Cuối chiều phố núi mù sương
Tôi như du khách bên đường lãng quên
Dò tìm đôi chút thân quen
Dò tìm em, giữa bon chen cuộc đời!
T.Q.D

NGÀY VỀ PHỐ CŨ 

Tìm về phố cũ rong chơi
Bao nhiêu kỷ niệm gọi mời bước chân
Cũng con đường ấy bao lần
Thả dài bóng mát như gần như xa
Thả trên lưng nỗi nhớ nhà
Có em tay đỡ tôi qua cơn buồn…
Có em dịu ngọt lời chuông
Dắt dìu tôi bước trên đường phố đông
Kỷ niêm xưa, vẫn còn nồng
Ngày về phố cũ gió lồng lộng bay
T.Q.D

NỖI NIỀM 

Nỗi niềm ta biết riêng ta
Chuyện cơm áo ấy, ai mà chẳng vương…
Trải thân ta kín con đường
Đi qua trăm ngã yêu thương cuộc đời
Ta nghe chiếc lá vàng rơi
Nghe trong gió nhẹ đôi lời thở than
Nghe từ nguyên thủy cưu mang
Xác thân bèo bọt… đau càng thêm đau!
Trần Quang Dũng     

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

ĐƠN PHƯƠNG NHỚ HẠ – Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 02/11/2014

ĐƠN PHƯƠNG NHỚ… HẠ

 “Cổ Lũy” xưa – chốn tiên bồng !
Năm mươi năm ấy, ngồi trông chân  trời.
Phượng hồng theo gió chiều rơi,
Là mùa hạ đến, như khơi nỗi niềm.

“Dã tràng xe cát” lỡ duyên,
Em đi biền biệt, bỏ phiên chợ làng
Bỏ ngày áo trắng còn đang…
Trên tay anh vội nhẹ nhàng nâng niu

Năm mươi năm- Biết bao điêu
Bóng câu qua cửa, nổi chìm bi ai
Bâng khuâng đôi ngã đường dài
Lối nào tơ rũ… duyên vài chút duyên ?
Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

MẸ YÊU – Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 02/11/2014

MẸ YÊU 

Một ký ức trở về trong nỗi nhớ
Mẹ dắt em qua những cánh đồng dài.
Nắng xuân mênh mang, vòng bông bí đỏ
Quả dưa xanh, còn ướt đẫm sương mai.

Mẹ cho em với nụ cười phúc hậu
Mắt biếc xa xăm thương lắm đàn con.
Em bé nhỏ, loi nhoi theo bóng mẹ
Giữa đồng Vạn An, bắt bướm, chuồn chuồn.

Em ước làm dâu mẹ để được chìu
Để được thương và làm nũng mẹ yêu.
Để chăm mẹ lúc tuổi già bóng xế
Và bên anh hạnh phúc trăm điều.

Mẹ của anh, sao mà thân thiết thế !
Thuở em còn thơ dại của ngày xưa.
Em yêu mẹ, và yêu anh đắm đuối
Lỡ chuyến đò tình, thương lắm Vạn An

La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

HAI BÀI THƠ – của Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 on 30/10/2014

LỤC BÁT TỰ SỰ
(TỰ SỰ TÔI)

Quê xưa từ độ xa người
Lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn
Hòa cùng biển lớn ngàn phương
Ô hay tan hợp sự thường là duyên

Chừng bao trăng mộng thật hiền
Chừng bao vò vỏ chung riêng cõi người
Tôi từ phiêu dạt bao nơi
Vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha

Quê hương đâu chẳng là nhà
Cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn
Em còn thắm một nụ hôn
Cho Em quên mấy nỗi buồn lơ ngơ

Mai về trên đỉnh hái thơ
Trần gian còn lắm bơ vơ rất người
Dòng đời cứ mãi ngược xuôi
Tôi còn tôi, suốt cả thời nhiễu nhương

Niềm tin giữa cõi đời thường
Giữ mình trong, – gởi chút hương cho đời
Tấc lòng mua cuộc rong chơi
Tôi thương tôi mãi ru lời quê xưa./.

NGÀY LÊN ÁNH SÁNG VẪN HỒNG

Tiếng chim còn đậu trên cành lá
Gõ vào nhân gian điệu nhạc bình minh
Tôi con gió lang thang cùng hoa nắng
Gởi vào Em mãi miết cuộc hành trình

Có phải em là nhật nguyệt ?
Tôi thành hôn trong suốt cuộc giang hà
Đường mây rộng tôi mơ vào phép lạ
Sáng trên trời rừng rựng những vòm hoa

Ban trưa, nốt nhạc ngày rãi đầy hương tóc
Ngày xanh thêm, ơi làn gió dịu thường
Âm thanh đó cứ bồng bềnh lên tiếng
Sóng tôi vỗ bờ hạnh phúc yêu thương

Vào đêm cánh cửa đời khép lại
Vẫn ầm vang thuở trăng nước ngập lòng
Và ánh sáng vẫn hồng về phương ấy
Lối giang hồ quang hợp ngập dòng trong

Ngã Du Tử

PHẠM NGỌC DŨ
Tel 0908 059 222

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHỢT NHỚ – Thơ NS Nhất Phương

Posted by thinhanquangngai1 on 30/10/2014

CHỢT NHỚ

Có đôi khi chợt nhớ
Thì người lại quên tôi
Để giây phút bồi hồi
Khoảng trời yêu thơ mộng

Biển trời mây gió lộng
Tình rồi cũng hư không
Những khoảnh khắc trong lòng
Nhớ về nhau bất chợt

Lời thoảng đưa gió phớt
Mùa thu đã nhạt màu
Trời chiều lại mưa mau
Để vào đông băng giá

Ta bỗng thành xa lạ
Cuối nẻo chân trời xa
Còn gì lại trong ta
Bài ca thành nỗi nhớ .
30/10/2014
NS.NHẤT PHƯƠNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

TỰ BÚT – Lê Hồng Khánh

Posted by thinhanquangngai1 on 30/10/2014

TỰ BÚT

(Viết ở đầu cuốn sách “Ca dao Quảng Ngãi: sưu tầm- tuyển chọn- chú giải- bình luận” của thằng tôi)

Mùa hè năm 1971, có thằng bé gầy nhom, da đen nhẻm lò dò ra tỉnh tìm thêm cái chữ. Mỗi sáng mẹ hắn cho 10 đồng ăn bánh mì để “có sức mà đạp xe về nhà”. Gần tròn năm sau bà mẹ nhà quê mới biết con bà chỉ dùng 5 đồng mua nửa ổ bánh, 5 đồng còn lại đem giấu trong cặp vở…
Thằng bé ấy là tôi và thành quả đầu tiên của việc “nhịn ăn một nửa” là 3 cuốn sách: Non nước xứ Quảng (Phạm Trung Việt), Hồn bướm mơ tiên (Khái Hưng) và Chân trời cũ (Hồ Dzếnh) mua ở nhà sách Thanh Tịnh.
Cuốn sách của cụ Phạm Trung Việt có một phần nhỏ về thi ca bình dân Quảng Ngãi, viết bằng một giọng văn thấm đẫm tình quê như mở ra trước mắt tôi một khung trời mới. Ao ước góp nhặt những câu ca dao, dân ca quê nhà bắt đầu gợi lên từ đó…
Rất may là tôi đã được sống những năm tháng ấu thơ ở một bến sông quê đầu làng Thọ Lộc, nơi có bà ngoại, có mẹ, có những người hàng xóm một nắng hai sương, sớm chiều vất vả. Những người thân yêu ấy đã hát, đã kể cho tôi hàng ngàn câu ca dao, hàng trăm bài hát hố, bài vè và rất nhiều câu chuyện hư hư, thực thực mà giờ đây mỗi lần hồi tưởng lòng tôi lại thấy rưng rưng…
Tôi nhớ bà Cấy, người hay kể chuyện hý lộng mà khuôn mặt tỉnh bơ trong khi đám con nít cười nghiêng, cười ngả. Tôi nhớ bà Một Út, người nhỏ thó, mắt hiêng hiếng mà hát nhơn ngãi hay đến mê ly. Tôi nhớ bà Nhành vừa ngoáy trầu vừa kể vè, mỗi lần dừng kể lại dùng một xẻo thuốc rê lướt nhẹ qua hàm răng đen nhánh. Bà Út, bà Mến, ông Côi, bà Cấy, ông Y, bác Nghị, chú Năm Khương, bà Nhành… những cái tên nghe như số phận, quê mùa mộc mạc, lầm lũi ruộng đồng. Rất nhiều người trong số họ chẳng có lấy một ngày cắp sách đến trường, cả đời chưa nhìn thấy ánh điện phố phường, nhưng đó chính là những người đã bằng câu hát ân tình khắc vào lòng tôi hình ảnh quê hương với giếng Loạn, bến Biền, bến Đá, rộc Cổ, gò Tre…
Giờ đây, ông bà ngoại tôi và những cụ ông, cụ bà vẫn thường xoa đầu tôi ngày ấy đã về với cõi cao xanh. Những guồng xe trên sông Trà Khúc không còn rì rầm trong đêm mùa hạ, bến Hà Nhai đò bãi cũng đã khác xưa. Thằng bé có mái tóc vàng hoe vì nắng là tôi đã là gã đàn ông đi quá nửa đời người. Bao nhiêu năm rồi tiếng chày giã gạo quên câu hát hố? Mấy ngàn ngày đã qua con đò Xuân Phổ thôi đưa người về bến Ngân Giang? Hình như có ngọn gió hắt hiu thổi qua tôi trong mùa đông lạnh lẽo? Ai như quá khứ vẫy chào biền biệt tuổi thơ xa?…
Làng tôi đó.
Quê tôi đó…
Không phải chuyện gì cũng là thơ đâu. Ban đêm cây duối đầu xóm lập lòe ma trơi. Giữa trưa ao Kèo vắng vẻ lại nhiều ma lú. Lũy tre chạy dọc bờ sông có ma cần vọt. Xoáy nước cửa Khâu thì lắm ma da. Vườn Đình vắng tanh, đêm sáng trăng ai đi qua một mình bỗng thấy rờn rợn vì chiếc bóng cứ bám sau lưng, quay đầu nào có thấy gì, nhưng bỏ chạy thì bóng ấy chạy theo…
Làng tôi đó.
Quê tôi đó…
Ông Vương Hùng là nhà nho cuối mùa về quê bốc thuốc, rảnh rỗi đặt vè cho thiên hạ đọc, bắt đầu là đám trẻ chăn bò lêu lổng như cái thằng tôi. Ông Đỗ Dậu dở hơi chẳng biết từ đâu đến, sống nhờ bát cơm người làng, suốt ngày đi lang thang đầu đường cuối ngõ, đợi lũ trẻ vây quanh thì cất câu hát hố, ngô nghê, ngờ nghệch. Ông Trương Quang Khanh tàng tàng từ dưới phố lên, kể tràng giang hàng trăm nhãn hiệu thuốc lá, hàng ngàn món quà quê, có điệu có vần, lần trước lần sau không sai một chữ. Ông Sinh mù từ thuở lên ba mà cầm chiếc lá bờ rào vuốt qua là đọc tên vanh vách, lại đặt ra câu đố lá cho bọn nhỏ nhớ lâu…
Như một niềm hạnh ngộ, mấy mươi năm ròng tôi may mắn được đi về không ít những làng quê, đồng bãi, ao chằm trên mảnh đất Quảng Ngãi thương khó, truân chuyên. Có đến mới biết mình thiếu. Có đi mới biết mình còn nặng nợ. Trong những cuốn sổ tay, vỏ bao thuốc lá, thảng hoặc trên vành chiếc mũ vải, tôi đã ghi vội vã bao nhiêu tên làng, tên xóm đã đi qua, cùng với đó là bao nhiêu câu ca, bài vè chợt nghe hoặc thoáng hiện trong trí nhớ. Khi đúng, khi sai, lắm khi nhập nhòe ký ức, nhưng tất cả đã từng ngày góp nhặt, vun bồi trong tôi bóng dáng xóm làng, lũy tre bờ dậu, đồng mía nương dâu.
Viết là dâng tặng tha nhân. Viết cũng là giữ lại cho mình. Nếu được điều ấy, tôi chỉ mong giữ lại cho mình kỷ niệm về những người thân, về làng quê yêu dấu, những tháng năm mưa nắng tuổi thơ. Ai đó đã nói rằng, trong mỗi đời người luôn có một dòng sông. Dòng sông Trà bên bồi bên lở, chín khúc uốn quanh là con nước thao thức cả đời tôi, bồi hồi thương nhớ những đêm xa, khắc khoải nao nao ngày trở lại.
Cuốn sách này đã thành hình như thế, và tôi chỉ là người soạn lại, chép lại những gì mà mình và người khác từng nghe, còn nhớ, đã ghi, rồi thêm vào đó ít nhiều mảnh vụn suy tư, ngẫm nghĩ, tâm tình…
Ngoài kia trời đang mưa. Tôi đọc lại bản thảo thêm một lần nữa trước khi gởi đến nhà xuất bản. Từ đó, cuốn sách sẽ bắt đầu một cuộc đời riêng, còn tôi thì ở lại nơi này. Ở lại mà chờ cơn bão Haiyan, nghe nói là “siêu bão”, đang thổi qua Phi Luật Tân, rồi nhắm thẳng vào vùng ven biển miền Trung. Bây giờ đã là đầu tháng 10 âm lịch, chợt nhớ câu ca dao, vừa như một lời than, vừa như một lời nhắc nhở:
Ông tha mà bà chẳng tha
Lại thêm cái lụt hăm ba tháng mười…
Xóm Mỹ Yên, 8/11/2013
Lê Hồng Khánh

10426268_707767929292021_8625532570335829387_n

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

THƠ VIẾT CHO EM TRAI – Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 29/10/2014

THƠ VIẾT CHO EM TRAI

Từ đêm ấy. Em tôi vừa biết khóc
Hơn nửa đời rồi- Em có thấy gì chăng?
Khi quê hương không còn tiếng súng!
Chỉ tiếng người hỗn độn những âm thanh…

Tiếng khóc ngày đầu, nghe như xé lụa
Dội vào đời tươm tả nỗi áo cơm…
Em có lẽ chưa quen ngày ấm lạnh
Với con đường không có trạm dừng chân!

Ngày em lớn, sớm mai vui tiếng gọi
Là người người hối hả rủ lên nương…
Khi đường phố vắng bước em dò dẫm…
Thì lao xao đủ thứ ở nông trường

Từ thuở ấy em như cây nuôi lớn.
Bằng sức người không ngại nỗi gian nan…
Từ thuở ấy em làm quen với Cuội.
Bỏ ruộng đồng ve vãn… bóng hào quang

Bao hạt thóc đã qua mùa khô hạn.
Quên sao đành, mưa nắng buổi còng lưng.
Manh áo cũ chưa phai mùi rơm rạ
Đâu nở vội vàng từ chối quê hương!

Thương quá em trai dãi dầm sương gió…
Lỡ bỏ quên con chữ cuối sân trường
Bốn mươi năm, chạy trời chưa khỏi nắng
Biết lấy gì che bóng mát con đường…

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Thương về Quảng Ngãi – Thơ Dzạ Lữ Kiều

Posted by thinhanquangngai1 on 28/10/2014

THƯƠNG VỀ QUẢNG NGÃI

Tôi ước mơ về”Sông Trà” nhạt nắng
Nhìn chiều rơi thành “Cổ Lũy Cô Thôn”
“Phú Thọ” ngựa xe qua lại dập dồn
Đường rải đá nối liền về phố thị
“Ba La” phố xưa rêu phong cũ kỹ
Hàng dừa xanh soi bóng nước lung linh
Vẵng nghe xa sóng nước vỗ đầu ghềnh
“Núi Thiên Bút” in nền trời xanh biếc
Vẽ mây hồng nhờ gió đưa biền biệt
Hoàng hôn về tô đẹp cảnh” La Hà”
“Thạch Trụ” oai nghiêm sừng sững từ xa
Giữ thiên lý chạy dài về “Sông Vệ”
“Thiên Ấn niêm hà” bên bờ ngạo nghễ
Đạp dưới chân đồng ruộng lúa phì nhiêu
Bên kia sông “Bến Tâm Thương” buổi chiều
Hàng tre ngà ngập ngừng soi đáy nước
QUẢNG THÀNH phố phường ngựa xe lũ lượt
Chiều lại chiều … Tà áo lộng bay bay
Tôi thương nhiều, người thiếu nữ tóc mây
Niềm lưu luyến mong ngày về Quảng Ngãi
Bước giang hồ một lời nguyền trở lại
QUẢNG THÀNH ơi! Nhớ nhé…đợi tôi về!

Tặng Xuân Cúc và các em Phúc, Hải
• Những chữ trong dấu “….” là địa danh của Quảng Ngãi
• Huế 1966
Dzạ Lữ Kiều

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Chợ quê – Thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 on 26/10/2014

CHỢ QUÊ

Chợ quê quảy gánh buồn hiu
Rộn ràng chào hỏi những điều dân gian
Chợ quê nghĩa xóm tình làng
Bán mua cho nợ để quàng mùa sau
Một đầu gánh mấy buồng cau
Đầu kia gánh cháu chưa nhàu mùi hương
Gánh chung một mớ rau vườn
Nghe thương tiếng gióng trên đường làng quê
Chợ quê bạc nhỏ không chê
Nấm rơm một rổ cá trê còn bùn
Chợ quê mái rạ đụp đùn
Nắng soi nón vá mưa luồn áo tơi
Chợ quê tôi nhớ cả đời
Khi xa nghe thiếu tiếng mời, chợ quê
*Đăng trên
THANH NIÊN CHỦ NHẬT số 292
Ra ngày 19/10/2014
Nguyễn Tấn On

CHỢ NGÕ

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Tiếng lòng cùng đồng đội – Thơ Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 26/10/2014

TIẾNG LÒNG CÙNG ĐỒNG ĐỘI

*Tặng đồng đội chiến trường K
Đồng đội ơi! Nhớ chăng thời áo lính
Xanh sắc rừng, xanh lá ngụy trang
Ba lô nặng dốc cao, vực thẳm
Hướng về nơi súng nổ rền vang.
Đường hành quân dài theo chân mỏi
Bước chông chênh, sâu thẳm đại ngàn
Chiều buông xuống, bóng mờ sương khói
Mơ bếp  hồng ấm giấc ngủ bình an.
Đời lính chiến triền miên trong lửa đạn.
Lạnh mưa rừng, cơn sốt nóng miên man
Nằm trên chốt hướng về chân trời sáng
Nhớ quê nhà thương mẹ nỗi gian nan.

Đồng đội ơi! Có nhớ về năm tháng
Sướng khổ bên nhau, danh lợi chẳng màng
Điếu thuốc nhàu, năm thằng cùng hút vội
Năm tỉnh thành, thả khói quyện tình thâm
Và ta nhớ những mùa trăng lễ hội
Lính say lòng theo điệu múa Rom vong
Những thôn nữ nghiêng đường cong dệt mộng
Ru hồn mình lạc bước tận…hoàng cung
Nói sao hết những ngày xa xưa ấy
Cái ngày xưa gian khổ lẫn oai hùng
Đọng mãi trong ta một thời luôn sống dậy
Chiến trường K vương khói lửa mịt mùng
Nơi ấy có đồng đội ta nằm xuống
Rừng bằng lăng quặn tím nỗi đau cùng…

Rời chiến trường, mỗi người một ngã
Số phận cuộc đời, chỗ đứng chẳng cùng chung
Nhưng hãy nhớ chúng ta là người lính
Sống hết mình, sống nghĩa khí, bao dung
Và như lính lẽ thường không toan tính
Giữ lòng ta trong sáng đến vô cùng
Giữ vẹn nguyên một tâm hồn chân chính
Giữa biển đời… mãi mãi lính kiên trung ./.
22/12/2013
Bùi Ngọc Anh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

CHIỀU THU QUA PHỐ – Thơ Nguyễn Hoàng Dương

Posted by thinhanquangngai1 on 26/10/2014

CHIỀU THU QUA PHỐ 

Chiều qua phố nắng thu vàng trải lối
Niềm ưu tư từng bước thả vơi dần
Không hò hẹn cùng ai nên chẳng vội
Cứ một mình mà buông gót lang thang…

Những con đường ngỡ như vừa trẻ lại
Khi tan trường áo trắng dập dìu bay
Đôi góc phố đọng đầy hương hoa sữa
Lá me rơi…
vàng cả lối đi này….

Chiều qua phố nghe lòng mình vướng víu
Những bóng hồng,những dáng ngọc kiêu sa
Đường ta đi…
em  giăng hờ áo mỏng
Lối ta về …
em thả  tóc bay qua….

Chiều qua phố nghe hồn thu vời vợi
Lòng  ngân lên những tình khúc êm đềm
Đường Hùng Vương  hoa bằng lăng tím rụng
Như che giùm ai đó…  dấu chân quên

Quảng Ngãi chiều nay phố dàì, phố ngắn
Nối nhau vui bằng bao bước chân người
Ta dừng lại bên bờ đê gió lặng
Ngắm sông Trà êm ả thướt tha trôi ….

                          Mùa thu 2014
NGUYỄN HOÀNG DƯƠNG

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »