Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Hai 10, 2009
Đã 34 năm trôi qua. Hòa bình cũng dài ngang bằng cuộc chiến tranh khốc liệt nhất trong lịch sử. Chưa có cuộc chiến nào ám ảnh một dân tộc cho bằng cuộc chiến tranh này, nó thay đổi hình thái xã hội, thay đổi số phận con người. Công bố bài thơ viết năm 27 tuổi, bảy năm sau hòa bình (1982). Nay nhìn lại , tôi cũng không hiểu điều gì đã dẫn dắt cho những dòng chữ này, khi làm xong nghĩa vụ một thanh niên thời hậu chiến, người có lý lịch may mắn không vướng phải chuyện lính tráng dù thế hệ tôi sau “mùa hè đỏ lửa 1972” hầu hết cũng đã ” yên vị “ khói hương trên bàn thờ gia đình. Còn nhớ những năm của thập niên 80, giáo sư Nguyễn Khắc Viện viết một bài đanh thép trên báo Sài Gòn Giải Phóng”sen hay bùn” về danh xưng khi nào thì gọi là thành phố Hồ Chí Minh,khi nào thì gọi là Sài Gòn? và ông khẳng định cái tốt thì gọi tp HCM, cái tệ nạn, cái xấu, cái “tồn đọng” thì gọi là Sài Gòn. Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan đã đối thoại bằng một bài báo khác (tất nhiên ông không thể đăng bài phản biện ấy trên báo SGGP như trong một xã hội bình thường), ông nhắc rằng hiện tại sau 10 năm giải phóng, thành phố vẫn còn một tờ báo lớn tiếng nói chính thức của “Đảng bộ và nhân dân thành phố” tờ Sài Gòn Giải Phóng (nó vẫn còn đến tận hôm nay), còn một nhà máy thuốc lá Sài Gòn, còn một đội bóng danh tiếng mang tên Cảng Sài Gòn (nay đã không còn)…Bài thơ này, có lẽ là cái nhìn đau đớn đầu tiên của một người trẻ tuổi vừa từ chiến trường K trở về với bao nhiêu hoài bão sau khi chứng kiến những hy sinh cao đẹp của một thế hệ thanh niên Sài Gòn, những con người thành phố tuổi chỉ mới đôi mươi…
Hai mươi bảy tuổi và một bài thơ dài nhất của đời mình…
Đỗ Trung Quân
TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN
1.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Cuộc trường chinh 30 năm dằng dặc
Các anh đến
Và nhìn Sài Gòn như thủ đô của rác
Của xì ke, gái điếm, cao bồi
Của tình dục, ăn chơi
“Hiện sinh – buồn nôn – phi lý!!!”
Các anh bảo con trai Sài Gòn không lưu manh cũng lính ngụy
Con gái Sài Gòn không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ
Các anh bảo Sài Gòn là trang sách “hư vô”
Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc
Ngòi bút các anh thay súng
bắn điên cuồng vào tủ lạnh, ti vi
vào những đồ tiêu dùng mang nhãn Hoa Kỳ
Các anh hằn học với mọi Đọc tiếp »
Đăng trong 01. Thơ, 14. Thân hữu, CTVCB1 | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Hai 2, 2009
Hai nhà thơ Quảng Ngãi nhận giải thưởng thơ năm 2009
Thi nhân Quảng Ngãi (TNQN) vừa nhận được tin Ủy ban toàn quốc liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam vừa quyết định trao Giải thưởng thơ năm 2009 cho tập thơ “Những khúc ca trên cỏ” của Nguyễn Ngọc Hưng và tập “Chạm bóng” của Đinh Tấn Phước. Trong đó, “Những khúc ca trên cỏ” được trao giải B, “Chạm bóng” giải C. Lễ trao giải sẽ được tiến hành vào ngày 08/12/2009 tại Hà Nội. Ban điều hành TNQN có thông tin ban đầu như vậy cho quý thi hữu được biết và xin có lời nồng nhiệt chúc mừng hai tác giả thơ Quảng Ngãi đã có mặt trong giải thưởng thơ thường niên năm nay!

Đăng trong 09. Tin, Nguyễn Ngọc Hưng, Đinh Tấn Phước | 1 Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Hai 1, 2009
QUA CHIỀU NHỚ NHAU
Qua chiều giẫm một mùa trăng
Xanh im tứ phía bủa giăng linh hồn
Nghèo rơi sợi nắng cô đơn
Quên nhau đi hỡi tiếng đờn liêu trai
Khép đi tháng rộng năm dài
Hồ ly cúi mặt giấu đài trang. Mưa
Người về ngang đó hay chưa
Trắng trong cổ tích áo vừa rong rêu
Mai vàng mắt núi đăm chiêu
Có khi ta bước qua chiều nhớ nhau
Trương Đình Tuấn
Đăng trong 01. Thơ, CTVCB4, Trương Đình Tuấn | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Hai 1, 2009
THẲNG–NGHIÊNG
Trục trái đất vốn nghiêng nhiều độ,
Ta miệt mài
Đứng thẳng giữa thế gian,
Ta hiên ngang,
Ngẩng đầu kiêu ngạo
Đôi lúc giật mình: ta vẫn đứng nghiêng!
Lê Quang Hận
Đăng trong 01. Thơ, CTVCB4, Lê Quang Hận | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Hai 1, 2009
CÓ-KHÔNG
Vào cuộc đua ta mượn không thành có,
Giữa cuộc đời ta tìm có, bỏ không
Hoàng hôn đến ta nhập nhằng không-có,
Cuối nẻo đường, ra thế: có là không!
Lê Quang Hận
Đăng trong 01. Thơ, CTVCB4, Lê Quang Hận | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Hai 1, 2009
Nguyễn Ngọc Hưng – “Đáy lòng luôn vọng tiếng xanh xưa”
(Đọc tập thơ Những khúc ca trên cỏ của Nguyễn Ngọc Hưng)
. mai bá ấn
Vì đã viết về Hưng khá nhiều, sợ vội vàng sẽ lặp lại những điều đã nói, nên lần này tôi cố cẩn trọng, đọc đi đọc lại thật nhiều lần tập thơ thứ 10 này của Hưng với hi vọng tìm ra một điều gì đó. Tất nhiên “điều gì đó” không phải bây giờ mới có mà vẫn luôn định hình trong phong cách thơ Hưng.
Cảm nhận đầu tiên khi đọc Những khúc ca trên cỏ, cũng là nét khác nhau cơ bản của tập thơ này so với 9 tập thơ trước, chính là chất tinh nghịch (vốn tạo nên nét riêng của chàng nhà thơ bất hạnh này) đã lắng xuống và chất triết lý nổi hơn lên. Nói thơ Hưng triết lý thì hoàn toàn không đúng vì chủ đề Hưng đề cập xưa nay vốn là những chuyện rất giản dị, bình thường. Nhưng nằm ngẫm cả 10 tập thơ Hưng (trong đó có đến 5 tập thơ thiếu nhi), thì rõ ràng, ở đây, đã xuất hiện một số bài, một số đoạn “bén hơi” triết lý: “Chẳng có gì chẳng có gì chẳng có/ Trong hư vô ngoài cõi cũng hư vô/ Tôi thấy tôi chập chờn bên quán gió/ Ngồi nhâm nhi những khái niệm mơ hồ” (Hành trình).
Bắt đầu “ngồi nhâm nhi khái niệm” ở cái tuổi ngoài 50 âu cũng là điều diễm phúc đối với một con người mà một nửa thời gian (lại là nửa sau) của cái tuổi 50 ấy bị Đọc tiếp »
Đăng trong 03. Bài viết, CTVCB1, Mai Bá Ấn, Nguyễn Ngọc Hưng | 2 phản hồi »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Một 27, 2009
NGŨ HÀ MIÊN
Nhân chứng một thời “lửa loạn ly đốt vèo bao giấc mộng”
* Lê Ngọc Trác
Vào những năm 60 của thể kỷ 20, ở miền núi Ấn sông Trà, có một người đã chiết tự tên của mình làm bút hiệu khi sáng tác thơ văn. Đó là Ngũ Hà Miên. Ông tên thật là Nguyễn Văn Hàm, sinh năm 1930 tại làng Thi Phổ, xã Đức Tân, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi.
Cách “chiết tự” tên thật thành bút hiệu là nghệ thuật “mê tự”… Có lẽ, trong lịch sử văn học Việt Nam, Nguyễn Văn Hàm – Ngũ Hà Miên là người thứ hai chiết tự tên mình thành bút danh, sau nhà văn Khái Hưng – Trần Khánh Giư (?).
Trong cuộc đời của mình, Ngũ Hà Miên hoạt động trên nhiều lĩnh vực. Ông từng là giáo sư, giảng dạy ở các trường trung học và đại học ở miền Nam, ông còn tham gia hoạt động chính trị (Trước năm 1975, có thời ông là dân biểu quốc hội của chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Sau năm 1975, ông là người đảm nhiệm nhiều chức vụ: Phó chủ tịch UBND thành phố Hồ Chí Minh, phó ban tôn giáo thành phố Hồ Chí Minh…). Nhưng, trước sau Ngũ Hà Miên vẫn là một nhà thơ. Và, là một người nghiên Đọc tiếp »
Đăng trong 03. Bài viết, CTVCB1, CTVCB2, Lê Ngọc Trác, Ngũ Hà Miên | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Một 23, 2009
MÙA ỔI SẺ
*Gửi các bạn tôi đang là nhà giáo
Nhân ngày nhà giáo Việt Nam
Một ngôi trường nằm xa thành phố
Đường còn thơm mùi đất lẩn rạ rơm
Điện vẫn đến mà ăn cơm chạng vạng
Ánh sáng kia dành cho trẻ học bài
Trường thì nghèo mái tranh đùn lớp mục
Học trò ngoan mặc áo vá cháo lòng
Quần rách lai, mắt nai lễ phép
Tôi mừng vui quên mất chuyện- nhớ nhà
Hôm về trường làm quà bao “ổi Thái “
Các em ngỡ ngàng – trái lớn; không thơm
Trường chúng em có cây ổi sẻ
Trái chín thơm, rộn rã tiếng chim
Em trèo tôi can; thôi , coi chừng – té
Đôi mắt tự hào đám trẻ vườn quê
Khăn quàng đỏ đưa ra hứng trái
Tặng cho tôi những tiếng cười dòn
Có ngờ đâu – ngôi trường nằm xa thành phố
Cơn bão đi qua lá chẳng đợi mùa
Chú mèo ngau ngau, trên nóc nhà – tiếng gọi
Lễnh loãng ngày, đặc quánh cơn giông
Bì bõm lội về trường bắt gặp
Những tiếng chào nhàu nát xát xơ
Sân trường bùn non, đám học trò thương quá
Giờ điểm danh vắng một chỗ ngồi
Tôi nghẹn ngào ra bên gốc ổi
Trái rụng đầy, đất bầm tím đớn đau
Nguyễn Tấn On
Đăng trong 01. Thơ, CTVCB5, Nguyễn Tấn On | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Một 20, 2009
CÔ
Tặng cô Liên, trường THCS Nghĩa Hiệp
Nhân ngày 20/11/2009
Mấy hôm rồi, em không đến lớp
Chỗ em ngồi để trống… chờ em
Lớp học sáng nay buồn rười rượi
Vắng một người, gió vào lớp lạnh hơn…
Tan trường trưa, Cô vội vàng tìm đến
Nhà em cuối xóm, cách cánh đồng
Gót chân hồng chưa quen bờ ruộng
Cỏ vướng chân, Cô trượt ngã mấy lần…
Nhà em đây, tường xiêu, mái dột
Chột lòng thương, Cô đứng lặng vài giây
Ba mẹ em giọng ốm, giọng gầy
Mời Cô giáo… gió lất lây mành cửa…
Vừa thấy Cô, em trốn sau hè
Cô khẽ gọi, em oà bật khóc
-Dạ! thưa, em không áo đến trường!
Gật gật đầu, Cô chớp mắt đỏ hoe…
Nắng ngờm ngợp, Cô ra về lặng lẽ
Gom ít tiền lương, gói đậm tình thương
Chiều hao hao, Cô mua áo tặng em,
Sáng hôm sau, lóp ấy đủ một người…
Cám ơn Cô! Dạy em hiểu chữ Tâm
Chắp lại cánh ước mơ dang dở
Em tung mãi dưới bầu trời xanh không mỏi
Bởi trong đời vẫn còn có tiếng: “Cô”!
Lê Quang Hận
Đăng trong 01. Thơ, CTVCB5, Lê Quang Hận | Leave a Comment »
Đăng bởi thinhanquangngai on Tháng Mười Một 20, 2009
HOA DUYÊN
mây nước quê người chân bước qua
một vùng xanh ngát đến xa xa
chiều nghiêng vóc ngọc đôi bờ gọi
mây trắng về đâu? chợt nhớ nhà
nhiệm mầu hoa nở bên bờ cỏ
thanh thản làm sao một đóa vàng
dìu dịu làn hương vương trước gió
dặt dè từng bước rất nhặt khoan
nhỡn nhơ bướm nhỏ dăm vòng lượn
mất hút vào không một dấu nhòa
sợi nắng cuối chiều giăng giăng lụa
đọng lại ân tình trên cánh hoa
ngẫn ngơ một đóa hiền như ngọc
khép nép bên đời đứng lặng yên
thỉnh thoảng đùa vui cùng gió nhẹ
tặng người tôi gọi: đóa hoa DUYÊN
Ngã Du Tử
Đăng trong 01. Thơ, CTVCB5, Ngã Du Tử | 1 Comment »