Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Shiny and flattened

    Bee

    'Give Me Another ... On the Rocks' - Porth Swtan/Church Bay, Anglesey

    106/365 outside my window...

    goldcrest

    Tornado GR4  [Explored 16/04/14 # 6]

    Moonrise over Black Rock Playa

    The Eclipse cycle

    Portrait Of Boulders

    boats on the lake #2

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 366,481 Lượt

Ước – thơ Hà Huy Hoàng

Posted by thinhanquangngai1 on 19/03/2014

Ước

(Gửi một người bạn ngày xưa cuốc bẫm cày sâu…)

Giá mày vẫn cứ là mày
Cái thời áo mộc vác cày theo trâu
Nói không tròn ý tròn câu
Mà lòng vằng vặc… thâm sâu nghĩa tình

Giờ thì quần áo bảnh xinh
Nói năng trơn ngọt như… mình với ta
Bỗng dưng tao thấy xót xa
Thương mầy đánh mất thật thà ngày xưa

Giờ mầy xe đón xe đưa
Coi tiền như nước, say sưa tối ngày
Ruộng nương trống vắng đường cày
Giàu sang gẫm họa trong may thế nào…

Bạn xưa mày ít hỏi chào
Chỉ tiếng xe máy gầm gào inh tai
Mới hay tình ngắn tiền dài
Khi lòng người đã nhạt phai mất rồi!

Nghe gì mặn mặn bờ môi
Ước gì trở lại cái hồi… sau trâu…
—————-
Nguồn: Hà Huy Hoàng. Hoa nắng hoa mưa (thơ). Nxb Thanh niên. Hà Nội. 2001: 12 – 3.

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Hà Huy Hoàng | Leave a Comment »

Tầm xuân ơi – thơ Vũ Mai Phong

Posted by thinhanquangngai1 on 19/03/2014

TẦM XUÂN ƠI ..!

Mưa bụi nhạt nhòa anh trở lại vườn xưa
Rặng tầm xuân dăng đầy khắp lối
Cây bưởi già góc vườn cằn cổi
Vẫn ngát hương mỗi độ xuân về .

Nhớ những ngày khao khát đam mê
Những nguyện ước buổi đầu tha thiết
” Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc “
Bây giờ em ở nơi nao ?.

Chiều buông dần nghe gió lao xao
Chợt bồi hồi ngỡ em về sau ngõ
Nụ tầm xuân rưng rưng ngấn đỏ
Tháng ba buồn như mắt em tôi .

Thương một thời ký ức xa xôi
Những đợi chờ
mong manh
tiếc nuối .
Ngày xưa ơi ..Biết bao giờ trở lại
Xót xa lòng anh mãi gọi tầm xuân .

Vũ Mai Phong

Đăng trong 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | 1 Comment »

Tháng ba Tây Ninh – thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 19/03/2014

THÁNG BA TÂY NINH

Tháng ba về Tây Ninh
Gò dầu nắng thất kinh
Ban trưa như thiêu đốt
Bước chân đoàn Tập Sinh

Chập chửng cuộc hành trình
Vận động dân xứ mình
Trồng và sử dụng thuốc
Y thuật vị nhân sinh

Nơi đây rất thanh bình
Đồng rộng người thưa vắng
Lũy tre làng che chắn
Ngôi nhà lá xinh xinh

Có đôi mắt gợi tình
Xôn xao cành lá biết
Chân quê mà tha thiết
Thổn thức lòng bâng khuâng

Tháng ba nếu bước chân
Tạ từ miền đất đỏ
Cung lòng như muốn ngỏ
Ngại ngùng gió cuốn trôi

Tháng ba về đơn côi
Nắng ngập tràn qua ngỏ
Ta nhắn thầm ơi nhỏ !
Mắt hoen buồn xa xăm

Mơ một ngày về thăm
Miền Tây Ninh nắng cháy
Ước làm dòng sông chảy
Tươi cánh đồng ngày xưa

Hồng Phúc

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Hồng Phúc | Leave a Comment »

Tết nguyên tiêu – thơ Sóng Thu

Posted by thinhanquangngai1 on 14/02/2014

TẾT NGUYÊN TIÊU

Hoàng hôn rũ bóng sau đồi
Lung linh ánh Nguyệt Cuội ngồi đong đưa
Vầng Trăng dịu mát ngày xưa
Xua đời vần vũ nắng mưa mỏi mòn

Xuân về chim hót véo von
Khung trời kỷ niệm vẫn còn sắc hương
Nguyên Tiêu vọng tiếng yêu thương
Lòng nghe xao xuyến vấn vương xa – gần

Đêm Xuân Trăng sáng vô ngần
Vườn khuya tĩnh giấc bâng khuâng rung cành
Nụ cười đôi mắt long lanh
Ươm hồng sắc nhớ sao đành cách chia

Trăng vàng lơ lững ngoài kia
Con tim lẽ bóng hồn khuya thẩn thờ
Rót tình trên những vần thơ
Tâm hồn ôm cánh Xuân mơ ngọt ngào.

12/2/2014
Sóng Thu

Đăng trong 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Chùm thơ “Phố tết” của Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 11/02/2014

Phố Tết 01

Mấy nàng thiếu nữ thơ ngây
Vân vê vạt áo gom đầy sắc xuân
Thẹn thò như đợi tình quân
Nụ cười e ấp trong ngần mắt nai
Nhà ai cửa đóng then cài
Hiên ngoài đỏm dáng một vài chậu hoa
Lưa thưa trai trẻ la cà
Xa gần mở cửa dăm ba quán hàng
Đó đây mấy cội mai vàng
Nỡ đâu từ độ đông tàn ngẩn ngơ
Phố đông vắng lạnh bất ngờ
Để con bướm trắng nằm mơ ban ngày
Điện đường chim đậu quên bay
Chẳng cao tiếng hát giữa ngày xuân tươi
Phố phường Tết thế này ư!
Dăm ba đứa trẻ nói cười khoe khoan
Quen vui cảnh tết rộn ràng
Mừng xuân viễn xứ ngỡ ngàng làm sao
Hồn về mở cửa chiêm bao
Đón chào năm mới ngọt ngào giấc trưa
Mồng một Tết 2008

Phố Tết 2

Phố Tết nắng cháy da người
Le ngoe mấy nhóc nói cười bên hiên
Nhiều nhà khoác nỗi niềm riêng
Cửa im ỉm đóng tổ tiên xứ nào
Lưa thưa khách Đọc tiếp »

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm – thơ Nguyễn Minh Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2014

Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm

(Gửi Quảng Ngãi và bạn bè tôi)

Ba mươi năm làm thân lữ thứ
Áo cơm xoay tít chốn thị thành
Lòng đâu lưu lạc mà xa xứ
Nên rượu giang hồ rót dửng dưng…

Tết đến- ngâm tràn câu tống biệt
Xé lòng câu hát buổi xa quê
Đời không ly biệt làm sao biết
Tiếng gọi đò ơi… lạnh bến về..

Rượu có say đâu , sầu lưng chén
Vẫn ướt đời, buốt dập đôi môi
Nhớ quê muốn khóc mà không được
Đành ngóng chân mây bật tiếng cười…

Ta có hay đâu đời kiêu bạt
Đâu dung hồn kẻ muốn ra đi
Quay lưng một buổi là lưu lạc
Ba mươi năm chẳng chốn quay về

Gửi quê cuộc đời ta lầm lỡ
Chỉ một lần cũng đủ trăm năm
Ngậm một trời đau nơi phố chợ
Nhắn quê xa lắc tiếng kêu thầm…

Nguyễn Minh Phúc

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Nguyễn Minh Phúc | Leave a Comment »

Cổ tích mẹ và em – thơ Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2014

CỔ TÍCH MẸ VÀ EM

Tiếng em từ độ thu nào
Còn trôi trong mắt như màu thu nay
Sáng trưng trên mấy từng mây
Lạc vào cổ tích nở ngày trong tôi

Rằng xưa một nhánh tao nôi
Huyền xanh sử mẹ mắt môi tượng hình
Cũng từ nhật nguyệt lung linh
Kết tinh thành cả dáng hình của tôi

Tháng ngày hạnh phúc êm trôi
Lớn dần từng tiếng từng lời mẹ cha
Niềm vui xanh nhánh trổ hoa
Quây quần quanh lũng yêu và thương ngoan

Từ em lạc chốn địa đàng
Bao dung trên khoãng ánh vàng nắng sương
Theo Em đi khắp muôn phương
Phương nào cũng chỉ một phương Em hồng

….

Yêu em vừa buổi núi sông
Lặng im tiếng súng phiêu bồng rong chơi
Cơ đồ trong mái nhà thôi
Có em từ đó vàng phơi thơ tình

Nảy mầm từng tứ thơ xinh
Xanh cành tươi tắn có hình dáng Em
Trôi theo ngày tháng lã mềm
Giữa đời còn đọng hương đêm của ngày

Ngã Du Tử

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Ngã Du Tử | Leave a Comment »

Chiếc rổ tre trành – thơ Phạm Dương

Posted by thinhanquangngai1 on 04/02/2014

CHIẾC RỔ TRE TRÀNH

Mẹ tôi chiếc rổ tre trành
Tháng năm đứt lạc, bung vành tả tơi
Cha từ bạo bệnh qua đời
Chênh chao một bóng nón cời dầm mưa
Thân cò bãi vắng đồng trưa
Ngày dài qua tối đêm thừa đếm canh
Hanh hao vách đất nhà tranh
Nửa giường tre cũ, nửa manh chiếu gầy
Nửa vầng bạc mệnh lắt lay
Xuân thì nửa gánh củ khoai lang sùng
Liếp phên gió giật bão bùng
Củ mì, canh hẹ cõi lòng mưa sa
Cạn rồi dòng lệ khóc Cha
Khô luôn nguồn sữa xót xa thân gầy
Thằng Út khát sữa bú tay
Chén sành chạy xóm ăn mày sữa gom
Chị Hai tuổi sắp trăng tròn
Mùng tơi tím dậu héo hon phận người
Chị Ba tuổi độ chín mười
Tầm xuân ấp nụ dưới trời nắng mai
Hoa chưa nở đã tàn phai
Bệnh tim hành hạ hình hài xác xơ
Mẹ tôi luýnh quýnh, bơ phờ
Như gà mắc tóc như tơ ai vò
Sông buồn gió giật mưa to
Chòng chành, chao đảo con đò Mẹ tôi
Chèo buông bất lực rã rời
Nại hà khuất bóng Chị xuôi Cửu tuyền
!!!……!!!!!…..!!!…………..
Kể sao hết nổi truân chuyên
Thương con mót lúa băng miền thượng du
“Ba Tơ gió Dzụt” mây mù
“Nước non khổ cực”* lời ru vẫn đầy
À ơi “Muối mặn gừng cay”
Thuỷ chung Thiếp nguyện kiếp này sắc son
Tre già cúi xuống măng non
Nghĩa nhân lòng Mẹ dạy con nên người
Mưu sinh con dạt phương trời
Vườn xưa bóng chiếc Mẹ ngồi nhớ mong
Bụi tre cong dáng Mẹ còng
Bếp tro Mẹ giấu than hồng chờ con
Tìm về bươi kiếm củ lang
Ngọt thơm đời Mẹ cơ hàn bể dâu
Giấu con những lúc ốm đau
Cho con nhẹ bước qua cầu công danh
Lam chiều khói quyện mái tranh
Liêu xiêu dáng nhỏ năm canh nguyện cầu
Tìm đâu con biết tìm đâu
Hình như bòng Mẹ nương tàu chuối khô
Hình như nón trắng nhấp nhô
Động mành sương khói hư vô Mẹ về
Xuân này tìm góc vườn quê
Mình tôi với chiếc rổ tre bung vành
Mẹ tôi chiếc rổ tre trành./.

* tiếng kêu một loài chim được người dân Quảng Ngãi phiên âm
Phạm Dương

Đăng trong 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Hẹn ước mùa xuân – thơ Khắc Minh

Posted by thinhanquangngai1 on 30/01/2014

Hẹn ước mùa xuân

Mùa xuân nhặt cánh hoa mai
Các em gom nắng hong đầy mắt nhau
Tung tăng cặp sách che đầu
Gọi nhau ơi ới dưới cầu nước trong

Mùa xuân én lượn sân trường
Mây nghiêng thoáng nhẹ nhẹ vương lối về
Gió nâng niu suốt tóc thề
Các em đuổi bướm trên đê chiều tàn

Cuối năm trời chở xuân sang
Các em đi học rộn ràng lối qua
Áo bay thấp thoáng trắng tà
Đường về cửa lớp thướt tha dáng hồng

Mùa xuân trở lại triền sông
Từ trong kỷ niệm sóng lòng xôn xao
Các em hí hửng vẫy chào
Để ai ? nhã nắng tràn vào mắt ai ?

Mai đi gởi lại phương nầy
Mùa xuân hẹn ước ươm đầy giấc mơ

Khắc Minh

Đăng trong 01. Thơ, CB7, Khắc Minh | Leave a Comment »

Hai bài thơ xuân – Tâm Bình

Posted by thinhanquangngai1 on 30/01/2014

Mừng Xuân

Đêm qua rơi sương lạnh
Đầu cành giọt nước tan
Gió tiễn Đông đi biệt
Mai nở mừng Xuân sang.

Đón Tết

Reo xanh ngài cánh én
Mai nở vàng hương bay
Đón Tết về phơi phới
Vui Xuân phước lộc đầy.

Tâm Bình

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Tâm Bình | Leave a Comment »

Ba bài thơ Tết – Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 30/01/2014

Không biết Tết

Tám năm trời không biết Tết
Sáng nay xuân lại về rồi
Đường phiêu bạt đi chưa hết
Quê nhà mờ mịt xa xôi
Rượu ngửa nghiêng chiều quán gió
Phố phường như bãi tha ma
Cơn mưa nào về đâu đó
Lạc loài đậu ướt mi ta
Trần gian ngàn hoa đua nở
Kìa ai như kẻ không nhà
Như mang một đời lầm lỡ
Âm thầm lủi thủi đi qua
Đêm nay đêm mồng một Tết
Vẫn còn ai đứng bên trời
Còn ai mơ nồi bánh tét
Nghẹn ngào gọi cố hương ơi!

Mồng một tết 2013

Xuân sắp đến

Mấy chậu hoa láng giềng đua hé nở
Giày mới mua cậu bé lấy mang khoe
Em gái giấu mùa xuân trong vạt áo
Mẹ già vui gói Đọc tiếp »

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Ban bài thơ Xuân/Tết – Lê Quang Hận

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2014

xuan-tet

1/3
HAI BA THÁNG CHẠP

Táo quân về báo với Ngọc Hoàng
Trần gian rách việc cũng do quan
Tham ô, hối lộ đều quan cả
Xử bắn vài tên mới gọi là.

Trần gian lắm chuyện nói cho xuôi
Tắc trách , qua loa cũng gọi “ rùi”
Ngọc Hoàng trố mắt nhìn quân Táo
Mặc áo vết- tông với quần đùi!

Chú thích: “Rùi”= Rồi

2/3
VỀ QUÊ ĂN TẾT NHÉ EM

Về quê ăn tết nhé em!
Quê mình vẫn thế, mắm nêm rau chồi
Năm qua nước lũ Đọc tiếp »

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Lê Quang Hận | Leave a Comment »

Du xuân – thơ Tâm Nhiên

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2014

du-xuan-1

DU XUÂN

Tết đến mọi người đều hối hả
Nhà cửa chùi lau quét sạch làu
Còn ta nhàn rỗi chân ngứa ngáy
Buông giò thả cẳng mặc về đâu

Vời gió du xuân lên phố núi
Uống ngụm sương mù đủ say sưa
Theo mây xuống biển ầm vang dội
Với sóng nghìn năm tắm rỡn đùa

Say nắng ngàn xuân bừng men rượu
Đầu năm thăm chúc tết nơi nơi
Bình nguyên châu thổ trào sông nước
Hương lãng du bay thấm vị đời

Chơi rong đây đó cùng thể điệu
Trìu mến em cười dáng như thơ
Bát ngát trời xuân hồng độc đáo
Gần gũi xa xăm khắp bến bờ

Tâm Nhiên

Đăng trong 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Ba bài thơ – Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 23/01/2014

1/3

Cuối đông

Trời se lạnh phố phường khuya vắng vẻ
Đó đây dân tứ xứ đổ về quê
Vui Tết nhứt sao riêng mình vẫn thế
Vẫn ngày đêm sống bám vỉa hè
Đời gió bụi bao năm không không biết Tết
Xe tang ai thầm lặng đổ bên đường
Tiếng chim cú rợn người không khí chết
Giữa đất trời đang vẽ cuộc tang thương
Móc trong túi ra nỗi buồn viễn xứ
Ngồi nhâm nhi chờ đợi nắng mai hồng
Trời sắp sáng thấy vành môi thiếu nữ
Ngang qua đường đang chở một mùa đông
Chẳng thấy nắng – bình minh như nấm mộ
Khói âm u hư huyễn chạm qua lòng
Xe tang đi rải nỗi buồn xuống phố
Bay vào hồn lữ thứ lạc bên sông
19/1/2014

2/3

Kiếp người

Cất tiếng khóc chào đời
Thời gian trôi, trào mộng tuổi đôi mươi
Nỗi buồn vui đầy Đọc tiếp »

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Thơ tiễn đưa Lâm Anh của bạn bè thi hữu

Posted by thinhanquangngai1 on 20/01/2014

1/4
BIỆT … LÂM ANH
(Viếng huơng hồn Lâm Anh)

Tiễn người về cõi thiên thu
Còn ta ở lại ngục tù trần gian
Mai nầy trong cỗ áo quan
Hồn ta rồi cũng lang thang cùng người
Đôi câu liễng, vòng hoa tươi
Sao chưa trả hết nụ cười thế nhân
Câu thơ đâu đã lạc vần
Mà sao thuyền ngược khóc thầm người đi
Ngậm ngùi ôi, phút chia ly
Khói hương tỏa bóng kinh kỳ vời xa
Chỉ còn những giọt mưa sa
Chỉ còn chiếc áo mua ba đồng ròng
Thuyền trôi ngược nữa giòng sông
Tiễn người đi giữa chiều đông lặng thầm.

15.12.2013
Kiều Việt Linh

2/4
Tiễn Lâm Anh thi sĩ

Quá giang thuyền ngược … đã về
Miền quen, lạ vẫn bốn bề mênh mông
Vẫn Chiếc áo cũ ngày đông
Mấy mùa vinh nhục, sắc Đọc tiếp »

Đăng trong 01. Thơ, CB1, Lâm Anh | Leave a Comment »

Nhà thơ Lâm Anh: Cũng vì người mà trổ hết mùa bông

Posted by thinhanquangngai1 on 16/01/2014

Lam Anh

NHÀ THƠ LÂM ANH: Cũng vì người mà trổ hết mùa bông

 @ Vương Chi Lan

 Nhà thơ Lâm Anh đã ra đi. Tin buồn ấy bạn bè liên tục truyền nhau. “Quá giang thuyền ngược” còn đây, những trang thơ còn đó, giọng người đọc thơ sau cơn bệnh còn chưa rõ.

 Lâm Anh là người mà suốt một đời mong mỏi góp mặt trên đời một tác phẩm nhỏ nhoi trước khi về “xứ khác”. Những người bạn, những người em, đã góp mặt chung tay để có được cái ngày vui mừng xúc động. Những người đã cùng tôi chăm chút tập thơ “Quá giang thuyền ngược” cho đến giờ phút cuối cùng đứa con tinh thần của Lâm Anh ra đời. Người mà tôi cảm động nhất đó là anh Lê Vinh Út, anh chọn Đọc tiếp »

Đăng trong 03. Bình thơ, 04. Bài viết, Lâm Anh | 3 phản hồi »

Lâm Anh, dòng thơ của kẻ bị lưu đày

Posted by thinhanquangngai1 on 16/01/2014

Lâm Anh, dòng thơ của kẻ bị lưu đày

@ Nguyễn Lệ Uyên

Lâm Anh sinh năm 1942 ở Quảng Ngãi. Ông thuộc thế hệ chúng tôi nhưng cách tôi một khoảng năm tháng khá xa. Biết và đọc ông khá lờ mờ và không nhiều, khi ông còn là cán bộ ngành thông tin ở một huyện nhỏ quê nhà, trong nhóm Trước Mặt của Phan Nhự Thức. Mãi tới năm 2004, tình cờ gặp ông ở Đà Lạt và tình cờ được nghe ông đọc thơ của chính ông trong bữa rượu mới nhận ra: ông có nhiều con người trong một người. Ông la đà trong men rượu và thơ la đà trong ông giữa ngọn đồi đầy cỏ hoa và đêm xuống nhập nhòa. Thật bất ngờ: bất ngờ bởi chất thơ lạ, bởi giọng đọc lạ, gần như chất giọng ấy đã lột truồng tất cả tứ trong thơ, lột truồng chính ông, lột cả màn đêm để đắm chìm vào cõi khác, bồng bềnh mênh mông… tưởng chừng như ông đang trầm mình trong đáy hồ Xuân Hương vọng lên những tiếng chép miệng não nuột một kiếp người:

Như thể mày vừa ra khỏi núi
chống gậy bằng vai chống trên vai
đôi chân ngâm rượu lâu ngày ấy
chợt rã vào tao những hớp đầy…
Muốn thụi cho nhau đau mấy cú
cho rã tan thêm nỗi lục bình
nghĩ thương con nước không còn sức
ngầu bọt vào em ở cuối đường
Thôi tao về
nói sao cho hết
mặc mẹ mặt trời mọc ở đâu
chớ mở bàn tay ra hỏi thử
đã cầm bao nhiêu cõi nổi trôi
(Gặp Hạ Đình Thao).

Vậy đó, chất giọng nghẹn ngào rung lên tứ thơ lộc cộc như thể đang bước trên đoạn đường đầy Đọc tiếp »

Đăng trong 03. Bình thơ, 04. Bài viết, CB5, Lâm Anh | Leave a Comment »

Lá thư chưa gửi (Quý viếng hương hồn thi sĩ Lâm Anh!)

Posted by thinhanquangngai1 on 14/01/2014

Lá thư chưa gửi (Quý viếng hương hồn thi sĩ Lâm Anh!)

Lâm Anh hiền đệ xa nhớ!

Vừa rồi nhận được thư phúc đáp của chú anh mừng lắm. Mừng như kẻ đã đánh rơi một báu vật vô cùng quí giá sau nhiều năm giờ tìm lại được với nguyên dáng nguyên hình. Càng thấm thía hơn là: nhân bàn về “Ngụ ngôn sống” nó đã cho lão ca hít thở một làn gió mới lạ đến sững sờ mà chẳng biết làn gió đó xuất phát từ đâu trong vũ trụ bao la đầy bão táp phong ba của cõi trần này.

Thoạt tiên lão ca hơi bị mù mờ vì bố cục và vần điệu bị tác giả hơi xem nhẹ trong cái tổng thể mơ hồ không rõ dáng. Càng đọc đi đọc lại càng thấy những ý tưởng lạ lẫm được nắm bắt và chuyển tải qua từng câu từng ý tuyệt diệu vô cùng.

Không ca ngợi quá đâu nghen! Lão ca là người thế nào trong lĩnh vực khen chê lão đệ quá hiểu rồi. Một khi đã khen điều gì thì điều ấy thật xứng đáng được khen và có thể nói một cách chủ quan rằng với tất cả các độc giả chân chính trên Đọc tiếp »

Đăng trong 04. Bài viết, CB5, Lâm Anh, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Ba bài thơ Khóc Lâm Anh của Lưu Lãng Khách

Posted by thinhanquangngai1 on 14/01/2014

1/3
KHÓC LÂM ANH

Bao năm ta bỏ thuốc không thành
Bây giờ bỏ thuốc khóc Lâm Anh
Quê hương núi Ấn sông Trà đó
Bao kẻ hôm nay lệ rớm vành
Sao em không về nơi cố quận
Rồi hãy về theo với ông bà
Mà nằm giữa núi rừng hoang lạnh
Bạn mấy người đưa!Ôi xót xa!
Em đi!Ta phải vào bệnh viện
ÔI!Trái tim ai sẽ chửa lành
Giờ ta xin hút dăm hơi cuối
Thay rượu chào vĩnh biệt Lâm Anh
Vĩnh biệt chàng Hai Giổng hào hoa
Đứa con của núi Ấn sông Trà
Hiện thân của giống nòi thi sĩ…
Nghiên bút thôi đành mãi mãi xa
Đôi vần thơ đẫm đôi dòng lệ
Bóp trái tim này muốn vỡ ra
Một lần vĩnh biệt đành thôi nhé
Mai đào hãy tiễn một đào hoa.

14/01/2014

2/3
THưƠNG TIẾC LÂM ANH

Sau một hồi chuông điện thoại reo
Trái tim hào sảng bỗng nấc lên loạn nhịp
Khi viên Chính báo tin Lâm Anh đã qua đời
Ôi!Đau lòng ta quá Lão đệ ơi!
Thế là đệ nợ ta Đọc tiếp »

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Lâm Anh, Lưu Lãng Khách | Leave a Comment »

Chiều cuối năm, bạn mất – thơ Nguyễn Minh Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 13/01/2014

CHIỀU CUỐI NĂM, BẠN MẤT
(Tặng Lâm Anh)

Rồi cũng qua một đoạn đời dâu bể
Chiều cuối năm ta ca khúc biệt hành
Chiếc thuyền ngược hề ta ngồi rơi lệ
Trách chi đời một khoảnh khắc mong manh

Thôi thì cũng trăm năm ngồi ngó núi
Để một chiều say với bóng mồ côi
Mai về đất có buồn nhưng không tủi
Vì bạn còn riêng đó một chỗ ngồi

Thế sự du du buồn chống chếnh
Rượu cuối năm cay đắng một chữ tình
“Ở đất nước Chúa buồn không muốn đến
Bởi mọi người đều tự biết đóng đinh…”*

Ta cũng vậy trên tay cầm lau trắng
Vẫy thiên thu chờ đất gọi tên mình
Chiều cuối năm buồn một trời mây trắng
Gọi tên người… ơi hỡi , bạn Lâm Anh…

Tháng chạp, 2013
Nguyễn Minh Phúc

* Thơ Lâm Anh

Đăng trong 01. Thơ, CB5, Lâm Anh, Nguyễn Minh Phúc | 5 phản hồi »