Thi Nhân Quảng Ngãi

Ngó lên Thiên Ấn nhiều tranh/ Liều mình lén mẹ theo anh phen này

  • Welcome to Thi Nhân Quảng Ngãi!

  • Hân hạnh chào đón quý độc giả ghé thăm. Trang này không có tính chất "đại diện" về bất kỳ ý nghĩa nào cho bất cứ địa phương hay tổ chức nào, đây chỉ là nơi đưa một số bài thơ của một số tác giả lên mạng internet. Hầu hết tác giả trong trang này là người Quảng Ngãi nhưng hoàn toàn không phải hầu hết người Quảng Ngãi làm thơ có trong trang này. Chân thành cảm ơn quý độc giả, tác giả cũng như các bạn bè thân hữu đã gởi bài, giúp trang này ngày càng có nhiều bài vở tư liệu.

  • Giới thiệu sách

  • Phiêu Lãng Ca

    Lưu Lãng Khách

  • Về Chốn Thư Hiên

    Trần Trọng Cát Tường

  • thao thức

    hà quảng

  • bài ca con dế lửa

    nguyễn ngọc hưng

  • 99 Bài Lục Bát

    Nguyễn Tấn On

  • Gieo Hạt

    Huỳnh Vân Hà

  • Quá Giang Thuyền Ngược

    Lâm Anh

  • n bài thơ ngắn

    Đinh Tấn Phước

  • Ảnh ngẫu nhiên

  • Tổng lượt xem

    • 512 772 Lượt

CHÙM THƠ Của Hà Quảng

Posted by thinhanquangngai1 trên 26/01/2019

NGHE HAI TIẾNG CỐ NHÂN
Với: Mộc Miên

Nghe em gọi cố nhân trong buồn vắng
Trong nỗi niềm tâm sự thiết tha yêu
Nghe miên man đất trời Đông Bắc
Để người đi nỗi nhớ biết bao điều…
Người ở lại và người ra đi có nỗi niềm tâm sự
Có nỗi lòng sâu lắng tận con tim
Để bây giờ em đâu biết lối tìm
Nên tiếng thơ buông chùng trong thương nhớ.
Em có thấy? Kìa! Bầu trời cao vời vợi
Và người đi khuất nẻo lối chân mây
Em vẫn mong, vẫn ước được sum vầy
Mong cố nhân có ngày trở lại.
Anh nghe gọi hai tiếng “cố nhân”
Toát ra từ lời thơ chân thành mộc mạc
Anh thấy chút gì dường như mất mát
Trong nghĩa tình sâu lắng của riêng em.
Anh cũng có người cố nhân như em vậy
Đã ra đi và bây giờ chưa lần gặp lại
Mặc thời gian trôi. Bao điều… mãi mãi
nắng chiều buông tiếng ai vàng vọt nhớ.

LỜI CỦA GIÓ
Em ngồi nghe tiếng gió
Lắng đọng cả suy tư
Dòng cảm xúc thật hư
Miên man chiều buông nắng.
Gió cuối đông chầm chậm
Để lại bao nhớ thương
Nỗi nhớ thật vấn vương
Nên em mang màu nhớ.
Anh ngồi đây làm thơ
Con gió về ngang ngõ
Tình yêu em ngày đó
Đôi mắt quầng thẩm sâu.
Cơn gió vẫn còn đó
Mà tình em đâu rồi
Làm tim anh bồi hồi
Khi tình yêu lên tiếng.
Em ở tận phương xa
Có nghe lời của gió
Có nghe lời yêu thương
Của ngày xưa còn đó!
HÀ QUẢNG

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: