Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

    Sculpture (Detail)

    Sunset at Karanu Geo-Coast

    The echoing green - El prado de los ecos [Explore 15.09.2014]

    Contemplation

    Monte Rosa, parete Est

    Louvre (IV)

    L'incredibile marea / The incredible tide (Explore!!!)

    Guggenheim

    Ferry Sunset

    Last night

    More Photos
  • Tổng lượt xem

    • 375,537 Lượt

Giấc chiêm bao – Thơ Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 15/09/2014

GIẤC CHIÊM BAO
nhớ Cha

Chiêm bao thấy Cha về bên song cửa
Thoang thoảng hương trầm quanh bước chân đi
Con quì xuống bên Cha, nghẹn lời than thở
Nhớ thương tràn nhòe nhạt ướt bờ mi

Trong đêm lạnh, thấy Cha càng thêm lạnh
Đôi tay gầy dò lối cũ nhà xưa
Cha gom góp từng mảnh đời vụn vỡ
Hay một hình hài vừa tan rã trong mưa

Thân phiêu hốt, mờ thêm màu nhang khói
Cha về đây xa lạ thế gian rồi
Xa lạ hết những lối mòn quen thuộc
Đã một thời, nước mắt lẫn mồ hôi

Đường nhân gian sao trăm ngàn lối rẽ ?
Biết lối nào Cha bước đến gần Con ?
Lời vỗ về hay đôi câu nhắn nhủ
Xin thời gian, đừng khắt nghiệt xoi mòn.

Khi Cha đến sao trời lung linh sáng…
Lúc Cha về lành lạnh bóng trăng khuya
Con tỉnh giấc, giữa vô cùng nuối tiếc
Lẫn lộn vui buồn vừa vuột mất bên kia…

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Bích Khê, thơ thần kỳ và diễm ảo – Lê Ngọc Bửu

Posted by thinhanquangngai1 on 14/09/2014

                                         BÍCH  KHÊ. THƠ THẦN KÌ & DIỄM ẢO

Thi sĩ Bích Khê có khoảng 100 bài thơ.Bài nào cũng đặc sắc.Nhưng khi Hoài Thanh đến thăm và hỏi xin bài để đăng vào Thi Nhân Việt Nam thì Bích Khê chỉ đưa cho Hoài Thanh có 2 bài:Tỳ Bà và Tranh Lõa Thể.Dĩ nhiên Bích Khê thích 2 bài này nhất.Ta thử tìm hiểu những gì nổi bật của hai bài thơ.
Trước hết là bài Tỳ Bà.Ta nghe chữ Tỳ Bà là ta hình dung tiếng đàn chen đan với lời thơ.Tỳ Bà là khúc nhạc cung đình.Suốt bài thơ là giọng trầm buồn loang loáng.Đặc sắc nhất là tác giả dùng suốt vần bằng,điệu thơ hiền hòa êm ả,hơi thơ một mạch trôi dài mênh mông.Trong Tinh Huyết ta bắt gặp bài Hoàng Hoa cũng làm theo thể thơ này.Nhưng sau đó ta không thấy bài thơ nào theo thể này nữa.Hầu như không nhà thơ nào làm thể thơ này,Chỉ có Hàn Mạc Tử có một bài.Đó là Tiêu Sầu:

                                    Ô! Đêm nay trời trong như gương,
                                    Không là mây vương không hơi sương,
                                    Tơ trăng buông rèm trên muôn cành,
                                    Tơ trăng vàng rung như âm thanh,
                                    .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .

Bài thơ Tỳ Bà là chuổi âm thanh không run rẩy,không réo rắt,không mang hương nắng reo vui trên đồng nội,không là tiếng sóng dào dạt vỗ cát đôi bờ,không là tiếng chim hót trên muôn hoa diễm tuyệt…mà là bóng lướt lặng lờ trong chiều vàng,trong trăng thâu của ngàn đêm dài như đêm hiu…Tiếng Tỳ Bà đọng lại trong thi nhân một nỗi buồn.Nói đến buồn thì không đâu được đọng lại lả tả bằng trong thi nhân.Với Thi sĩ Bích Khê buồn lại lênh đênh,miên man,như lững lờ.Buồn từ xa xưa,lưu đọng vào mùa xuân chớm mộng,buồn len lỏi sang mùa đông  lơ phơ trên những nhánh tùng lặng câm và vấn vương trên những cây ngô đồng (danh hoa của những nhà thơ tài tử) giữa tiếng nhạc đệm tình tang mà thi nhân nghe như tiếng gọi thầm tình lang đâu đấy vọng về.

                                     Buồn lưu…buồn sang…buồn vương…
                                    Hay buồn đêm rào rạt-ứ muôn nơi?
                                    …
                                    Của hồn thu đi lạc ở trong mơ…
                                                         (Mộng cầm ca)
đã ôm chàng không chỉ đêm nay,đã ôm chàng không chỉ mùa thu này
Buồn thôi như rượu thấm dồn
                                    Lên men nồng khướt,xoay tròn trên không.
                                                          (Cuối thu)
Mà như là xuyên suốt cả thời gian hòa lẫn không gian bát ngát lòng…Tất cả là vàng mơ

                                    Ôi!Nắng vàng thơm thơm…rung rinh điệu ngọc
                                                               (Nhạc)
                                    Trăng gây vàng,vàng gây lên sắc trắng
                                    Của hồn thu đi lạc ở trong mơ…
                                                       (Mộng cầm ca)
                                    Vàng sao nằm im trên hoa gầy
                                                      (Tỳ Bà)
                                    Lá vàng rơi
                                    Trăng vàng rơi
                                    Hoa vàng rơi
                                    Đêm vàng rơi
                                                  (Thi vị)

Vàng rơi! Và điệp ngữ Vàng rơi mở rộng cánh thời gian bao la và ngầm trải rộng không gian bát ngát của thu vàng.Thu vàng của Bích Khê nơi đây cũng hệt như mùa đông Paris của Cung Trầm Tưởng:

                                     Lên xe tiễn em đi
                                    Chưa bao giờ buồn thế
                                    Trời mùa đông Paris
                                    Suốt đời làm chia ly…
                                                (Chưa bao giờ buồn thế)
Và cũng là Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư:

                                    Em không nghe rừng thu,
                                    Lá thu rơi xào xạc,
                                    Con nai vàng ngơ ngác
                                    Đạp trên lá vàng khô?
Rất vàng!
Rất thu!:
                                    Buồn lưu cây đào xin hơi xuân
                                    Buồn sang cây tùng thăm đông quân
                                   Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
                                   Vàng rơi! Vàng rơi!Thu mênh mông.
                                    (Tỳ Bà)
Thơ diễm tuyệt!
Bút thần kì!
Và ta qua bàiTranh Lõa Thể.Đây là bài tuyệt sắc—quyện chặt giữa Họa và Thơ.Khách đi vào thơ như lạc vào khung trời ảo mộng:

                                     Dáng tầm xuân uốn trong tranh tố nữ
                                    Ô tiên nương!Nàng lại ngự nơi này?
                                    Nàng ở mô?Xiêm áo bỏ đâu đây?
                                    Đến triển lãm cả tấm thân kiều diễm
                                    Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm
                                    Nàng là hương hay nhan sắc lên hương?
Nhan sắc lên hương không thể là hiện thân của thị giác bình thường  mà là sản phẩm của trục giác siêu đẳng!Cảm giác khoái lạc của thần trí siêu nhiên,thoát ra ngoài và vượt lên trên tình dục thế nhân:

                                     Cho tôi nút một dòng sâm ngọt lộng
                                    Ôi lồ lộ một tòa hoa nghiêm động
                                    Tôi run run hãm lại cánh hồn si…
                                      .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .   .

Thi sĩ Bích Khê đã vượt lên trên sắc thái thơ mới thường tình .và với nét bút tài hoa diễm ảo Thi sĩ đã ngự trị trên đỉnh cao hội tụ các thi sĩ Việt Nam siêu việt.Rất đáng cho ta trân trọng.

Lê Ngọc Bửu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Tình yêu vô lượng – Thơ Tạ Linh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 13/09/2014

TÌNH YÊU VÔ LƯỢNG.

Hãy yêu đi không chỉ mỗi miền nhân thế,
Những dải rừng cần trả nét nguyên trinh.
Bởi hồn núi nay chỉ là bọt sóng bể,
Ta bước lên bùn tựa giẫm dốc núi xưa.
Con người đó vô hồn như thác đổ,
Đá khóc gào dòng nước nào chẳng nao.
Cứ vô tư bất nhỉ để tuôn trào,
Khoe uy vũ bên bao loài thảo mộc.
Yêu hết đi dẫu bên kia loài cầm thú,
Dẫu mãng xà… cũng cá thể kiếp sinh.
Vũ trụ xanh tâm ý mãi trong lành,
Cùng bầu khí sao con người ác độc.
Hãy! yêu đi, đừng vô chung vô thủy,
Hãy! nương cùng, hằng hà thế giới chúng sinh.
Hãy! thở sâu, và nghe lời thể sống,
Hát thì thầm trong tim phổi chúng ta.
Đã bao thuở biển vàng nằm im thở,
Vẫn vỗ về bao loài cá đến cuồng si.
Toả muối sương tô thắm nét đất trời,
Ngày lặng gió ru vang câu nhị lý.
Kim,mộc,thủy,hỏa,thổ. hổ tương nhau nghìn tỷ,
Thời gian vàng nay đốt cháy giữa trời khô.
Nung khí quyển ngày đêm đòi rực lửa,
Dâng sóng trào đòi lại thuở hoang sơ.
Hãy bảo nhau đừng đem điều ngịch lý,
Khuấy thiên hà náo lộng giữa càn khôn.
Chẳng bao lâu sẽ mất sự sinh tồn,
Vũ trụ trắng, chúng sinh là băng giá.

Tạ Linh Vũ
Thạch Bích.Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Khúc xa – thơ Bùi Minh Vũ

Posted by thinhanquangngai1 on 13/09/2014

KHÚC XA

Trăm mùa trăng nữa thoáng bóng ai
Không gian êm dịu bóng cong dài
Em còn hồng diện ai người nhớ
Chầm chậm vào đêm gió địu vai

Ai muốn cầm tay say nủng nịu
Mắt nhòa giọt đắng cũng là vui
Có người đi mãi không về nữa
Bỏ lại mình, con, những ngậm ngùi

Em rộng vòng tay như biển lớn
Cuộc tình sóng bạc nát nhàu nhau
Bây giờ em cạn lời ly biệt
Dòng Vệ giang đành nước lạnh cau

Lỡ thì con gái một lần thôi
Không gian đứng chạnh lạnh chanh ngồi
Chồng ơi vớ vẩn tìm chi nữa
Đau đáu cau rời đã mấy mươi

Em nằm co võng tôm rang muối
Ân ái gừng dưng dững bóng người
Một tiếng chim đêm thêm đơn lẻ
Đủ làm đầy lệ giọt tình vơi

Em mở thơ ai ngồi ngâm ngậm
Miệng buồn rơi rớt hạt cơm khô
Người phụ phủ phàng tan tác quá
Không gian tràn ngập bóng đêm vồ

Mùa xuân này nữa cửa then cài
Em còn hong tóc buổi ban mai
Người yêu đắm đuối người yêu cuối
Ngâm khúc tình xa luống thở dài

Giá chẳng là nhau là tiễn biệt
Thì đây đành chịu kiếp không chồng
Căm căm nằm gối đầu bong bóng
Ngậm giấc chiêm bao đỡ chạnh lòng.

BMV. 5- 2014

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Chút tản mạn ngày đưa con đến trường – Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 12/09/2014

CHÚT TẢN MẠN NGÀY ĐƯA CON ĐẾN TRƯỜNG

Sáng nay ba đưa con đến trường
Quảng Ngãi mình không có mùa thu nên chẳng có “lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc. Chỉ mỗi nắng sớm đang bừng lên cùng cái nóng của một ngày mới bắt đầu lan tỏa trong không gian rộn rã và con đường tấp nập người, xe.
Ba cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con từ cổng trường. Nhìn khuôn mặt trong trẻo, hồn nhiên của con yêu bất chợt lòng ba lại dâng tràn những cảm xúc mãnh liệt. Dường như những nghĩ suy vu vơ, những trằn trọc, mong chờ từ một đêm thao thức đợi ngày mai chợt tan biến mất thay vào đó là sự háo hức, náo nức xen lẫn chút tự hào vì ngày hôm nay là sự khởi đầu trên con đường học vấn của con.
Con yêu! Giây phút này, tự dưng trong tâm trí của ba chợt hiện về cái ngày xưa của một tuổi thơ mà mình đến trường còn vương mùi rơm rạ với chiếc áo ngã màu cùng chiếc quần nhàu nát, bạc thếch bởi thời gian.
Con đường đến trường ngày xưa của ba không “hoa thơm trái ngọt” như bây giờ mà nó được đắp đổi bởi sự chắt chiu, tảo tần khuya sớm, một nắng hai sương cùng những giọt mồ hôi mặn mòi, thấm đẫm của ông, của bà nơi quê nhà yêu dấu.
Nhưng thôi! Ba không dám nói nhiều, sợ con chưa hiểu hết. Rồi sẽ có một ngày từ những lớp học, những mái trường đi qua con sẽ trưởng thành và thấu được lòng ba…
Lúc này đây, ba chỉ mong con hiểu được “Trường học là một thế giới diệu kỳ, là nơi thắp sáng những ước mơ, cũng là nơi nuôi dưỡng nó. Bước qua cánh cổng trường là chúng ta bước vào thế giới tri thức với vô vàn những điều mới lạ và kì thú” con ơi!
Tiếng trống vào lớp đã vang lên. Một tay ba nắm chặt bàn tay nhỏ bé, mềm mại, một tay ba đặt lên vai áo của con như muốn tiếp thêm nghị lực và niềm tin cho con trước khi vào lớp.
Nào! Hãy mạnh dạn bước lên thềm, vào lớp bằng đôi chân vững chãi bằng ánh mắt tin yêu, nụ cười thân thiện với cô giáo và các bạn đang chờ con đấy, con yêu…

11/8/2014
Bùi Ngọc Anh
Đ/c: 111 Bùi Thị Xuân
TP Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Ba bài thơ – Ngã Du Tử

Posted by thinhanquangngai1 on 10/09/2014

NGÀY LÊN ÁNH SÁNG VẪN HỒNG

Tiếng chim còn đậu trên cành lá
Gõ vào nhân gian điệu nhạc bình minh
Tôi con gió lang thang cùng hoa nắng
Gởi vào Em mãi miết cuộc hành trình

Có phải em là nhật nguyệt?
Tôi thành hôn trong suốt cuộc giang hà
Đường mây rộng tôi mơ vào phép lạ
Sáng trên trời rừng rựng những vòm hoa

Ban trưa nốt nhạc ngày rãi đầy hương tóc
Ngày xanh thêm ơi làn gió dịu thường
âm thanh đó cứ bồng bềnh lên tiếng
sóng tôi vỗ bờ hạnh phúc yêu thương

Vào đêm cánh cửa đời khép lại
Vẫn ầm vang thuở trăng nước ngập lòng
Và ánh sáng vẫn hồng về phương ấy
lối giang hồ quang hợp ngập dòng trong

THEO EM

Theo em vì chút đam mê
Nếu không có lẽ tôi về từ lâu
Tình em con dốc ngược sầu
Thỏng tay tôi cũng cơ cầu theo em
Phất phơ một dãi lụa mềm
Bay bay trong nắng cho thèm tim ai
Cho nhau đuôi mắt thật dài
Con đường mòn gót sẽ mai mốt còn
Tôi về nhặt mãnh tình son
Bện thành thơ để trong hồn cho em
Khuya đêm thao thức bên đèn
Làm thơ tôi viết tên em trang đầu

TRÒN NHAU NHƯ THUỞ BẮT ĐẦU
      Cảm ơn các con đã tổ chức

Bánh kỷ niệm hoa hồng và lẩu cá
Cùng các con nhắc lại buổi yêu thương
ồ, đơn giản nhưng lòng vui như mới
dẫu đơn sơ ta hạnh phúc thường thường

ba mươi năm ngày cưới
biết bao nhiêu cay đắng lẫn mặn nồng
rằng chật hẹp của tiền trong mắt bạn
tôi và em việt dã chạy lòng vòng

vẫn tròn nhau như ngày trao nhẫn
cùng nắm tay đi hết quãng đường còn
đời nợ ta vì lòng đầy chơn chất
nhưng không sao, trời xanh ngắt, ngày tròn

đêm trù bị nghe lòng em phơi phới
ngày lên xanh mầm mới dậy vươn vai
gió thổi nhạc qua từng miền thư thái
đồi trổ hoa  cho kịp nở nét ngài

NGàDU TỬ
Viết để kỷ niệm 30 năm ngày cưới
PHẠM NGỌC DŨ
Tel 0908 059 222

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Ký họa về chiến tranh của người lính – Bài viết của Trịnh Chu

Posted by thinhanquangngai1 on 09/09/2014

Ký họa về chiến tranh của người lính

Họa sĩ Phạm Mùi quê gốc Quảng Ngãi. Năm 1954, ông theo bố mẹ tập kết ra Bắc. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật, đúng dịp Noel năm 1966, Phạm Mùi đã lên đường vào miền Nam. Suốt 4 tháng ròng vượt Trường Sơn, tháng 4 năm 1967, ông được phân công về làm cán bộ tuyên truyền ở Ban Tuyên huấn tỉnh Quảng Ngãi. Trong 9 năm tham gia kháng chiến chống Mỹ, Phạm Mùi đã vẽ hơn 1.000 tranh ký họa. Hiện Họa sỹ Phạm Mùi sống và vẽ tại TP Đà Lạt.

     Giờ nói đến tranh ký họa chiến trường, người có đầu óc kinh doanh hẳn sẽ cho rằng loại tranh này khó lòng tìm được chỗ đứng trên thị trường tranh đương đại. Nhưng với những người lính kinh qua cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc, nhắc đến tranh ký họa chiến trường là dư âm của tiếng súng đầu tiên lại dội về. Cùng với đó, là ký ức về một thời đỏ lửa, nơi tuổi xanh họ đã sống và cống hiến.

“Trong điều kiện chiến tranh khốc liệt, phải chăng ký họa là một hình thức “tác chiến” có nhiều lợi thế?” – Tôi mở đầu cuộc trò chuyện. “Người lính ra trận là để chiến đấu. Tuy nhiên, với những người được đào tạo về mỹ thuật như chúng tôi, ngoài nhiệm vụ chiến đấu còn kiêm thêm cả việc vẽ. Vẽ cũng nhằm mục đích phục vụ kháng chiến, phục vụ cách mạng. Điều kiện chiến tranh ngặt nghèo cả về thời gian, không gian lẫn phương tiện, nên ký họa là phương án tốt nhất được chúng tôi lựa chọn để ghi lại các góc nhìn về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của quân và dân ta giai đoạn 1967 – 1975” – Họa sĩ Phạm Mùi nói.

Họa sĩ Phạm Mùi quê gốc Quảng Ngãi. Năm 1954, ông theo bố mẹ tập kết ra Bắc. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật, đúng dịp Noel năm 1966, Phạm Mùi đã lên đường vào miền Nam. Suốt 4 tháng ròng vượt Trường Sơn, tháng 4 năm 1967, ông được phân công về làm cán bộ tuyên truyền ở Ban Tuyên huấn tỉnh Quảng Ngãi. Trong 9 năm tham gia kháng chiến chống Mỹ, Phạm Mùi đã vẽ hơn 1.000 tranh ký họa. Bộ tranh này được ông đem triển lãm lưu động phục vụ kháng chiến ở chiến khu, vùng giải phóng, kể cả trong vùng địch chiếm (những đêm du kích làm chủ). Một số bức trong bộ tranh đó đã được chọn đi dự triển lãm ở Hà Nội và Paris. “Sau Tết Mậu Thân năm 1968, tưởng tôi đã hy sinh, các anh em ngoài Hà Nội có tổ chức triển lãm tranh ký họa chiến trường của tôi để tưởng niệm tôi tại số 51 đường Trần Hưng Đạo” – Họa sĩ Phạm Mùi nhớ lại.

Những năm sát cánh cùng đồng đội, chứng kiến từng giây phút giành giật giữa sự sống và cái chết, hình ảnh người chiến sĩ giải phóng anh dũng, quả cảm trong bom rơi, đạn nổ luôn là hình ảnh đẹp mà Phạm Mùi muốn ghi lại. Và, ông đã lặng lẽ ghi chép lại một cách chân thực nhất những hình ảnh hào hùng đó bất kỳ lúc nào có thể. Cầm trên tay những bức ký họa chiến trường, Phạm Mùi chú thích: “Đây là bức tranh Thùy và thương binh, vẽ về bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Còn đây là bức tranh Hành quân, Nữ chiến sĩ, Tình đồng đội… Đây nữa, là bức Những ngày khốc liệt”.

“Ở bất kỳ hoàn cảnh nào, thì tình yêu cuộc sống, yêu nghệ thuật vẫn luôn là động lực để người lính sống và vẽ” – Họa sĩ Phạm Mùi nói như tâm sự với chính mình. Theo Phạm Mùi, cách nhìn nhận và đánh giá về loại tranh này hiện nay cũng rất khác nhau. Có người bảo quan trọng, có người bảo không. Cá nhân ông thì cho rằng tranh ký họa chiến trường có thứ mà các dòng tranh bây giờ không thể có được, đó là hoàn cảnh lịch sử. “Tranh ký họa chiến trường không chỉ là những tư liệu ghi chép chân thực về lịch sử, mà còn là những kỷ vật của một thời đại hào hùng. Bản thân những bức tranh cũng là chứng nhân lịch sử, giờ xem lại tôi vẫn rất xúc động!” – Phạm Mùi chia sẻ.

Trong số hơn 1.000 bức ký họa bằng chất liệu màu nước mà ông đã vẽ suốt 9 năm kháng chiến, hiện Phạm Mùi chỉ còn giữ được hơn 350 bức. “Nhiều nhà sưu tầm nghệ thuật trong và ngoài nước, có cả người Mỹ đã đến hỏi mua, nhưng tôi không bán. Tôi muốn giữ lại cho con cháu. Nếu con cháu không giữ, tôi sẽ tặng nhà bảo tàng bộ tranh này” – Phạm Mùi cho biết.

        Họa sĩ Phạm Mùi, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam. Trong 9 năm kháng chiến chống Mỹ, ông đã vẽ hơn 1.000 tranh ký họa. Năm 1985, Phạm Mùi đoạt giải ba Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc, với bức “Đấu tranh đòi nợ máu” và giải ba Cuộc thi phác thảo mẫu tượng đài toàn quốc, với đề tài “Giải phóng Nha Trang”. Năm 1999, bức sơn dầu “Chúng tôi cần quan tâm giúp đỡ” của ông đoạt giải ba Triển lãm Hội Mỹ thuật Việt Nam.

Tác giả : TRỊNH CHu

PV.Báo Lâm Đồng

  • Bài đã đăng trên Báo Lâm Đồng cuối tuần

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

60 Năm trường Trần Quốc Tuấn – thơ Trần Công Thạch

Posted by thinhanquangngai1 on 08/09/2014

60  NĂM  TRƯỜNG TRẦN QUỐC TUẤN 

Trường Trần Quốc Tuấn vừa tròn Hoa Giáp
Vẫn hiên ngang giữa bão lũ mưa qua
Một đời người sừng sững giữa phong ba
Bao thế hệ Cha Ông cùng nối tiếp

Tuy lạc dòng một thời từ thuở trước
Cũng không quên gieo hạt giống trồng người
Cốt cách uy phong bảng sắc của trường xưa
Làm bệ phóng bao nhân tài cho đất nước

Tôi chỉ là chiếc lá giữa rừng cây
Lá đã úa …  cây rừng thì vô số
Lần đầu  tiên về thăm thầy cô cũ
Bạn bè ơi! Đâu kẻ mất người còn?

Trường Trần Quốc Tuấn vừa tròn Hoa Giáp
Xin cảm ơn đời còn họp mặt hôm nay
Ước mong sao mỗi thập kỷ nối dài
Nghĩa tình cũ không nhạt nhòa theo năm tháng…

Tác giả: Trần Công Thạch

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Hai Thôn – thơ La Hà Thạch Trận

Posted by thinhanquangngai1 on 08/09/2014

HAI THÔN

Về Vạn An thôn anh
Em qua cầu Bến Lỡ
Nhon nhón gót chân mềm
Trên từng tấm ván hở.

Cát trắng phau dưới cầu
Lặng nhìn trời mênh mông
Như màu xanh ruộng lúa
Bao xao xuyến tình đầu.

Quê em thôn La Hà
“Gò Quít” nhỏ phải qua
Trải dài theo đường đất
Ngũ sắc một màu hoa.

Đường hai thôn không xa
Em đi hoài không đến
Như dòng sông quê ta
Tuôn chảy mãi mượt mà.

Giờ đây cầu Bến Lỡ
Bê tông hóa đôi dòng
Đường làng hết bùn đen
Trải nhựa xe lại qua

Lũy tre làng vắng bóng
Điện đường thay ánh trăng
Ký ức ngày thơ ấy
Vẫn ngập đầy chờ mong

Tác giả: La Hà Thạch Trận
Quảng Ngãi

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Thơ – Trần Thị Như Nguyện

Posted by thinhanquangngai1 on 08/09/2014

BỨC TRANH QUÊ

Biết bao giờ ta vỗ tay ngồi hát
Trong vuông sân bụt đỏ giậu thưa
Mơ màng tiếng gà gáy giữa trưa
Mổ hạt thóc giao duyên tình ái
Biết bao giờ ta trở lại quê hương
Lần ra ngõ chiếc cầu tre vắt vẻo
Dọc bờ mương hái lá làm rau
Tập tàng dại như tình ta dân dã
Biết bao giờ ta trở về xứ Quảng
Đóm lập lòe ánh sáng thay trăng
Chạy ra vườn quơ vội nắm rơm
Nhen lửa nấu am cơm niêu đất
Bên ngoài hiên gió mưa gào thét
Rung từng hồi thốc liếp cửa phên
Bếp lửa vẫn cháy rần cháy rật
Hương gạo thơm quyện đủa rau dền
Mắt ta ướt nhiều đêm phố hội
Quảng Ngãi ơi! Đau xót quê nghèo
Áo nâu mẹ lưng còng ẩn nhẫn
Mồ hôi diêm rừn rựn tháng nồng
Giữa trưa oi quạt mo phe phẩy
Mẹ thở than tháng tám…sạm mây
Ta sẽ về cùng em tạ lỗi
Xa quê nhà đã đến mùa giông
Trời giận dữ mỗi năm bao trận
Bão lũ tang thương dày xéo muôn phần
Ta sẽ khấn mây quang mưa tạnh
Ngồi đấu lưng mắt ngắm trời xanh
Lụa ai thả phất phơ trong gió
Lao xao lúa con gái làm đòng
Đã ngậm sữa ngọt tình cây trái
Như  ngọt từ bồng đảo con so
Ta sẽ vẽ tranh nền cổ tích
Thiếu phụ cười che nón lá nghiêng

MÙA HOA VÔNG

Cơn giông chiều gợi lòng nhớ thương
Vạn niềm u ẩn tận ngàn phương
Chôn dưới mây loài nức nở mềm
Bầu trời đục giăng màn nguyệt lịm
Rắn rỏi gió lùa mây tản mác
Nhân ảnh ôi! Ngút bóng ngàn trùng
Trường tương tư thu về nhập cuộc
Trắng đêm nhìn sao rụng ngoài hiên
Bầy dơi khuya tán loạn bay tìm
Thi nhau lượm chùm đào vừa bói
Bước tàn thu em đi rất khẽ
Khe khẽ thôi sợ động cánh vông
(Thân vông xanh leo dây trầu thắm)
Bởi đông sang em sẽ theo chồng
Chiều nay sân nhà anh tê dại
Hoa vông rơi ngập cả lối về

Tác giả:  Trần Thị Như Nguyện
Gửi bài:  Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Cảm xúc tháng chín – thơ Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 on 07/09/2014

CẢM XÚC THÁNG CHÍN

Tháng chín
đi ngang hàng cây phố
không dám đụng vào sợ lá rơi đau
lặng thinh ta chầm chậm bên nhau
từ trong nắng chênh chao – vàng rất lạ

Tháng chín
mắt ai buồn buông rèm ô cửa
gió vô tình làm lạc tiếng ghi ta
một người cô đơn lặng lẽ bước qua
bên hiên phố- tiếng giày như ghìm lại

Tháng chín
quán vắng – chạm vào tranh phố Phái
không vàng hơn

pha giọt nâu buồn
sợi khói mỏng cố giữ ngày ở lại
chút sa mù tỳ nắng
đuối vàng phai

Tháng chín
nín đi em – đừng khóc
gió va cây – cây chạm lá – rụng mùa
ba mươi năm về nơi – hẹn cũ
tay run run – quệt nước mắt – còn duyên

Được đăng trên THANH NIÊN CHỦ NHẬT
Số 250.Ngày 07/09/2014

NGUYỄN TẤN ON
69h1.Nguyễn Văn Trỗi TP.Đà Lạt

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Tình yêu với biển – thơ Bùi Ngọc Anh

Posted by thinhanquangngai1 on 06/09/2014

TÌNH YÊU VỚI BIỂN

Chiều Mỹ Khê bên hàng dương rợp mát
Gió mơn man thổi khúc nhạc tình quê
Sóng vỗ nhịp như nâng lời biển hát
Say hồn tôi, xao xuyến ngày về.

Nhuộm trong mắt biển xanh dài vô tận
Nắng chiều nghiêng theo cánh gió mượt mà
Biển trải rộng khuất dần trong mờ ảo
Để mây buồn lãng đãng cuối trời xa.

Tôi yêu biển từ tình yêu đất mẹ
Bởi sự bao dung rộng mở đến vô cùng
Biển thấm đượm trong tôi thời thơ trẻ
Chút mặn mòi của hạt muối miền trung.

Tôi yêu biển từ con thuyền nhỏ bé
Người dân chài mài miệt giũa ngàn khơi
Vựợt sóng gió, cùng trời cao bám biển
Dậy niềm tin những khuôn mặt sáng ngời…

Tôi yêu biển từ tình yêu đôi lứa
Bóng trăng mờ ấp ủ chuyện tình xưa.
Biển lặng thầm nghe những lời em hứa
Để bây giờ sóng đẩy tận khơi xa.

Ôi, biển cả quê mình sao đẹp quá!
Tình yêu tôi không nói hết nên lời
Dẫu đi xa nơi cùng trời cuối đất
Biển muôn đời không đánh mất trong tôi!
                  Mỹ khê 14/5/2014

Bùi Ngọc Anh 

Địa chỉ liên hệ: 111 Bùi Thị Xuân, Thành phố Quảng Ngãi
Điện thoại: 0983030419; Gmail: Buingocanhthoa@gmail.com

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Thơ – Nguyễn Tấn On

Posted by thinhanquangngai1 on 01/09/2014

DRAN ƠI. DRAN

Xuống đèo ngựa hý – Dran
Mặt mày tiễn biệt như sân ga buồn
Một ngày ngựa ra khỏi chuồng
Cùng xe Thổ Mộ cõng chuông nhà thờ
Quàng hoa vào cổ nhà thơ
Mời ra khỏi phố để mơ mộng tình
Ngựa xuống đèo bờm lặng thinh
Trong đôi mắt ướt ánh bình minh lên
Qua đèo ngựa hý – Prenn
Hoa Đào nở thắm xuân thênh thang mùa
Ngựa đi hý lộng khúc cua
Về Đơn Dương kéo vui mùa rau xanh
Chiều nghiêng qua dốc Trạm Hành
Dã Quỳ nở rộ trên nhành hoang sơ
Lạc vào tận chốn  sương mờ
Cô đơn  chạm hạt- hạt  bơ vơ chiều

 MƯA QUA THỊ TRẤN DRAN

Xế trưa ngồi nghe lạnh lạnh
Cơn mưa qua thị trấn buồn
Bên đồi gió xô hiu quạnh
Mây choàng vai tháp cổ chuông

Còi xe tiếng dừng cuối trạm
Thân thương – cứ ngở em về
Thềm rêu dấu chân nhánh trổ
Bức tranh vẽ màu chưa khô

Gỗ thông với giường nệm cũ
Tỏa hương mồ hôi đã quen
Hơi thở mù sương ngái ngủ
Rối lệch chỗ nằm – ho hen

Trưa nay Dran gió lộng
Người phu đánh ngựa về nhà
Trong lòng vẫn còn chỗ trống
Chở mưa – mõi mắt – người xa

NGUYỄN TẤN ON
69h1. Nguyễn Văn Trỗi. TP Đà Lạt

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Hai bài thơ Lục Bát – Tấn Tài

Posted by thinhanquangngai1 on 31/08/2014

DÒNG TRÀ GIANG

Ai về thăm lại Trà Giang
Chiều buông nắng tỏa hai hàng dương xanh
Trời in đáy nước long lanh
Cát dài một dãy như mành trăng non

Chợt nghe câu hát ví von
Bờ sông Trà Khúc vàng son một thời
Quê ta đánh giặc bao đời
Còn trong câu hát những lời ngợi ca

Ai ơi dù có đi xa
Mà yêu mà mến sông Trà quê hương
Mai về gửi trọn niềm thương
Người đi người nhớ hàng dương Sông Trà.

CHIỂU QUA THIÊN ẤN

Chiều lên Thiên Ấn mà xem
Đường đèn thành phố về đêm sáng ngời
Đường lên Thiên Ấn cao vời
Chân tu đất phật bao đời nơi đây

Bao quanh bát ngát rừng cây
Chiều về rụng xuống chấn mây gối đầu
Xa xa bắt mấy nhịp cầu
Bờ sông Trà Khúc hai đầu nhớ nhau

Chiều lên Thiên Ấn đừng sầu
Vào nơi cửa Phật mà cầu Tâm an
Bao nhiu khổ hạnh gian nan
Từ bi hỷ xả an nhàn dưới chân.

Tác Gỉa : Đỗ Tấn Tài
quê quán : Tịnh Thiện – Sơn Tịnh -Quảng Ngãi
DT: 01284955960

Posted in 01. Thơ | Leave a Comment »

Thơ. Trần Quang Châu

Posted by thinhanquangngai1 on 30/08/2014

TÔI BÂY GIỜ         

Thay nén nhang thắp dâng hương hồn Lâm Anh 

Tôi bây giờ nhớ chuyện xưa
Cái thời cơm bụi ngũ chưa giấc đầy
Cái thời đi gió về mây
Trên từng cây số hết ngày sang đêm
Tôi từ dạo ấy đi tìm
Hai tay ôm chặt nỗi chìm bể dâu…
Tôi bây giờ, tóc trên đầu
Khói sương nhom nhóm phủ màu thời gian.
Bước ra từ cõi hoang đàng
Tôi như tưởng, đã vững vàng đôi chân
Bước xa rồi lại bước gần
Tôi gom góp nhặt lá… trần gian rơi
Tôi bây giờ, đứng nhìn trời
Lá rơi về cội, nước khơi từ nguồn.

VẠN AN QUÊ TÔI 

Có lẽ quê tôi đất Vạn hiền
Bốn mùa lăn lộn với thiên nhiên
Con chim ríu rít bay tìm bạn
Ríu rít tha mồi, đắp tổ riêng… 

Bến Lở dòng xanh đậm ước mơ
Dậy thì thiếu nữ rũ se tơ
Sang đông gió gọi khêu mùa cưới
Em bé mừng xuân áo mới chờ 

Làng tế cầu mưa thuận gió hòa
Thanh Minh nhắn nhũ kẻ gần xa
Rừng bao nhiêu lá như tình Mẹ
Suối mát từ nguồn nhớ nghĩa Cha 

Tôi cũng là người đất Vạn An
Thân lưu lạc xứ nhớ thương làng
Nhớ ơi, cuốn rún, con một thưở
Mẹ ấp yêu giòng lệ nóng rang 

Tôi đã về đây, Xuân cũng về
Hoa Mai, hoa Cúc rợp trời quê
Dung dăng đàn trẻ vui mừng tưổi
Câu chúc đầy ly… rôm rã bốn bề…

Trần Quang Châu

Posted in 01. Thơ | 1 Comment »

THÔNG BÁO : TRANG THI NHÂN QUẢNG NGÃI TIẾP TỤC HOẠT ĐỘNG

Posted by thinhanquangngai1 on 26/08/2014

Hơn một tháng qua trang TNQN gián đoạn vì lý do khách quan ngoài ý muốn của người chủ trương cũng như nhóm tuyển chọn. Hôm nay chúng tôi thông báo đến bạn đọc yêu trang Blog này và các tác giả đã nhiệt tình gửi bài cọng tác trong thời gian qua. Để TNQN tiếp tục là sân chơi văn chương cũng là nơi lưu trữ những tác phẩm của những tác giả người Quảng Ngãi và những người yêu vùng đất có Núi Ấn, Sông Trà. Nơi đã tạo nhiều cảm hứng cho các thi nhân mặc khách qua nhiều thế hệ đã để lại cho đời những án văn chương và tên tuổi của các tiền nhân, là niềm tự hào mãi mãi của người Quảng Ngãi dù đang sinh sống tại quê nhà hay đang mưu sinh nơi xứ người. Để thuận tiện và tiếp tục lâu dài chúng tôi gửi đến bạn đọc và các tác giả mấy lời như sau.

1. Mỗi tác giả cọng tác bài là một thành viên của TNQN, tự mình biên tập kỷ tác phẩm của chính mình, từ lỗi chính tả cho đến gía trị của bài viết. Chúng tôi nghĩ rằng ( Tác phẩm định giá trị tuyệt đối cho tác giả. ) cũng như chịu trách nhiệm trước công luận và sự yêu mến của bạn đọc trước khi gửi bài về trang TNQN.

2. Chúng tôi không phải là Ban biên tập chỉ là người chọn bài để đưa lên. Bởi chúng tôi không có thời gian cũng như trình độ thẩm thấu được cái vi diệu của văn chương. Chúng tôi chỉ là nhóm anh em yêu văn chương đứng ra tạo một sân chơi để trao đổi, học hỏi và duy trì dòng máu văn nghệ của một vùng đất có truyền thống văn chương.

3. THI NHÂN QUẢNG NGÃI luôn đón nhận những góp ý từ quý vị để sân chơi ngày càng phong phú hơn. Rất mong bạn đọc và tác giả yêu mến, ủng hộ chúng tôi về mặt tin thần. Mọi bài vở gửi về cọng tác vẫn như cách cũ.

4. Ngoài bài viết, chúng tôi thêm mục Ảnh đẹp về nghệ thuật và ảnh báo chí cũng như những bản nhạc hay của các tác giả sáng tác đầu tay cũng như những bản nhạc vượt thời gian nói về tình yêu quê hương Quảng Ngãi.

5. Mong các tác giả nhiệt tình gửi bài cọng tác và đón nhận những góp ý chân tình từ quý vị.

T/M NHÓM CHỌN BÀI.

NGUYỄN TẤN ON

Posted in 09. Thông báo | Leave a Comment »

Thông báo: Thay đổi người phụ trách blog

Posted by thinhanquangngai1 on 07/07/2014

Thưa quý bạn đọc và những người đã từng gởi bài đến blog THINHANQUANGNGAI.WORDPRESS.COM,

Do điều kiện công việc, tôi – Ngô Hữu Đoàn – người tạm thời phụ trách chung trang blog này không thể tiếp tục được nữa. Kể từ sau thông báo này, mọi việc của trang blog này sẽ do nhóm anh em còn lại phụ trách, quyết định.

Chân thành cảm ơn những tác giả, độc giả đã từng ghé thăm, gởi bài, ủng hộ trang blog này. Vì thời gian hạn hẹp và khả năng chắc chắn còn nhiều hạn chế nên trong khoảng thời gian tôi phụ trách có lẽ không tránh khỏi những thiếu sót, chậm trễ, hoặc phiền phức nào đó, rất mong được quý vị thông cảm bỏ qua.

Trang này là miễn phí, từ trước đến nay không quyên góp của ai đồng nào, và cũng  không nhận vật chất gì của ai dưới bất kỳ hình thức nào. Những ai từng sử dụng blog thì biết nhưng cũng xin thưa lại như vậy để mọi người được rõ.

Lần nữa, xin chân thành cảm ơn những tác giả, độc giả và những anh em, bạn bè thân hữu đã từng cổ vũ ủng hộ. Kính chúc quý vị sức khỏe, hạnh phúc!

Ngô Hữu Đoàn
SG, 07/07/2014.

Posted in 09. Thông báo | 1 Comment »

Nghe tin Mẹ bạn qua đời – thơ Lê Thi

Posted by thinhanquangngai1 on 07/07/2014

Nghe tin Mẹ bạn qua đời

Tin mẹ bạn qua đời
Gió thu đè lòng ngực, nắng rát vành môi
Thời gian mưa – nắng – xa – xôi
Ai níu nổi để ngày ngày con có mẹ
Phụng dưỡng mẹ…vui – buồn

Không níu và cũng đừng níu
Cuộc đời là kiếp luân hồi
Hoa hồng con đưa tiển mẹ
Mẹ ơi! Về cõi- vĩnh hằng
Ngày ngày nhớ mẹ soi gương

Chỉ tiếc
Mùa thu năm sau đến ngày của mẹ
Hoa trắng ngực cài thương nhớ…Mẹ ơi!
Tháng bảy mưa ngâu hay mắt lệ dài
Thương mẹ nén hương nồng nàn lặng lẽ
Đại dương bao la đau bằng tình mẹ
Đứng trước mẹ
Con hứa mình ghi nhớ đức – hạnh vinh danh.

Lê Thi
(Tin Mẹ bác sĩ Tới (Hồng Phúc) qua đời… ngày 02/07/2014)

Posted in 01. Thơ, CB5, Lê Thi | 1 Comment »

Đã đến lúc – thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 on 14/06/2014

ĐÃ ĐẾN LÚC

Khi ta mở mắt chưa lời
Mẹ trao tất cả một đời yêu thương
Nuôi ta cha lội trăm đường
Quật cường – đất nước tặng chương sử dày

Nghìn năm cao thấp đổi thay
Vạn năm hồn việt vẫn tày việt nam
Vẫn chiều mây trắng trời lam
Vẫn câu kinh kệ vẫn chòm bụi gai

Quê hương thuở buổi an bài
Chiều ngân tiếng sáo khoan thai nhẹ lòng

Nhưng rồi hôm nay
Vệt đen xen giữa trời trong
Nước non nên nỗi biển cong giận hờn
Tình người đâu kể thiệt hơn
Làm trai xin hiểu nghĩa ơn bao đời


Đã đến lúc muôn hồn trỗi dậy
Tiếng ái quốc
Núi rừng nung chính khí
Tiếng giận giử
bảo gầm rung biển cả
Tiếng anh linh
hòa quyện với thanh niên

Đã đến lúc muôn người chung một
Dãi đất nầy là xương máu cha ông
Chung tay nắm
quật cường ta xông tới
Thét căm hờn khi đất mẹ bị coi khinh

Đất phải sống
Dù quyết phải hy sinh

Nầy anh giao thông,
nầy người quản lý
Xin hãy vì người lính ngoài khơi
Xin hãy quên bữa tiệc linh đình
Xin hãy giảm chiếc xe đầy sang trọng

Nơi biên hải vật mình cùng quỷ dữ
Anh hùng thay: – người lính trẻ kiên cường
Chốn hậu tuyến dáng mẹ nghèo vui vẻ
Dõi mắt xa: Tin vào Đảng, con ơi !

Đã đến lúc quên mình cho tổ quốc
Bớt nhà cao bớt vũ điệu xa hoa
Kiệm thêm chút cho thuyền ta mạnh tiến
Giữ GIANG HÀ – kiêu hảnh mãi ngàn năm…

Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »

Mai xa nhà – thơ Trần Văn Khánh

Posted by thinhanquangngai1 on 14/06/2014

Mai xa nhà

Mai người đi khỏi vùng đất mẹ
Đường về quê xa lặng cùng thời gian
Nghe xao xuyến một nữa hồn quá khứ
Chạnh hôm sau quê lạ khắc khoải chiều

Mai người đi thôn nghèo vắng bóng
Nhớ dấu chân ướt đẫm cỏ sương
Nhớ thời mẹ vắt đời tát cạn
Ngọn lúa xanh thương mắt con thơ

Nhớ chiều hôm le lói bóng đèn dầu
Hạnh phúc đến từ củ cơm no đói
Mộng huy hoàng trong tiếng nổ máy băm
Ươm thành đạt bao tơ tằm mẹ rút

Rồi một phút bên phồn hoa đô hội
Chắc có người mi cụp nhớ núi xưa
Thuở gió bụi nuôi con bằng ý chí
Hào quang nào không gian khổ sớm trưa

Chừ kẻ lạ: núi – ta xa biệt
Ngày theo ngày vách đá mù tăm
Cau vườn củ héo đầu nhớ bạn
Vết rêu xanh cứ mãi lợp âm thầm.

Trần Văn Khánh

Posted in 01. Thơ, 14. Thân hữu, CB5 | Leave a Comment »