Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Erbalunga ...... petit village du cap Corse

    Morning colors

    Reflections.

    Senja

    roots...

    Fire, walk with me   ~explored~

    Flower

    8x10 Leaving Home

    poppies [pano]

    Seeing the Light in Dual Perception -- Push F11 & L to View Large Folks

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 380,126 Lượt

Tác giả. Tác phẩm – Lê Đình Trọng

Posted by thinhanquangngai1 on 19/10/2014

TÁC GIẢ – TÁC PHẨM
 LÊ ĐÌNH TRỌNG
– Bút danh: LÊ TRỌNG
– Sinh năm: 1970
– Quê: Quảng Ngãi
– Hội viên Hội Văn học-Nghệ thuật Lâm Đồng.
– Hiện là phóng viên – Biên tập viên Đài Phát thanh -Truyền hình Lâm Đồng.
* TÁC PHẨM ĐàXUẤT BẢN
– Tập thơ “Vầng trăng của mẹ” – NXB Văn hóa Dân tộc, năm 2000.
– Tập thơ “Dây neo trần gian” – NXB Hội Nhà văn, năm 2005.

* GIẢI THƯỞNG THƠ
– Giải Nhì – Cuộc thi thơ Áo trắng – NXB Trẻ, năm 1992.
– Giải Ba – Tạp chí Kiến thức ngày nay – Hội Nhà văn
TP Hồ Chí Minh năm 1993 (do bạn đọc cả nước bình chọn).
– Giải Ba (không có giải I, II) – Cuộc thi viết về Đất nước-Con người-Lâm Đồng-Việt Nam anh hùng, năm 1997.

* GIẢI THƯỞNG BÁO CHÍ
– Huy chương Bạc – Liên hoan Truyền hình toàn quốc năm 2009.
– Giải C – Giải Báo chí Quốc gia lần thứ V năm 2010
(Không có giải A – Phóng sự ngắn truyền hình).
– Giải Khuyến khích (Phóng sự dài Truyền hình) – Liên hoan phim tài liệu, phóng sự tài liệu truyền hình
các tỉnh phía Nam năm 2012.
– Giải B (Phóng sự dài Truyền hình) – Liên hoan phim tài liệu và phóng sự tài liệu
Truyền hình toàn quốc năm 2013.
– Nhiều giải thưởng báo chí và báo chí chất lượng cao
hàng năm – Hội Nhà báo tỉnh Lâm Đồng.

HẠT MƯA TRI ÂN

(Viết bên mộ mẹ)
Cúi xuống hôn nắm đất
Nơi mẹ quê đang nằm
Bỗng cơn mưa bất chợt
Rơi rát chiều cuối năm.

Mưa trên tình mẫu tử
Trong ngần. Và, trong ngần…
Hạt mưa trong ngày nắng
Là hạt mưa tri ân.
Quảng Ngãi, 1999

BẾP LỬA HỒNG CHO NGÀY VƯỢT CẠN

(Riêng tặng vợ yêu)

Anh xuôi ngược
Ngược xuôi
Với bao nỗi lo toan thường nhật
Đầu óc cứ rối tung lên
Như đống rơm lũ trẻ chăn trâu nghịch phá giữa đồng
Vẫn chưa vất vả, khó nhọc bằng em
Trong cơn đau “vượt cạn”
Vào một ngày cuối Đông!

Anh chẳng phải là em
Nên-anh-không-tài-nào-hiểu-được
Cơn đau mang núm ruột hình tim
Cho lần “vượt cạn” này
Giá như…
“Cánh đàn ông các anh
Mà sinh nở được
Thế nào anh cũng nhận làm thay!”

Anh chẳng phải là em
Nên-anh-không-tài-nào-hiểu-được
Cơn đau làm mẹ – Thiên chức của riêng em
Anh làm sao thay thế được, bao giờ…
Gắng một chút nữa thôi
Sẽ tới bờ hạnh phúc
Mùa Xuân lúng liếng mắt con cười
Là mùa Xuân của ước mơ.

Thương em “vượt cạn” ngày Đông
Anh xin làm bếp lửa hồng…Mãi nhen!

CHO CON LỜI RU
(Cho con trai Minh Quân & Minh Nhật)

Khi con cất tiếng khóc chào đời
Bà nội đã đi xa…
Đau điếng vành nôi, tuổi thơ con nào đâu có biết
Hành trang suốt đời ba là – lời – ru – của – bà ngọt ngào,
thắm thiết
Ba cất giữ cho riêng mình
Để giờ lại ru con.

Lời ru ba mang theo
Không nạm bạc, nạm vàng; không quý phái, sa-lon
Rất đỗi chân quê như lời nội dạy
Trong vắt hồn quê suối nguồn vẫn chảy
Dẫu khô rát ở đầu nguồn
Nhưng nước mát phía thâm sâu.

À ơi, con ngủ cho ngoan
Mẹ gùi cái chữ lên non chưa về
Ru con giọng rặt nhà quê
Bỗng dưng cổ tích tràn về vành nôi.

LÊ ĐÌNH TRỌNG

Posted in 01. Thơ | 1 Comment »

Thay màu – Thơ Lê Thi

Posted by thinhanquangngai1 on 12/10/2014

THAY MÀU 

Mùa thu nay khác rồi
không làm thơ nữa
Viết giữa trời không gian rộng mở
âm thầm
thả thơ trôi
Thơ nay và tôi
Núi…
đồi nắng nhạt
tình tang khúc hát mơ màng
Gió thu và tôi
nhịp cùng hơi thở
bên đời
Trăng một mình đơn coi.
Lá thu và tôi
lao sao trong nắng
ẩn mình trong mưa
Đợi người
chiều hạt bụi cuối ngày lưa thưa..

Ngày 10 tháng 10 năm 2014
Lê Thi Buôn Hồ
Emai: lethidl2004@Gmail.com
Địa chỉ: 187 Trần Hưng Đạo –  Thị xã Buôn Hồ – Đăklăk

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Ta về thôi – Thơ Trần Như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 on 09/10/2014

TA VỀ THÔI

Ta về thôi! Chiều tím mất rồi.
Hoàng hôn còm cỏi-phải về thôi!
Xếp tàn y-đơn độc-hoàn trình.
Nhà vắng lặng như vừa xong mùa gặt.

Hốc mai già gió đêm về rít mãi.
Cây sầu đông chim đã chuyền cành.
Trà Giang êm thuyền câu lờ lững.
Khoang có đầy? cá Bống vàng ươm.

Trời chợt xám màu môi thần chết.
Chập chờn ôm bóng ngã vô thường.
Bỏ lững đã nhiều năm câu hát.
Hòai hương của một kẻ xa nhà.

Trời trở gió mưa đêm tơi tả.
Muối xát lòng xót quá quê cha.
Trở về quê…dấu thăng âm vực.
Thưở tha hương cũng lắm tơ lòng.

“Nơi ta ở đất chỉ là đất
Lúc ta đi đất hóa tâm hôn…”
Nhưng chân đê ráng chiều đang rọi.
Nơi hiên nhà trăng tựa cửa chờ.

Có hàng cau rướn mình quẩy trái.
Rặng tre còi ráng mẩy măng non.
Mừng đón ta tan phiên chợ trở về.
Vừa bán sạch gánh đa đoan viễn xứ.

Bảng lảng hương đồng tiêu ai vọng?
Loãng trăng non chìm xuống giếng làng.
Lũ mục đồng nhanh nhảu lùa trâu.
Nhốt chuồng vội múc trăng lên tắm.

Ta về thôi! Chắng còn xanh màu tóc.
Bụi viễn hành đã nhuộm trắng lưng đời.
Ta về thôi! Tụ điểm cỏi nhân sinh.
Người con Quảng được quàng thân đất Quảng.

Trần Như Nguyện.

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Xin cho tôi – Thơ Trần như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 on 09/10/2014

XIN CHO TÔI

Xin cho tôi tiếng Chào Mào mỗi sáng
Vang nhịp đời rộn rã khúc ca xang
Xin cho tôi gút lơi vòng cương tỏa
Bước chân đi vững chải giữa phong ba
Xin cho tôi hương tóc xưa hương bưởi
Cột chéo áo dài nghịch tuổi đôi mươi
Xin cho tôi áng mây nghiêng vàng ửng
Tiếng sáo diều vi vút tận không trung
Xin cho tôi khói chiều đun rạ mới
Mẹ nấu cơm trán lấm tấm mồ hôi
Tiếng Sẻ nâu kêu ríu rít hiên nhà
Mùa tha rác về xây tình yên ả
Xin cho tôi đêm trăng vàng ước lệ
Dạ lý hương phong tỏa bước người về
Thuần khiết sáp ong mùa đơm hoa trái
Ngọt lịm ngàn  đêm trộn ngắn dài

Trần Như Nguyện

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Thơ Nguyễn Mậu Triết – Bài Vương Chi Lan

Posted by thinhanquangngai1 on 09/10/2014

Thơ Nguyễn Mậu Triết

Nhà Thơ Nguyễn Mậu TriếtVào lúc 9 giờ ngày 5 tháng 10 năm 2014, tại café Hương Quỳnh số 42/59 Hoàng Hoa Thám, Phường 7, Quận Phú Nhuận, TP.HCM diễn ra buổi giới thiệu  Ngày Thơ  của tác giả Nguyễn Mậu Triết.

Đến tham dự có đông đảo bạn bè, thân hữu và người thân đến chúc mừng Ngày Thơ Nguyễn Mậu Triết. Do Nhà thơ nhà báo Đoàn Vị Thượng chủ trì buổi ra mắt tập thơ Thơ Nguyễn Mậu Triết. Được diễn ra trong không khí ấm áp tình bạnbè thân hữu của các nhà văn, nhà thơ cùng thế hệ và đồng hương Quảng Ngãi của Nguyễn Mậu Triết, Đặc biệt có sự hiện diện thầy giáo Nguyễn Phước Lai dạy môn tiếng Anh từ năm lớp 6 đến lớp 9 tại quê nhà và Thầy Đỗ Lệnh Hùng Tú Nhàbiên kịch – Đạo diễn cũng đến chia vui với anh. Bên cạnh anh, chị Ngọc Bích là người bạn đời tri kỹ đi bên anh, làm đẹp cho anh cùng hưởng chung bầu không khí hạnh phúc ngày thơ thêm phần sinh động và lãng mạn.

Nguyễn Mậu Triết người con đất Quảng Ngãi vào Sài Gòn từ năm 1990, anh đi dạy đan lát cho các cơ sở tư nhân ở Quận 6, Q. Thủ Đức, Q.12, tỉnh Bình Dương, Đà Nẵng, Vĩnh Long… Dù tất bật với công việc nhưng trong anh đầy ắp những cảm xúc về quê hương nơi chôn nhau cắt rốn, anh làm thơ rất nhiều, anh viết cho vợ, cho con, cho quê hương và bạn bè của anh… Những lúc “trà dư tửu hậu” anh đem ra đọc cho các bạn cùng chia sẻ, bên cạnh đó anh còn viết nhiều bài thơ say có vui, có buồn… Những bài thơ của anh được chọn lọc đến nay anh mới cho ra tác phẩm đầu tay Thơ Nguyễn Mậu Triết, NXB Văn Học năm 2014.

Mở đầu tập thơ là bài thơ Mở  anh viết :

Thời gian trôi 

rồi đồng khô cỏ cháy

một góc trời mù mịt
gió
tro bay
dòng sông chảy
con đò say sóng ngược
cuối con đường người bước vội
hồng phai

Với một người từng trải, anh đi nhiều tỉnh thành trong nước, đi qua và cảm nhận góc nhìn riêng của anh về từng vùng miền… Với anh, Thiên nhiên, tự nhiên vốn có là đẹp, cái đẹp không chỉ bên ngoài cái ta nhìn thấy bằng mắt, sờ, nắm được,… mà cái đẹp trong tâm hồn, anh nhìn cái đẹp theo cách của anh. “Con đò say sóng ngược” con đò say hay chính người ngồi trên con đò đang say… Say trong chén hay chếnh choáng với cái đẹp hữu tình sông nước, say mà thú vị đến thế thì ai cũng muốn được một lần say.

Trong bài Chiều say:

Mưa xé toạc dáng chiều

hoàng hôn về vội vã

ta xé toạc lòng mình tìm gặp bóng hình em
vẫn dịu dàng cuộn tròn trong nỗi nhớ
mà nỗi nhớ cay nồng hơn men rượu
cho ta say
chiều nay
và mười năm rồi vẫn thế
những cơn mưa cứ ngập đầy kýức
trôi bồng bềnh kỷ niệm
ta cấu cào lên vết thương vừa kín miệng
say… trong cơn đau

Sự khao khát tình yêu cháy bỏng, tác giả muốn xé toạc lòng mình tìm bóng hình người trong mộng, anh say khướt trong nỗi nhớ cuồn cuộn khi yêu, tìnhyêu đúng là mãnh liệt anh dồn nén 10 năm ngập đầy ký ức và ngập đầy nỗi đau, anh vẫn đi tìm cho dù:

Tình tan theo mùa rơi

rớt cuối vàng thu cũ

dấu tan trong sương mù
vết tàn treo hoang vu…

 

Hay những chùm thơ ngắn:

 

Tình trở giấc muộn
vay đùa tan vỡ
vong buồn nức nở
chạm sướt nguyên sơ…

Và trong bài Đợi quên anh viết:

Gương mờ…
bụi phủ mù căm
bôi xưa rỏ nhớ
âm thầm gọi tên…

Nguyễn Mậu Triết gặm nhắm nỗi cô đơn, và trống vắng về tình người, tình đời, cô đơn ngay chính anh anh chạm phải bóng mình, hồn phiêu về nỗi nhớ tuổi thơ, những ngày tháng cũ ùa về trong anh qua bài Chạm bóng:
Với tay!
chạm bóng mình trên cỏ
chạm vô tình màu cũ trắng nôn nao
gió thì thào qua âm thanh dòng phố
uống mơ hồ ta níu tuổi thơ bay
rải ngọt ngào theo chân ai bước phố
theo về

Chạm bóng
bên tường vôi cũ
rơi bàng hoàng
sót một vệt xanh

Bao điều anh chia sẻ, gởi gắm qua thơ những lúc anh không say hay anh say khướt, thì những vần thơ say như trào lộng  trong thơ bài Khúc tửu ca chạy dàimiên man, làm cho người thưởng thức thơ say cũng chếnh choáng theo trường khúc xuyên suốt bài thơ. Tác giả uống rượu không dùng ly mà dùng “chén”, từ ” chén” được lặp đi lặp lại khiến người đọc không uống cũng say.
Rượu ngon…
ừ chén rượu ngon
nhân gian
được… mất 
vuông… tròn
trả… vay

Rượu nầy rót 
chén riêng ta
trong cơn ngất ngứ
sao còn trớ trêu?

Rượu ai?
một chén tiểu yêu
mềm môi
cạn
đốt nguyên chiều ta đau

Hương bày…
nửa chén vừa… phai
bờ môi nhạt
chạm…
hương ngây dại…
chờ
giọt…
từng giọt rụng
ngu ngơ
chao trong chén
giọt vỡ thơ
ngụm chiều…

Và còn nhiều “chén” nữa… Xuyên suốt tập thơ nghe ra tác giả cứ như người say xưa, nhưng thực tế thì tác giả không say bằng cái say của người thật mà say ở cửasổ tâm hồn, say vì nhân tình thế thái, tác giả đánh lừa người đọc mà chính anh thì rất tỉnh mới biết mình đang say…
Đã mùa thu chưa?
tôi không biết!
chiều cứ vàng
lá cứ rớt quanh năm
gió cứ thổi
qua ngày hiu hắt
đêm lạnh nằm
chổ rúm co ro…

Ai hỏi tác giả về mùa thu, tác giả vì say nên tác giả không biết đã mùa thu hay chưa? Nếu hỏi nữa thì tác giả bảo tôi không nhớ, nhưng biết “mùa thu màu gì bên phố em qua? lá rụng vàng?”  mùa thu đến, mùa thu qua tác giả không đợi chờ, trông ngóng “Đã mùa thu chưa? không đợi!”… tất cả là tự nhiên, mùa nào với tác giả cũng đẹp, cũng cô đơn man mác… 

Nhưng Thơ Nguyễn Mậu Triết không bi lụy mà miên man theo cảm xúc, cái tinh tế mà tác giả cho người đọc cảm nhận sự say tâm hồn, thấy cái đẹp, cái thú vị trong thơ khiến người đọc bài thơ đầu thì muốn đọc tiếp bài thơ sau… và lôi kéo người đọc đồng cảm về phía tác giả đó là cái lạ, cái nghệ thuật trong thơ Nguyễn Mậu Triết.

Người viết

Vương Chi Lan

 

 

Posted in 04. Bài viết | Leave a Comment »

Hương bèo bọt – Thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 on 06/10/2014

DUYÊN BÈO BỌT

Em
Từ tuổi cao sang
Tơ duyên mấy độ bẻ bàng ái ân
Ta
Từ năm tháng bụi phong trần
Cơ trời xoay tạo bao vần ngổn ngang
Thương em mấy bận thu vàng
Yêu em từ độ tóc còn nguyên trinh

Em
Ngày hai buổi xinh màu giáo án
Mắt ưu tư  theo năm tháng lặng lờ
Những tan trường bên người mộng nên thơ
Tim e ấp với đợi chờ đầy mong nhớ

Ta
Mây trời phiêu bạt
Tìm sinh nhai ôm mộng tát biển đông
Dòng máu nóng quả tim hồng
Ôm say đắm đặt nhầm con sông chảy

Để rồi
một chiều…
Vẫn một chiều heo may
Ta và em
Chung ngày
Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Hương kỷ niệm – Thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 03/10/2014

HƯƠNG KỶ NIỆM
Về TTMP

Mùa cao su rụng lá
Mùa ly biệt đôi ta!
Còn gì trong kỷ niệm
Ta nhớ mãi hương cà

Quen nhau để rồi xa
Em trở lại quê nhà
Còn ta đời hiu quạnh
Em có còn nhớ ta!

Mỗi năm mùa cà nở
Trắng xóa một vườn thơ
Về thành phố đợi chờ
Cho lòng ai vơi nhớ

Gặp nhau quá muộn rồi
Đường dài quá không thôi
Ở hai đầu nỗi nhớ
Còn hương cà trên môi

TRẦN CÔNG THẠCH
Phố núi Pleiku – 2002

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Chuyện chúng mình – Thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 03/10/2014

CHUYỆN CHÚNG MÌNH

Em ngày ấy, như loài hoa cúc nhỏ
Ráng chiều vàng mơn trớn cánh hoa bay
Anh ngày ấy, như từng cơn gió nhẹ
Tìm vần thơ, lơ lửng gió heo may.

 Để từ đó anh trở thành ánh sáng
Ấm lòng em dằng dặc tháng đông dài
Như nhát chém khắc sâu vào tâm thức
Một mảnh đời vụn vỡ nổi cuồng si.

Em ngày ấy, như rong rêu trên đá
Mọc bên đời, ướt đẫm hạt sương đêm
Anh ngày ấy, như bướm vờn trước ngõ
Vẫn âm thầm gọi mãi chút tình em.

Và từ đấy, chúng mình chung nỗi nhớ
Dệt tình yêu, quay quắt gọi tên nhau
Cho rụng xuống, nỗi u sầu xa cách
Mòn mỏi chờ, nửa thế kỷ qua mau.
La Hà Thạch Trận

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Vài dòng tin nhắn – Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 03/10/2014

VÀI DÒNG TIN NHẮN

Vài dòng tin nhắn gởi đi
Ngại em chưa hiểu, đôi khi nghỉ nhầm
Chữ không dấu- Chữ như câm.
Nên khi đọc, phải tùy tâm ít nhiều
Dù rằng đã một thời yêu!
Chắc chi hiểu hết… bao điều trong tôi
Quả tình em giận thật rồi!
Nên điện thoại cứ liên hồi đỗ chuông
Em không cắt- Cũng không buông
Không nghe máy cũng không buồn nhắn tin
Phải chăng hơi quá vô tình
Hay em cố ý … làm mình mẩy tôi
Muốn giải thích, muốn đắp bồi
Muốn nghe em nói một lời … dễ thương
Dẩu sao, thì chuyện cũng thường
Vài dòng tin nhắn, xin nhường nhịn nhau…
Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Chút tản mạn về Mẹ – Bài của Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 26/09/2014

 CHÚT TẢN MẠN VỀ MẸ

 Trưa hè lặng lẽ. Mẹ ngồi yên. Đôi mắt già nua nhìn xa xăm, mơ hồ ngoài sân nắng. Hình như mẹ đang nghĩ về ba – người đã vĩnh viễn ra đi nhưng có lẽ vẫn mập mờ sống dậy trong bộ nhớ đang teo dần theo từng giờ, từng ngày của mẹ.

 Bất chợt mẹ lại cười, cái nụ cười đôn hậu, quá đỗi thân thương của những ngày mẹ còn tỉnh táo, những ngày mẹ còn “ra ngõ mà trông”để đón con, đón cháu về quê thăm ba, mẹ trong ngày nghỉ cuối tuần.

Và rối, cũng bất chợt mẹ lặng lẽ đứng lên, dáng liêu xiêu như bóng chiều đang xuống dần ngoài song cửa. Hai bàn tay gầy guộc, run rẩy, lẩy bẩy sờ soạn, lục tìm trong túi áo, trong mọi đồ đạc của căn phòng như mẹ đang muốn lấy lại cái gì của mẹ đã bị mất mát từ những ngày qua…

Ừ, thôi, Mẹ ơi ! Con hiểu và thương mẹ nhiều lắm! Hãy gắng chịu sự mất mát ấy đi bởi đó chẳng qua là sự “trả giá” vì những tháng rộng ngày dài mẹ phải hy sinh, chịu đựng của một “thân cò lặn lội” vì chồng vì con và âu đó chẳng qua cũng là quy luật muôn đời của tạo hoá mà thôi!

 Con sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho mẹ, cho những gì mà mẹ cố tìm lại và níu kéo với thời gian.

Mong mẹ cảm nhận rằng Mẹ vẫn còn có con, đứa con mà mẹ đã tạo nên hình hài, đã sớm hôm tảo tần, nuôi dưỡng để nó khôn lớn, trưởng thành  đến ngày nay  

Con chỉ cầu mong con còn mẹ, con có mẹ để được đêm ngày bên mẹ thương yêu.

 Và, Mẹ ơi ! Bỗng dưng văng vẳng bên tai con lại vọng về  câu hát “Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu. Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu. Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt màu. Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu”…

 20/6/2014

Bùi Ngọc Anh

                                    

                              

 

Posted in 01. Thơ | 1 Comment »

Nhớ – Thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 on 20/09/2014

NHỚ

Thấm hút thời gian trải mấy thu
Nhớ xưa hòa ẩm chén tạc thù
Bạc màu lưu lạc thân cô lử
Lửng thửng men đời tiếng ngọc ru

Lặng đếm từng trang giấy tím thư
Nhớ ngày xa biệt chẳng tạ từ
Người đi khuất dấu chiều che tán
Ta về trầm mặc nổi ưu tư

Một bước lạc dòng mấy kẻ than
Nhớ em ngày củ mộng đỏ vàng
Cơ cầu duyên số thôi đành nhận
Thập nhị duyên kiều nhứt vọng nan

Trăm năm vòng tạo một kiếp nhân
Nhớ thương lưu luyến mãi tần ngần
Áo rộng nhà xa ngày thêm đượm
Mơ màng tìm rớt những từ ân

Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Mừng Quốc tế người cao tuổi – Thơ Hồng Phúc

Posted by thinhanquangngai1 on 20/09/2014

MỪNG QUỐC TẾ NGƯỜI CAO TUỔI

Mừng người cao tuổi chí càng cao
Truyền thống Cha Ông đáng tự hào
Chỉ lối soi đường cho hậu thế
Tâm tình rực sáng tựa ngàn sao .

Dâng đóa hồng tươi kính tặng Người
Tâm tình Hiếu thảo mãi không ngơi
Tri ân tình nghĩa hy sinh ấy
Chở đạo yêu thương giữa biển đời .

” Kính Già ,Già để tuổi hồng ” tươi
Hãy nhớ người xưa đá dạy đời
Tôn tử ghi sâu ơn nghĩa trọng
Cù lao cao cả nhớ người ơi .

Kính chú Già ..Tươi trẻ với đời
Cây cao bóng cả tỏa nơi nơi
Phủ che hộ giúp đời con cháu
Hạnh phúc gia phong mãi rạng ngời .

Hồng Phúc ..

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Giấc chiêm bao – Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 15/09/2014

GIẤC CHIÊM BAO
nhớ Cha

Chiêm bao thấy Cha về bên song cửa
Thoang thoảng hương trầm quanh bước chân đi
Con quì xuống bên Cha, nghẹn lời than thở
Nhớ thương tràn nhòe nhạt ướt bờ mi

Trong đêm lạnh, thấy Cha càng thêm lạnh
Đôi tay gầy dò lối cũ nhà xưa
Cha gom góp từng mảnh đời vụn vỡ
Hay một hình hài vừa tan rã trong mưa

Thân phiêu hốt, mờ thêm màu nhang khói
Cha về đây xa lạ thế gian rồi
Xa lạ hết những lối mòn quen thuộc
Đã một thời, nước mắt lẫn mồ hôi

Đường nhân gian sao trăm ngàn lối rẽ ?
Biết lối nào Cha bước đến gần Con ?
Lời vỗ về hay đôi câu nhắn nhủ
Xin thời gian, đừng khắt nghiệt xoi mòn.

Khi Cha đến sao trời lung linh sáng…
Lúc Cha về lành lạnh bóng trăng khuya
Con tỉnh giấc, giữa vô cùng nuối tiếc
Lẫn lộn vui buồn vừa vuột mất bên kia…

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Bích Khê, thơ thần kỳ và diễm ảo – Lê Ngọc Bửu

Posted by thinhanquangngai1 on 14/09/2014

                                         BÍCH  KHÊ. THƠ THẦN KÌ & DIỄM ẢO

Thi sĩ Bích Khê có khoảng 100 bài thơ.Bài nào cũng đặc sắc.Nhưng khi Hoài Thanh đến thăm và hỏi xin bài để đăng vào Thi Nhân Việt Nam thì Bích Khê chỉ đưa cho Hoài Thanh có 2 bài:Tỳ Bà và Tranh Lõa Thể.Dĩ nhiên Bích Khê thích 2 bài này nhất.Ta thử tìm hiểu những gì nổi bật của hai bài thơ.
Trước hết là bài Tỳ Bà.Ta nghe chữ Tỳ Bà là ta hình dung tiếng đàn chen đan với lời thơ.Tỳ Bà là khúc nhạc cung đình.Suốt bài thơ là giọng trầm buồn loang loáng.Đặc sắc nhất là tác giả dùng suốt vần bằng,điệu thơ hiền hòa êm ả,hơi thơ một mạch trôi dài mênh mông.Trong Tinh Huyết ta bắt gặp bài Hoàng Hoa cũng làm theo thể thơ này.Nhưng sau đó ta không thấy bài thơ nào theo thể này nữa.Hầu như không nhà thơ nào làm thể thơ này,Chỉ có Hàn Mạc Tử có một bài.Đó là Tiêu Sầu:

                                    Ô! Đêm nay trời trong như gương,
                                    Không là mây vương không hơi sương,
                                    Tơ trăng buông rèm trên muôn cành,
                                    Tơ trăng vàng rung như âm thanh,
                                    .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .

Bài thơ Tỳ Bà là chuổi âm thanh không run rẩy,không réo rắt,không mang hương nắng reo vui trên đồng nội,không là tiếng sóng dào dạt vỗ cát đôi bờ,không là tiếng chim hót trên muôn hoa diễm tuyệt…mà là bóng lướt lặng lờ trong chiều vàng,trong trăng thâu của ngàn đêm dài như đêm hiu…Tiếng Tỳ Bà đọng lại trong thi nhân một nỗi buồn.Nói đến buồn thì không đâu được đọng lại lả tả bằng trong thi nhân.Với Thi sĩ Bích Khê buồn lại lênh đênh,miên man,như lững lờ.Buồn từ xa xưa,lưu đọng vào mùa xuân chớm mộng,buồn len lỏi sang mùa đông  lơ phơ trên những nhánh tùng lặng câm và vấn vương trên những cây ngô đồng (danh hoa của những nhà thơ tài tử) giữa tiếng nhạc đệm tình tang mà thi nhân nghe như tiếng gọi thầm tình lang đâu đấy vọng về.

                                     Buồn lưu…buồn sang…buồn vương…
                                    Hay buồn đêm rào rạt-ứ muôn nơi?
                                    …
                                    Của hồn thu đi lạc ở trong mơ…
                                                         (Mộng cầm ca)
đã ôm chàng không chỉ đêm nay,đã ôm chàng không chỉ mùa thu này
Buồn thôi như rượu thấm dồn
                                    Lên men nồng khướt,xoay tròn trên không.
                                                          (Cuối thu)
Mà như là xuyên suốt cả thời gian hòa lẫn không gian bát ngát lòng…Tất cả là vàng mơ

                                    Ôi!Nắng vàng thơm thơm…rung rinh điệu ngọc
                                                               (Nhạc)
                                    Trăng gây vàng,vàng gây lên sắc trắng
                                    Của hồn thu đi lạc ở trong mơ…
                                                       (Mộng cầm ca)
                                    Vàng sao nằm im trên hoa gầy
                                                      (Tỳ Bà)
                                    Lá vàng rơi
                                    Trăng vàng rơi
                                    Hoa vàng rơi
                                    Đêm vàng rơi
                                                  (Thi vị)

Vàng rơi! Và điệp ngữ Vàng rơi mở rộng cánh thời gian bao la và ngầm trải rộng không gian bát ngát của thu vàng.Thu vàng của Bích Khê nơi đây cũng hệt như mùa đông Paris của Cung Trầm Tưởng:

                                     Lên xe tiễn em đi
                                    Chưa bao giờ buồn thế
                                    Trời mùa đông Paris
                                    Suốt đời làm chia ly…
                                                (Chưa bao giờ buồn thế)
Và cũng là Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư:

                                    Em không nghe rừng thu,
                                    Lá thu rơi xào xạc,
                                    Con nai vàng ngơ ngác
                                    Đạp trên lá vàng khô?
Rất vàng!
Rất thu!:
                                    Buồn lưu cây đào xin hơi xuân
                                    Buồn sang cây tùng thăm đông quân
                                   Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
                                   Vàng rơi! Vàng rơi!Thu mênh mông.
                                    (Tỳ Bà)
Thơ diễm tuyệt!
Bút thần kì!
Và ta qua bàiTranh Lõa Thể.Đây là bài tuyệt sắc—quyện chặt giữa Họa và Thơ.Khách đi vào thơ như lạc vào khung trời ảo mộng:

                                     Dáng tầm xuân uốn trong tranh tố nữ
                                    Ô tiên nương!Nàng lại ngự nơi này?
                                    Nàng ở mô?Xiêm áo bỏ đâu đây?
                                    Đến triển lãm cả tấm thân kiều diễm
                                    Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm
                                    Nàng là hương hay nhan sắc lên hương?
Nhan sắc lên hương không thể là hiện thân của thị giác bình thường  mà là sản phẩm của trục giác siêu đẳng!Cảm giác khoái lạc của thần trí siêu nhiên,thoát ra ngoài và vượt lên trên tình dục thế nhân:

                                     Cho tôi nút một dòng sâm ngọt lộng
                                    Ôi lồ lộ một tòa hoa nghiêm động
                                    Tôi run run hãm lại cánh hồn si…
                                      .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .

Thi sĩ Bích Khê đã vượt lên trên sắc thái thơ mới thường tình .và với nét bút tài hoa diễm ảo Thi sĩ đã ngự trị trên đỉnh cao hội tụ các thi sĩ Việt Nam siêu việt.Rất đáng cho ta trân trọng.

Lê Ngọc Bửu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Tình yêu vô lượng – Thơ Tạ Linh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 13/09/2014

TÌNH YÊU VÔ LƯỢNG.

Hãy yêu đi không chỉ mỗi miền nhân thế,
Những dải rừng cần trả nét nguyên trinh.
Bởi hồn núi nay chỉ là bọt sóng bể,
Ta bước lên bùn tựa giẫm dốc núi xưa.
Con người đó vô hồn như thác đổ,
Đá khóc gào dòng nước nào chẳng nao.
Cứ vô tư bất nhỉ để tuôn trào,
Khoe uy vũ bên bao loài thảo mộc.
Yêu hết đi dẫu bên kia loài cầm thú,
Dẫu mãng xà… cũng cá thể kiếp sinh.
Vũ trụ xanh tâm ý mãi trong lành,
Cùng bầu khí sao con người ác độc.
Hãy! yêu đi, đừng vô chung vô thủy,
Hãy! nương cùng, hằng hà thế giới chúng sinh.
Hãy! thở sâu, và nghe lời thể sống,
Hát thì thầm trong tim phổi chúng ta.
Đã bao thuở biển vàng nằm im thở,
Vẫn vỗ về bao loài cá đến cuồng si.
Toả muối sương tô thắm nét đất trời,
Ngày lặng gió ru vang câu nhị lý.
Kim,mộc,thủy,hỏa,thổ. hổ tương nhau nghìn tỷ,
Thời gian vàng nay đốt cháy giữa trời khô.
Nung khí quyển ngày đêm đòi rực lửa,
Dâng sóng trào đòi lại thuở hoang sơ.
Hãy bảo nhau đừng đem điều ngịch lý,
Khuấy thiên hà náo lộng giữa càn khôn.
Chẳng bao lâu sẽ mất sự sinh tồn,
Vũ trụ trắng, chúng sinh là băng giá.

Tạ Linh Vũ
Thạch Bích.Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ | 1 Comment »

Khúc xa – thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 13/09/2014

KHÚC XA

Trăm mùa trăng nữa thoáng bóng ai
Không gian êm dịu bóng cong dài
Em còn hồng diện ai người nhớ
Chầm chậm vào đêm gió địu vai

Ai muốn cầm tay say nủng nịu
Mắt nhòa giọt đắng cũng là vui
Có người đi mãi không về nữa
Bỏ lại mình, con, những ngậm ngùi

Em rộng vòng tay như biển lớn
Cuộc tình sóng bạc nát nhàu nhau
Bây giờ em cạn lời ly biệt
Dòng Vệ giang đành nước lạnh cau

Lỡ thì con gái một lần thôi
Không gian đứng chạnh lạnh chanh ngồi
Chồng ơi vớ vẩn tìm chi nữa
Đau đáu cau rời đã mấy mươi

Em nằm co võng tôm rang muối
Ân ái gừng dưng dững bóng người
Một tiếng chim đêm thêm đơn lẻ
Đủ làm đầy lệ giọt tình vơi

Em mở thơ ai ngồi ngâm ngậm
Miệng buồn rơi rớt hạt cơm khô
Người phụ phủ phàng tan tác quá
Không gian tràn ngập bóng đêm vồ

Mùa xuân này nữa cửa then cài
Em còn hong tóc buổi ban mai
Người yêu đắm đuối người yêu cuối
Ngâm khúc tình xa luống thở dài

Giá chẳng là nhau là tiễn biệt
Thì đây đành chịu kiếp không chồng
Căm căm nằm gối đầu bong bóng
Ngậm giấc chiêm bao đỡ chạnh lòng.

BMV. 5- 2014

Posted in 01. Thơ | 1 Comment »

Chút tản mạn ngày đưa con đến trường – Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 12/09/2014

CHÚT TẢN MẠN NGÀY ĐƯA CON ĐẾN TRƯỜNG

Sáng nay ba đưa con đến trường
Quảng Ngãi mình không có mùa thu nên chẳng có “lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc. Chỉ mỗi nắng sớm đang bừng lên cùng cái nóng của một ngày mới bắt đầu lan tỏa trong không gian rộn rã và con đường tấp nập người, xe.
Ba cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con từ cổng trường. Nhìn khuôn mặt trong trẻo, hồn nhiên của con yêu bất chợt lòng ba lại dâng tràn những cảm xúc mãnh liệt. Dường như những nghĩ suy vu vơ, những trằn trọc, mong chờ từ một đêm thao thức đợi ngày mai chợt tan biến mất thay vào đó là sự háo hức, náo nức xen lẫn chút tự hào vì ngày hôm nay là sự khởi đầu trên con đường học vấn của con.
Con yêu! Giây phút này, tự dưng trong tâm trí của ba chợt hiện về cái ngày xưa của một tuổi thơ mà mình đến trường còn vương mùi rơm rạ với chiếc áo ngã màu cùng chiếc quần nhàu nát, bạc thếch bởi thời gian.
Con đường đến trường ngày xưa của ba không “hoa thơm trái ngọt” như bây giờ mà nó được đắp đổi bởi sự chắt chiu, tảo tần khuya sớm, một nắng hai sương cùng những giọt mồ hôi mặn mòi, thấm đẫm của ông, của bà nơi quê nhà yêu dấu.
Nhưng thôi! Ba không dám nói nhiều, sợ con chưa hiểu hết. Rồi sẽ có một ngày từ những lớp học, những mái trường đi qua con sẽ trưởng thành và thấu được lòng ba…
Lúc này đây, ba chỉ mong con hiểu được “Trường học là một thế giới diệu kỳ, là nơi thắp sáng những ước mơ, cũng là nơi nuôi dưỡng nó. Bước qua cánh cổng trường là chúng ta bước vào thế giới tri thức với vô vàn những điều mới lạ và kì thú” con ơi!
Tiếng trống vào lớp đã vang lên. Một tay ba nắm chặt bàn tay nhỏ bé, mềm mại, một tay ba đặt lên vai áo của con như muốn tiếp thêm nghị lực và niềm tin cho con trước khi vào lớp.
Nào! Hãy mạnh dạn bước lên thềm, vào lớp bằng đôi chân vững chãi bằng ánh mắt tin yêu, nụ cười thân thiện với cô giáo và các bạn đang chờ con đấy, con yêu…

11/8/2014
Bùi Ngọc Anh
Đ/c: 111 Bùi Thị Xuân
TP Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Ba bài thơ – Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 on 10/09/2014

NGÀY LÊN ÁNH SÁNG VẪN HỒNG

Tiếng chim còn đậu trên cành lá
Gõ vào nhân gian điệu nhạc bình minh
Tôi con gió lang thang cùng hoa nắng
Gởi vào Em mãi miết cuộc hành trình

Có phải em là nhật nguyệt?
Tôi thành hôn trong suốt cuộc giang hà
Đường mây rộng tôi mơ vào phép lạ
Sáng trên trời rừng rựng những vòm hoa

Ban trưa nốt nhạc ngày rãi đầy hương tóc
Ngày xanh thêm ơi làn gió dịu thường
âm thanh đó cứ bồng bềnh lên tiếng
sóng tôi vỗ bờ hạnh phúc yêu thương

Vào đêm cánh cửa đời khép lại
Vẫn ầm vang thuở trăng nước ngập lòng
Và ánh sáng vẫn hồng về phương ấy
lối giang hồ quang hợp ngập dòng trong

THEO EM

Theo em vì chút đam mê
Nếu không có lẽ tôi về từ lâu
Tình em con dốc ngược sầu
Thỏng tay tôi cũng cơ cầu theo em
Phất phơ một dãi lụa mềm
Bay bay trong nắng cho thèm tim ai
Cho nhau đuôi mắt thật dài
Con đường mòn gót sẽ mai mốt còn
Tôi về nhặt mãnh tình son
Bện thành thơ để trong hồn cho em
Khuya đêm thao thức bên đèn
Làm thơ tôi viết tên em trang đầu

TRÒN NHAU NHƯ THUỞ BẮT ĐẦU
      Cảm ơn các con đã tổ chức

Bánh kỷ niệm hoa hồng và lẩu cá
Cùng các con nhắc lại buổi yêu thương
ồ, đơn giản nhưng lòng vui như mới
dẫu đơn sơ ta hạnh phúc thường thường

ba mươi năm ngày cưới
biết bao nhiêu cay đắng lẫn mặn nồng
rằng chật hẹp của tiền trong mắt bạn
tôi và em việt dã chạy lòng vòng

vẫn tròn nhau như ngày trao nhẫn
cùng nắm tay đi hết quãng đường còn
đời nợ ta vì lòng đầy chơn chất
nhưng không sao, trời xanh ngắt, ngày tròn

đêm trù bị nghe lòng em phơi phới
ngày lên xanh mầm mới dậy vươn vai
gió thổi nhạc qua từng miền thư thái
đồi trổ hoa  cho kịp nở nét ngài

NGàDU TỬ
Viết để kỷ niệm 30 năm ngày cưới
PHẠM NGỌC DŨ
Tel 0908 059 222

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Ký họa về chiến tranh của người lính – Bài viết của Trịnh Chu

Posted by thinhanquangngai1 on 09/09/2014

Ký họa về chiến tranh của người lính

Họa sĩ Phạm Mùi quê gốc Quảng Ngãi. Năm 1954, ông theo bố mẹ tập kết ra Bắc. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật, đúng dịp Noel năm 1966, Phạm Mùi đã lên đường vào miền Nam. Suốt 4 tháng ròng vượt Trường Sơn, tháng 4 năm 1967, ông được phân công về làm cán bộ tuyên truyền ở Ban Tuyên huấn tỉnh Quảng Ngãi. Trong 9 năm tham gia kháng chiến chống Mỹ, Phạm Mùi đã vẽ hơn 1.000 tranh ký họa. Hiện Họa sỹ Phạm Mùi sống và vẽ tại TP Đà Lạt.

     Giờ nói đến tranh ký họa chiến trường, người có đầu óc kinh doanh hẳn sẽ cho rằng loại tranh này khó lòng tìm được chỗ đứng trên thị trường tranh đương đại. Nhưng với những người lính kinh qua cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc, nhắc đến tranh ký họa chiến trường là dư âm của tiếng súng đầu tiên lại dội về. Cùng với đó, là ký ức về một thời đỏ lửa, nơi tuổi xanh họ đã sống và cống hiến.

“Trong điều kiện chiến tranh khốc liệt, phải chăng ký họa là một hình thức “tác chiến” có nhiều lợi thế?” – Tôi mở đầu cuộc trò chuyện. “Người lính ra trận là để chiến đấu. Tuy nhiên, với những người được đào tạo về mỹ thuật như chúng tôi, ngoài nhiệm vụ chiến đấu còn kiêm thêm cả việc vẽ. Vẽ cũng nhằm mục đích phục vụ kháng chiến, phục vụ cách mạng. Điều kiện chiến tranh ngặt nghèo cả về thời gian, không gian lẫn phương tiện, nên ký họa là phương án tốt nhất được chúng tôi lựa chọn để ghi lại các góc nhìn về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của quân và dân ta giai đoạn 1967 – 1975” – Họa sĩ Phạm Mùi nói.

Họa sĩ Phạm Mùi quê gốc Quảng Ngãi. Năm 1954, ông theo bố mẹ tập kết ra Bắc. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật, đúng dịp Noel năm 1966, Phạm Mùi đã lên đường vào miền Nam. Suốt 4 tháng ròng vượt Trường Sơn, tháng 4 năm 1967, ông được phân công về làm cán bộ tuyên truyền ở Ban Tuyên huấn tỉnh Quảng Ngãi. Trong 9 năm tham gia kháng chiến chống Mỹ, Phạm Mùi đã vẽ hơn 1.000 tranh ký họa. Bộ tranh này được ông đem triển lãm lưu động phục vụ kháng chiến ở chiến khu, vùng giải phóng, kể cả trong vùng địch chiếm (những đêm du kích làm chủ). Một số bức trong bộ tranh đó đã được chọn đi dự triển lãm ở Hà Nội và Paris. “Sau Tết Mậu Thân năm 1968, tưởng tôi đã hy sinh, các anh em ngoài Hà Nội có tổ chức triển lãm tranh ký họa chiến trường của tôi để tưởng niệm tôi tại số 51 đường Trần Hưng Đạo” – Họa sĩ Phạm Mùi nhớ lại.

Những năm sát cánh cùng đồng đội, chứng kiến từng giây phút giành giật giữa sự sống và cái chết, hình ảnh người chiến sĩ giải phóng anh dũng, quả cảm trong bom rơi, đạn nổ luôn là hình ảnh đẹp mà Phạm Mùi muốn ghi lại. Và, ông đã lặng lẽ ghi chép lại một cách chân thực nhất những hình ảnh hào hùng đó bất kỳ lúc nào có thể. Cầm trên tay những bức ký họa chiến trường, Phạm Mùi chú thích: “Đây là bức tranh Thùy và thương binh, vẽ về bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Còn đây là bức tranh Hành quân, Nữ chiến sĩ, Tình đồng đội… Đây nữa, là bức Những ngày khốc liệt”.

“Ở bất kỳ hoàn cảnh nào, thì tình yêu cuộc sống, yêu nghệ thuật vẫn luôn là động lực để người lính sống và vẽ” – Họa sĩ Phạm Mùi nói như tâm sự với chính mình. Theo Phạm Mùi, cách nhìn nhận và đánh giá về loại tranh này hiện nay cũng rất khác nhau. Có người bảo quan trọng, có người bảo không. Cá nhân ông thì cho rằng tranh ký họa chiến trường có thứ mà các dòng tranh bây giờ không thể có được, đó là hoàn cảnh lịch sử. “Tranh ký họa chiến trường không chỉ là những tư liệu ghi chép chân thực về lịch sử, mà còn là những kỷ vật của một thời đại hào hùng. Bản thân những bức tranh cũng là chứng nhân lịch sử, giờ xem lại tôi vẫn rất xúc động!” – Phạm Mùi chia sẻ.

Trong số hơn 1.000 bức ký họa bằng chất liệu màu nước mà ông đã vẽ suốt 9 năm kháng chiến, hiện Phạm Mùi chỉ còn giữ được hơn 350 bức. “Nhiều nhà sưu tầm nghệ thuật trong và ngoài nước, có cả người Mỹ đã đến hỏi mua, nhưng tôi không bán. Tôi muốn giữ lại cho con cháu. Nếu con cháu không giữ, tôi sẽ tặng nhà bảo tàng bộ tranh này” – Phạm Mùi cho biết.

        Họa sĩ Phạm Mùi, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam. Trong 9 năm kháng chiến chống Mỹ, ông đã vẽ hơn 1.000 tranh ký họa. Năm 1985, Phạm Mùi đoạt giải ba Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc, với bức “Đấu tranh đòi nợ máu” và giải ba Cuộc thi phác thảo mẫu tượng đài toàn quốc, với đề tài “Giải phóng Nha Trang”. Năm 1999, bức sơn dầu “Chúng tôi cần quan tâm giúp đỡ” của ông đoạt giải ba Triển lãm Hội Mỹ thuật Việt Nam.

Tác giả : TRỊNH CHu

PV.Báo Lâm Đồng

  • Bài đã đăng trên Báo Lâm Đồng cuối tuần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

60 Năm trường Trần Quốc Tuấn – thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 08/09/2014

60  NĂM  TRƯỜNG TRẦN QUỐC TUẤN 

Trường Trần Quốc Tuấn vừa tròn Hoa Giáp
Vẫn hiên ngang giữa bão lũ mưa qua
Một đời người sừng sững giữa phong ba
Bao thế hệ Cha Ông cùng nối tiếp

Tuy lạc dòng một thời từ thuở trước
Cũng không quên gieo hạt giống trồng người
Cốt cách uy phong bảng sắc của trường xưa
Làm bệ phóng bao nhân tài cho đất nước

Tôi chỉ là chiếc lá giữa rừng cây
Lá đã úa …  cây rừng thì vô số
Lần đầu  tiên về thăm thầy cô cũ
Bạn bè ơi! Đâu kẻ mất người còn?

Trường Trần Quốc Tuấn vừa tròn Hoa Giáp
Xin cảm ơn đời còn họp mặt hôm nay
Ước mong sao mỗi thập kỷ nối dài
Nghĩa tình cũ không nhạt nhòa theo năm tháng…

Tác giả: Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »